Anh Hận Anh Yêu Em


Chỉ trong thời gian ăn một bữa cơm trưa, Hình Khải đã có được Phùng Xuyến Xuyến, hai người bọn họ vai kề vai bỏ đi trước.


Đặng Dương Minh liếc sang nhìn Hình Dục đang chậm rãi thưởng thức bữa trưa, lẽ nào cô ấy vẫn còn ăn được hay sao?


“Hình Dục, Hình Khải cũng chỉ là có tính ham vui, đợi khi sự mới mẻ qua rồi…”


Hình Dục từ từ ngẩng đầu lên, cười đáp: “Anh Dương Minh, em không sao. Hơn nữa, đây đâu phải lần đầu tiên.”


Đặng Dương Minh không nói thêm gì nữa, anh có thể nhận thấy, Hình Khải tán

tỉnh con gái lần này không giống với trước kia, có vẻ cậu ta đặc biệt

quan tâm đến Phùng Xuyến Xuyến, anh cũng có thể nhận ra, Hình Dục không

phải là không cảm nhận được điều đó.


“Hình Dục, chi bằng em cứ nói thật với Phùng Xuyến Xuyến, quan hệ của em và Hình Khải là…”


Hình Dục đưa một ngón tay đặt lên môi Đặng Dương Minh, nói một câu khiến anh không thể không suy nghĩ.


“Anh Dương Minh, anh phải biết, người nham hiểm nhất là em. Người xấu không cần người khác an ủi.”


Đặng Dương Minh lặng lẽ nhìn cô, một cô bé mới mười sáu tuổi, rút cuộc là trong tim đang che giấu những gì?


Lãng tử quay đầu chỉ là vớ vẩn


Chưa đến ba ngày, Hình Khải và Phùng Xuyến Xuyến chính thức công khai quan

hệ, đang trong thời gian yêu đương mặn nồng, Hình Khải liền quên ngay

bài vở.


Hình Dục không vì chuyện này mà lạnh nhạt với Hình Khải, vẫn

chăm sóc anh như thường ngày, lại càng không có chuyện cô đi theo hai

người mỗi khi bọn họ hẹn hò, về nhà đúng giờ, nấu đủ cơm và thức ăn cho

mình mình ăn, vừa ăn cơm vừa xem ti vi. Đặng Dương Minh thỉnh thoảng vẫn đến nhà cô ăn cơm. Hai người bọn họ trong lúc ăn cơm gần như không nói

chuyện, bởi vì Đặng Dương Minh không thể nắm bắt được tâm trạng Hình Dục lúc ấy.


“Sắp 11 giờ rồi, Hình Khải còn chưa về sao?” Đặng Dương Minh nằm trên sô pha phòng khách đọc sách, ngủ thiếp đi tự lúc nào.


Hình Dục thấy anh tỉnh dậy, rót cho anh một cốc nước ấm, nói: “Gần đây anh ấy thường về rất muộn, sớm cũng phải 1, 2 giờ sáng.”


Đặng Dương Minh sững lại, nhìn vào khuôn mặt bình thản của Hình Dục, hỏi: “Em đang cố tỏ ra bình tĩnh phải không?”


“Đương nhiên là không.” Hình Dục nghiêng đầu cười.


“Tiểu Dục, anh phải nhắc nhở em, đối với đàn ông không thể buông thả như thế, càng thả càng hoang dã, cái gọi là lãng tử quay đầu chỉ là vớ vẩn.”

Đặng Dương Minh dụi dụi mắt, đàn ông hiểu đàn ông, nếu không biết ghìm

cương đúng lúc thì kết cục sẽ đi rất xa.


“Anh nghĩ Hình Khải yêu Phùng Xuyến Xuyến à?” Hình Dục bình tĩnh mấp máy môi hỏi.


“Yêu thì chắc là không, nhưng cứ dính lấy nhau như thế thì thật không công bằng với em.”


Hình Dục khẽ cười: “Nhưng em chẳng quan tâm, thật sự không quan tâm. Anh Dương Minh, anh về đi ngủ đi.”


Không biết là do cô che giấu quá giỏi, hay đúng là vô cảm trước vấn đề đó,

Đặng Dương Minh không tìm được câu trả lời từ ánh mắt cô.


Đặng Dương Minh thấy sắc mặt mệt mỏi của Hình Dục, lúc ấy mới nhớ ra đã quá

giờ đi ngủ của Hình Dục từ lâu, vội vàng đứng dậy: “Em ngủ trước đi,

khóa cửa phòng vào. Anh đợi Hình Khải thêm một lát nữa.”


Hình Dục không nói gì thêm, chào anh rồi quay vào phòng mình, tiện tay khóa luôn cửa phòng.


Đặng Dương Minh nằm bò ra ghế sô pha. Bỏ mặc một người con gái ngoan hiền

như thế ở nhà không quan tâm, nói một câu thật lòng, Đặng Dương Minh

thấy tiếc thay cho Hình Khải. Cũng có thể chính bởi vì Hình Khải biết

người phụ nữ ở nhà sẽ bao dung đối với tất cả những gì anh làm, nên anh

mới dám bừa bãi như thế.


12 giờ 30.


Đặng Dương Minh định không tiếp tục đợi nữa, nhưng vừa đi ra khỏi cửa lớn nhà họ Hình thì gặp Hình Khải.


“Ái chà, nửa đêm nửa hôm xuất hiện ở đây làm gì vậy?” Hình Khải hỏi với bộ mặt hết sức tò mò.


“Không biết à? Đương nhiên là nhân lúc cậu không có nhà tìm vợ cậu tâm sự rồi.” Đặng Dương Minh nói đùa.


Hình Khải phì cười, ngay lập tức nháy mắt với Đặng Dương Minh, rồi liếc xéo

anh: “Sau này có hẹn hò gì với vợ mình phải canh giờ cho chuẩn, để mình

bắt gặp nữa là không xong đâu đấy.” Nói xong anh giơ tay chào bạn, mệt

mỏi uể oải đẩy cửa vào nhà.


Đặng Dương Minh bất lực thở dài, tên tiểu tử này đúng là có phúc mà không biết hưởng.


***


Rõ ràng vốn chỉ là một câu nói đùa, một câu nói đùa mà không ai cho là

thật, nhưng cho tới tận 3 giờ đêm, Hình Khải vẫn nằm trên giường lăn qua lăn lại, bần thần không ngủ.


“Hình Dục! Mau mở cửa ra cho tôi.” Hình Khải đấm thình thình vào cửa phòng Hình Dục. Đặng Dương Minh từ trước

tới nay vốn không có hứng với chuyện yêu đương trai gái, nhưng lại rất

dịu dàng nhẹ nhàng với Hình Dục, Hình Khải càng nghĩ càng thấy kỳ lạ.


Anh gõ phải đến 10 phút mới nghe thấy tiếng mở cửa lạch cạch, không đợi Hình Dục kéo cửa ra, anh đã vội vàng đẩy cửa xông vào.


Hình Dục nhìn bộ dạng tức tối của anh, không hiểu, hỏi: “Sao thế?”


Hình Khải không định trả lời, bước chân vào phòng, với tay bật đèn. Hình Dục lấy tay che ánh sáng, nhìn qua kẽ ngón tay, hành động của Hình Khải rất hài hước, trèo lên giường cô, lật gối lật ga giường, thỉnh thoảng lại

đưa lên mũi ngửi.


Hình Dục không biết anh đang tìm gì,

bước lên kéo kéo vạt áo T-shirt Hình Khải đang mặc, nói: “Làm gì thế?

Đừng đi cả dép leo lên giường như vậy.”


Đột ngột Hình Khải quay phắt

đầu lại nhìn cô, ánh mắt sáng quắc. Anh không tìm thấy trên giường Hình

Dục sợi tóc đáng ngờ nào, nhưng điều đó cũng không thể chứng minh là cô

trong sạch!


“Nói! Tại sao tóc cô lại rối tung ra thế kia?” Hình Khải nhướn mày, đầu tóc rối bù rất đáng nghi.


Hình Dục vuốt vuốt mái tóc dài: “Đầu tóc anh cũng rối bù kìa.”


Hình Khải hừ lạnh một tiếng, với lấy chiếc gương đặt trên tủ đầu giường soi, quả nhiên giống cái tổ quạ.


Hình Khải ngẩng cái đầu rối bù của mình lên, ra lệnh cho Hình Dục ưỡn ngực

ngẩng cao đầu đứng nghiêm, Hình Dục ngoan ngoãn đứng thẳng người, sợ hãi chớp chớp mắt.


“Nhìn thẳng vào tôi! Tại sao không dám

nhìn thẳng vào mắt tôi? Sợ phải không?” Hình Khải bật người dậy, ép Hình Dục lùi sát vào tường.


Hình Dục dụi dụi mắt, nghiêng người nhìn Hình Khải: “Giờ là ba giờ rưỡi sáng, anh muốn em nhìn anh với ánh mắt thế nào?”


“…” Hình Khải tức giận giơ ngón tay lên, những lời định nói lên tới cổ họng lại bị nuốt xuống, dù sao chuyện này cũng không thể đoán mò, nếu như

Hình Dục chạy đến tìm Đặng Dương Minh tố cáo anh, nhất định tình cảm

huynh đệ sẽ rạn nứt.


Ánh mắt anh chiếu hơi lệch, lại đúng

vào vị trí ngực Hình Dục. Ngực Phùng Xuyến Xuyến to hơn của Hình Dục

nhiều, xì! Có con bò sữa ai còn tiếc quả đào nhỏ! Đúng thế! Thần kinh

chắc? Nghĩ đến đây, Hình Khải hai tay chắp sau lưng, làm như không có

chuyện gì, đi ra khỏi phòng ngủ của Hình Dục.


Nhưng anh vừa bước ra khỏi cửa, Hình Dục đã đóng sập cửa sau lưng, hoàn toàn không truy hỏi anh dù chỉ một câu.


Chỉ riêng hành động này thôi lại khiến trái tim Hình Khải phải băn khoăn.


Sáng hôm sau.


Hình Khải sau cả đêm không ngủ, mang đôi mắt gấu mèo ra khỏi phòng.


“Bữa sáng anh ăn gì?” Hình Dục đang ngồi ở bàn uống sữa đậu nành, không

chuẩn bị phần cho Hình Khải, bởi vì cô không nghĩ anh lại dậy sớm như

thế.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận