Ái Nhĩ 59 Miễu


Thở dốc cái đầu a, Vũ
Hàm Anh quyết đoán đoạt chuột đem YY bóp chết. Sau đó cả game cũng không lên, miễn cho bọn Nho nho nhỏ ở trong kênh bang hội ném bom cậu.

Một buổi trưa không thể vào game, nhưng có Hạ Thần cùng nói chuyện cũng
không cảm thấy buồn chán. Giữa trưa ăn rất nhiều, buổi tối hai người đều không đói, cũng không làm gì ăn.

Vũ Hàm Anh tắm xong thay một
thân áo ngủ rộng rãi, lấy ba bộ âu phục mang theo bày trên giường, kéo
Hạ Thần hỏi, “Mai em mặc bộ nào được?”

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của cậu, Hạ Thần có chút buồn cười, cũng đứng đắn trả lời, “Em mặc cả ba bộ, anh nhìn xem.”

“Ô.” Vũ Hàm Anh gật đầu, cầm lấy sơmi muốn thay, áo cởi một nửa, đột nhiên
dừng lại. Ánh nhìn chăm chú sau lưng khiến cậu sợ hãi, nhiệt độ phòng
không thấp nhưng vẫn rùng mình một cái.

“Anh ra ngoài trước.”

Vũ Hàm Anh hết chỗ nói, Hạ Thần dựa vào khung cửa, vẻ mặt cười như không
cười, nhìn đến cậu giờ cởi cũng không được, mà không cởi cũng không
được.

“Sao vậy?” Hạ Thần mặt không đổi sắc nhíu mày, ý cười bên miệng lại ngày càng đậm, đi qua, “Muốn anh giúp sao?”

Vũ Hàm Anh đầu đầy hắc tuyến, giọng điệu này sao nghe thế nào cũng cảm giác như đang đùa giỡn con gái nhà lành.

“Anh làm… gì…”

Có điều giọng điệu mình càng giống hoàng hoa đại khuê nữ bị đùa giỡn… Vốn
áo đã cởi một nửa, trên lưng lành lạnh, đột nhiên bị anh ấy ôm lấy, bàn
tay ấm áp dán lên, lại cảm thấy như bị bỏng.

“Giúp em cởi quần
áo.” Bàn tay Hạ Thần ở thắt lưng cậu nhẹ nhàng kéo một đường, thuận tiện giúp cậu cởi áo khoác trên cánh tay ra, tiện tay ném trên giường bên
cạnh.

Vũ Hàm Anh lập tức vừa lúng túng vừa xấu hổ, lỗ tai thiêu
cháy đến khó chịu. Mặc dù ở ký túc xá để trần cánh tay cũng không có gì
đáng ngại, nhưng trước mặt Hạ Thần cậu lại cảm thấy không được tự nhiên, đừng nói gì người nọ dò xét nhìn tới nhìn lui bạn.

“Mặc áo sơ mi trước hay cởi quần trước?”

“Em mặc áo trước.” Vũ Hàm Anh nhanh chóng túm lấy một cái sơmi trắng che người lại, dường như có phần luống cuống tay chân.

“Ừ.” Hạ Thần cũng không giành giúp cậu mặc áo, đến gần hai bước, “Vậy anh giúp em cởi quần.”

“A?” Vũ Hàm Anh vội vàng cài nút, vừa cài lên một cái, sợ đến mức cậu lại đi cản tay Hạ Thần. Nhưng một thoáng ngẩn người kết quả chính là chậm nửa
nhịp, quần lỏng lẻo trượt thẳng đến mặt đất.

“Chỉ mặc áo sơmi thoạt nhìn không tệ.”

Vũ Hàm Anh nghe xong mặt đỏ đến không nói ra lời, tám phần cả đầu ngón tay cũng đỏ hết. Bị Hạ Thần đột nhiên kéo một cái, lại bị quần trên mặt đất vướng chân một phát, trực tiếp úp sấp trên giường.

Hạ Thần sáp đến chống phía trên cậu, “Tiểu Vũ hôm nay thật nhiệt tình.”

“Anh đứng lên.” Vũ Hàm Anh áo sơmi còn chưa cài xong, phía dưới lại trơ trụi không mặc quần, cảm giác quần áo trên người Hạ Thần ma sát lên da,
thoáng run rấy, tim đập nhanh mấy nhịp. Trên mặt tuy đã đỏ hết lại giả
vờ rất bình tĩnh, đưa tay đẩy anh, có điều trong miệng thẹn đến líu chỉ
còn đầu lưỡi, “Anh… đè chết em, đứng lên.”

Hạ Thần chỉ cười, cũng không nói, vươn tay cách sơmi sờ eo cậu, lập tức vén áo ra, trực tiếp vuốt ve.

Tay Hạ Thần nhiệt độ vốn tương đối cao, nơi bị anh ấy sờ qua cũng bắt đầu
trở nên nóng bỏng, Vũ Hàm Anh không ngừng rùng mình mấy cái, trên người
nổi lên một tầng da gà nhỏ nhỏ.

“Em lạnh…” Nói xong hối hận muốn cắn lưỡi, mấy chữ quá sức mập mờ…

“Lạnh?” Hạ Thần nhíu mày.

Vũ Hàm Anh vội vàng nói tiếp, “Anh đứng lên, em muốn chui vào ổ chăn.”

Hạ Thần cũng không ngăn cản, duỗi tay lấy chăn bên cạnh giúp cậu đắp lên,
hôn hôn môi cậu, “Âu phục mặc bộ này đi.” Nói xong cầm lên quơ quơ, “Anh còn có ít văn kiện chưa xử lý, em ngủ trước đi. Mai phải dậy sớm.”

“… Ồ, vậy anh đi đi.” Vũ Hàm Anh cuộn chăn dịch dịch vào trong, nhìn Hạ Thần tắt đèn khép hờ cửa ra ngoài…

Trong phòng rất tối, gần như không thấy rõ đồ vật. Màn giường kéo lên, loáng
thoáng có thể nhìn thấy bên ngoài có ánh sáng, không biết là đèn đường
sáng hay đèn neon cao ốc. Thỉnh thoảng còn có thể nghe được tiếng xe
trên đường, rõ ràng sàn nhà rất cao, lại nghe rất rõ.

Vũ Hàm Anh ở trên giường trở mình, thấy được đèn sáng ở thư phòng đối diện, không
biết anh ấy phải xem đến bao lâu. Nghĩ nếu muốn đợi Hạ Thần quay lại rồi ngủ, dù gì nói thế nào cũng là chiếm giường anh ấy. Lại trở mình, lăn
lăn, chăn mềm quá.

Trong phòng tối đen nhìn không thấy đồng hồ,
Vũ Hàm Anh cảm thấy hình như đã rất muộn, qua hồi lâu, mơ mơ màng màng
cũng không biết mình ngủ chưa. Cậu mới đầu nghĩ chuyện công ty ngày mai, căng thẳng nửa ngày. Lại nghĩ tới vừa rồi Hạ Thần trêu cợt cậu, khiến
cậu giờ còn đang mặt đỏ tim đập.

Nghĩ tới đây mới nhớ tới mình
chưa thay quần áo, còn chỉ mặc cái áo sơmi, tám phần sơmi đã bị đè nhăn, nhanh chóng đứng dậy mò trong tối lấy quần áo thay.

Đến bên giường nằm xuống lại nhảy dựng lên, mở cửa ra ngoài. Phòng khách cũng tối, ‘cốp’ một tiếng, không cẩn thận đá trúng đồ.

“Sao vậy?” Hạ Thần rất nhanh từ thư phòng đi ra, mở đèn phòng khách.

“Cái kia… em ra đi WC. Không đúng! Ra uống nước.” WC rõ ràng ở bên kia… Vũ Hàm Anh nhanh chóng sửa lại.

“Anh lấy nước cho em, em về phòng đi, phòng khách không bật điều hòa, em mặc ít quá.” Hạ Thần bảo cậu về phòng trước, xoay người lấy ly nước cho
cậu.

Vũ Hàm Anh ngoan ngoãn chạy về ngồi trên giường chờ, phòng khách đúng là có chút lạnh.

Hạ Thần lấy ly nước ấm cho cậu, Vũ Hàm Anh cầm ly uống một chút, “Anh còn chưa làm xong sao?” cũng đã hơn 12 giờ.

“Còn một ít.”

Rõ ràng thời gian buổi chiều nhiều thế không làm gì, buổi tối thức muộn
như vậy… Vũ Hàm Anh đột nhiên nghĩ đến không phải mình chiếm chỗ anh ấy
chứ? Thật ra cậu muốn cái đó đó hoặc cái kìa kìa, mặc dù bộ dáng là nửa
trêu đùa nhưng vừa rồi mình rõ ràng đẩy anh ấy ra…

“Ngẩn người ngơ ngơ ngốc ngốc cái gì, buồn ngủ thì nằm xuống ngủ tiếp đi.” Hạ Thần nhìn cậu ngồi ngây người, đỡ cậu nằm xuống.

“… Buổi chiều sao anh không làm.” Vũ Hàm Anh quả thật có chút buồn ngủ, mơ hồ không rõ lẩm bẩm mấy tiếng.

Hạ Thần ngẩn người, cười đắp chăn cho cậu xong, “Thật vất vả có thời gian, đương nhiên phải dành cho tiểu Vũ. Công việc xong ngay, khoảng nửa giờ
nữa.”

Vũ Hàm Anh nghe thế mắt sáng rực, trong lòng không hiểu sao vui vẻ, nhưng lại lắc đầu, “Vậy anh nhanh đi, đã hơn mười hai giờ. Lần
sau không cần vì em, em ở cạnh nhìn anh làm.”

Hạ Thần nhìn em ấy nói xong vùi đầu trên gối cọ cọ, không nói nữa, hình như đã ngủ, không khỏi cười, đóng cửa ra ngoài.

Vũ Hàm Anh mở mắt lần nữa đã là buổi sáng 8 giờ hơn, bên cạnh hiển nhiên không người, nhưng chăn dường như vẫn còn nóng hổi.

“Dậy rồi.” Hạ Thần nhìn cậu mơ mơ màng màng đứng ở cửa, không biết đã tỉnh chưa, mắt nửa mở nửa khép.

“Anh dậy còn sớm hơn em.” Vũ Hàm Anh ngây nửa ngày mới nói.

“Đi rửa mặt, đến ăn sáng, lát đưa em đi.”

“Ô.” Vũ Hàm Anh nhanh chóng chạy đi đánh răng rửa mặt, ngồi xuống ăn sáng.
Trước kia ở trường căn bản không có thói quen ăn sáng, ai cũng không
muốn sáng sớm ra ngoài mua đồ ăn, lại nói trong trường cũng không có gì
ăn. Có điều giờ Vũ Hàm Anh là ăn sáng ăn đến no căng.

Thay một
thân âu phục, theo Hạ Thần xuống lầu lấy xe đến công ty. So với phòng
vấn, Vũ Hàm Anh thấy lần này thả lỏng hơn nhiều. Nhìn đường ngoài cửa
sổ, rẽ vào chỗ ngoặt lại xuyên qua con phố. Lại nói cảm giác phương
hướng của cậu không tốt, xoay mấy vòng hoàn toàn không biết đây là đâu,
nhớ rõ nhất là đường giữa trường và nhà.Tuy có cẩn thận nghiên cứu đường tới công ty, nhưng hiện tại vẫn mông lung. Nghĩ nếu không phải Hạ Thần
mỗi lần đều đưa cậu, chắc chắn tìm không thấy đường.

“Em lên đây.” Vũ Hàm Anh từ trong xe đi xuống, vịn cửa xe, “Anh về đi, em cũng không biết khi nào xong việc.”

“Ừ, nhanh lên đi, bên ngoài lạnh.” Hạ Thần gật đầu, nhìn em ấy đi vào cao ốc mới lái xe đến bãi đỗ.

“Ai ô, rốt cuộc đã tới.”

Mới vừa đỗ xe đã có người tới gõ cửa kính, thuận tiện tặng kèm mấy dấu vân
tay trên kính. Quân Triết toàn thân âu phục giày da, mùa đông còn đeo
kính râm, tháo xuống vẫy vẫy tay, “Chị dâu lên rồi?”

Hạ Thần đỗ xong xe, mở cửa đi xuống, “Đừng gọi tiểu Vũ chị dâu.”

“Dạ dạ dạ, anh đại thiệt quan tâm.” Quân Triết cợt nhả, đẩy cặp văn kiện
cầm trên tay, “Em đã đợi nửa ngày, còn không cho em vào. Đây, anh xem,
ông cụ muốn hợp tác với anh, điều kiện rất hậu hĩnh.”

Hạ Thần nhận lấy, tùy tiện lật mấy trang.

“Nhưng ông cụ nếu biết boss công ty này là ai, chắc là…” Quân Triết chậc chậc cười hai tiếng.

“Em nói là ai?” Hạ Thần đưa đồ trả lại cho cậu ta, “Lên lầu trước.”

“Em nói anh đại anh còn muốn giỡn bọn em.” Quân Triết đi theo lải nhải cằn
nhằn, “Lúc trước anh tự lập công ty cũng không nói với em và tiểu Mạc,
đối chọi với Thích gia cũng không lộ ra, thu mua công ty Thích gia còn
gạt bọn em. Nếu không phải em thông minh, giờ còn giống như ông cụ không biết gì.”

Hạ Thần cũng không nói, dẫn cậu ta vào thang máy lên
lầu, tới nơi, đột nhiên mở miệng, “Em muốn ký hợp đồng, đương nhiên phải hỏi người bên trong.”

Quân Triết một đầu sương mù, “Anh đại anh không phải boss nơi này sao?… Đừng lại trêu em.”

“Hiện tại không phải.” Hạ Thần nói xong đi qua mở cửa.

Vũ Hàm Anh nghe được tiếng mở cửa, căng thẳng đến lưng cương cứng, nghĩ
sếp trên đầu mình là dạng người gì ?! Có thể không dễ nói chuyện. Có
điều…

“…?” Vũ Hàm Anh nhìn thấy Hạ Thần cùng Quân Triết đi tới,
ngẩn người há miệng nói không nên lời, nửa ngày mới chạy đến bên Hạ
Thần, “Sao anh lên đây?”

Quân Triết thì càng choáng váng, lời Hạ
Thần nói bên ngoài khiến cậu như lọt vào sương mù, bây giờ nhìn thấy
tiểu Vũ càng mắt trợn tròn. Chẳng lẽ boss nơi này là tiểu Vũ ?!

“Hợp đồng em ký chưa?” Hạ Thần không quan tâm Quân Triết, đi qua khoảng trống ôm Vũ Hàm Anh hỏi.

“Ký, ký rồi.” Vũ Hàm Anh chỉ ngây ngốc, bị kéo đến cạnh bàn.

Hạ Thần cầm tờ giấy trên bàn lên nhìn nhìn, gật gật đầu, mới ngồi xuống, gõ gõ bàn, ngoắc tay bảo Quân Triết tới.

Quân Triết hiểu ý, cầm lấy tờ giấy trên bàn, vừa nhìn liền trợn tròn mắt. Dưới cùng có chữ ký của tiểu Vũ.

“Anh đại, anh đây là… ?!”

“Em muốn thảo luận gì? Tìm tiểu Vũ ký tên.” Hạ Thần nhìn cậu ta trợn mắt há mồm, muốn nói gì cũng không nói nên lời, cười cười.

Vũ Hàm Anh cũng không rõ nguyên do, không biết có gì không ổn.

“Em phục anh.” Quân Triết buông đồ xuống, lau lau mặt, rất nghiêm túc nói với Hạ Thần, “Anh đại anh hết thuốc chữa.”

“… Sao vậy?” Vũ Hàm Anh sửng sốt nửa ngày mới đặt câu hỏi, cậu nãy giờ
nghe không hiểu lời hai người. Với lại chuyện quan trọng hơn là tại sao
hai người này lại xuất hiện nơi đây.

Quân Triết nhìn thấy bộ dáng mê mang của tiểu Vũ, ha ha cười rộ lên, “Anh nói tiểu Vũ, em vừa rồi ký gì cũng không biết? Nếu là khế ước bán thân thì sao bây giờ?” Nói xong
sờ sờ cằm, chậc chậc, “Nhưng không sai anh đại cho em ký qua khế ước bán thân. Nhưng lại không chỉ một phần.”

“Anh đại đem công ty chuyển tới tên em. Boss đại nhân, sau này toàn bộ dựa vào ngài rồi, cho tiểu
nhân cái chữ ký đi.” Quân Triết nói xong lại bắt đầu không đứng đắn, cầm văn kiện của mình tiến đến bên cạnh tiểu Vũ.

“Ý… gì ?!” Vũ Hàm Anh không hiểu, lại nhìn Hạ Thần.

“Đúng rồi.” Quân Triết liếc Hạ Thần một cái, “Tiểu Vũ còn luôn không biết.
Nghe nói em hôm nay tới làm trợ lý? Đây chính là dê vào miệng cọp, nguy
hiểm èn. Anh đại chính là boss nơi này a, anh ấy đã sớm tính kế!”

Vũ Hàm Anh hai mắt đều trợn lớn, trợn xong lắp bắp, “Anh, nơi này là… của anh? Sao anh không nói sớm với em !?”

“Hiện đã nói với em.” Hạ Thần kéo người đến ngồi bên cạnh mình, cười xoa xoa tóc em ấy, “Hơn nữa, nơi này là của em.”

“Của em…”

“Anh đại anh ấy thật sự lao tâm khổ tứ.” Quân Triết vỗ vỗ bả vai Tiểu Vũ,
“Lúc trước ông cụ bắt anh đại lấy Thích Duyệt Vi cũng vì muốn củng cố
thế lực của Thích gia. Hiện tại tốt rồi, anh đại thu mua công ty Thích
gia, còn chuyển đến dưới em, có thể hợp tình hợp lý lấy em. Ha ha, ông
cụ không đồng ý cũng không được, chúng ta có lợi thế!”

Vũ Hàm Anh cảm thấy tiêu hóa rối loạn, ngây ngây ngốc ngốc.

Hạ Thần cầm văn kiện trên tay Quân Triết tới, “Đồ bỏ lại, em có thể đi.”

“Ô ô ố, ngại em vướng bận, gây trở ngại hai người triền miên phải không.
Nơi này là văn phòng, chú ý hình tượng.” Quân Triết một mặt cười xán
lạn, “Còn nữa a, nơi này tiểu Vũ lớn nhất, em tìm Tiểu Vũ ký tên, người
không liên quan né ra a. Ha ha, anh đại, anh hiện tại không phải là trợ
lý của tiểu Vũ chứ ?!”

Hạ Thần trực tiếp đuổi người ra ngoài, đóng cửa, yên tĩnh.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Ái Nhĩ 59 Miễu