Bà Xã Mạnh Mẽ Của Trùm Xã Hội Đen


Vào ngay lúc này, người đàn ông vốn đang ngồi ở chỗ kia lập tức phi thân lên, vững vàng bắt lấy cái đĩa trong tay. Trứng chiên bị gập lại nằm trên đĩa, nhìn kỹ còn có một tia lòng đỏ trứng chảy ra.


Trứng chiên vẫn chưa chính hẳn.


Khấu Kiệt vừa trông thấy cái trứng này, tức khắc cười lên ha hả: “Ha ha ha! Một người phụ nữ mà chiên trứng cũng không biết chiên cho chín.” Nói xong, dùng ngón tay phải quệt lấy một ít lòng đỏ trứng, lấy ra liếm liếm.


"Anh!" Yến Hoài trừng mắt nhìn anh, làm sao anh ta lại biết mình ở đây? Anh ta vào nhà bằng cách nào? Vào khi nào? Anh ta có nghe thấy nội dung của cuộc điện thoại vừa rồi hay không? Mặc kệ! Cánh tay ngọc ngà chợt vươn ra, toan đoạt lại cái đĩa.


Mà lúc này Khấu Kiệt rất nhẹ nhàng linh hoạt tránh qua một bên, đưa ngón tay dính lòng đỏ trứng vào miệng, khe khẽ liếm: “Dừng lại! Mặn chết rồi!" Nói xong, hướng về phía Yến Hoài lắc đầu một cái.


Yến Hoài tức giận đến sắp nổ tung! Vung chân đá về phía Khấu Kiệt.


Khấu Kiệt chậm rãi giơ cao cái đĩa đang cầm trong tay, bắp đùi thon dài luồn xuống bên dưới gầm bàn quét qua Yến Hoài.


Yến Hoài nhanh chóng tránh thoát.


"Anh đó, bản lĩnh cũng không tệ lắm!" Lúc này Yến Hoài đang nhìn Khấu Kiệt, trừng mắt nói. Năng lực của mình cũng có thể xem là khá, người có thể so chiêu với mình cũng chẳng có mấy ai.


Bây giờ chính là anh ta rồi!


"Hắc hắc!" Khấu Kiệt vẫn giữ dáng vẻ tươi cười như một gã lưu manh: “Anh nói này, em là phụ nữ, cần gì phải tỏ ra mạnh mẽ như vậy?”


"Chuyện không liên quan đến anh!" Yến Hoài chìa tay tới, bắt lấy cái đĩa.


Hướng về phía Khấu Kiệt, khẽ mỉm cười, thừa cơ hội anh đang sững sờ, ngay lập tức, cánh tay còn lại đã công kích xuống bên dưới của anh.


"Em!" Sắc mặt Khấu Kiệt thay đổi chóng mặt, bàn tay đang cầm đĩa cũng buông lỏng ra. Dùng hai tay che chắn bên dưới: “Cô gái này, sao em lại ác như vậy?” Nói xong gương mặt lập tức trở nên vặn vẹo khó coi.


Lúc này Yến Hoài trừng mắt nhìn anh: “Ai cho anh tự tiện xông vào nhà dân!” Nhưng, nhìn thấy dáng vẻ khổ sở hiện tại của anh, vẫn có chút không đành lòng, về sau anh ta bị bất lực thì làm thế nào?


Khoan, nhưng mà chuyện này cũng đâu có liên quan gì đến mình?


Đổ mồ hôi !©¸®! Tại sao mình lại nghĩ tới vấn đề này! Đêm đầu tiên vẫn còn chưa tính sổ với anh ta! Này nhé!


"Em đó, độc ác quá! Vấn đề này liên quan đến tính mạng á!” Khấu Kiệt ôm lấy bên dưới, đi ra phía bên ngoài.


"Anh mau mau đến bệnh viện đi!" Yến Hoài nhìn dáng vẻ ấy của anh, nói với theo.


"Anh không muốn!" Khấu Kiệt sống chết cũng phải đổ thừa. Trực tiếp đi thẳng vào phòng của Yến Hoài.


"Anh!" Yến Hoài đặt đĩa trứng chiên lên bàn, đuổi theo sau Khấu Kiệt.


Nhưng, lúc này Khấu Kiệt đã nằm chễm chệ trên giường của cô.


"Anh cút nhanh cho tôi!” Yến Hoài lập tức cầm lấy chiếc gối đầu ở một bên, nhào về phía Khấu Kiệt.


Khấu Kiệt kịp thời đưa tay ngăn cản: “Phía dưới của anh rất đau mà! Em nhẫn tâm vậy sao?”


Gương mặt Yến Hoài nóng ran, sửng sốt mất vài giây, vẫn quyết định cầm gối đập vào đầu anh…..


"Anh đi nhanh lên! Đừng để tôi gặp lại anh!"


Khấu Kiệt thấy cô nhào tới, lập tức nhanh tay tóm lấy chiếc gối, vừa dùng lực một chút liền đọat được ngay.


"Anh!" Yến Hoài sừng sộ nhìn anh.


"Anh đau!" Khấu Kiệt làm ra vẻ tội nghiệp, chỉ thiếu một chút nữa thôi là giọt nước mắt sẽ tràn ra khóe mi.


Được rồi, có lẽ lúc này Khấu Kiệt cũng ngầm tự phong cho mình danh hiệu ảnh đế mất thôi.


Yến Hoài nheo mắt, dùng ánh mắt hoài nghi nhìn anh: “Gạt tôi anh không có kết quả tốt đâu!” Những lời này gần như là nghiến răng nói ra.


"Ha ha!" Khấu Kiệt cười khổ một tiếng: “Không có lừa em! Nếu lừa em, về sau anh sẽ cưới em ngay!” (QA: Kiểu nào thì anh chẳng lời =)))


Yến Hoài bĩu môi, không để ý tới anh. Gả cho anh đó hả? Hừ!


Đặt chiếc gối sang một bên, Yến Hoài quay đầu nhìn anh, xác định lại lần nữa: “Anh thích ở đây thì ở đi, tôi đi ra ngoài! Hừ!"


"Này, Yến Hoài!" Khấu Kiệt lập tức gọi Yến Hoài lại.


"Anh muốn gì thế?" Yến Hoài dừng bước, xoay người:"Không cần được voi đòi tiên!"


Khấu Kiệt nhìn dáng vẻ có chút nổi giận của cô, tâm tình cũng tốt hẳn lên. Hướng về phía Yến Hoài nói: “Chiên trứng cho anh ăn, anh đói!”


"Anh tự về nhà ăn cơm của anh đi!” Yến Hoài trừng mắt liếc anh một cái: “Mới vừa rồi ai bảo tôi chiên trứng chưa chín? Ai bảo tôi chiên trứng rất mặn? Cho anh chết đói, đáng đời!”


"Anh đói mà!" Khấu Kiệt phát huy đầy đủ sở trường của một tên mặt dày. Tuy nhiên, nếu để những người khác chứng kiến bộ dạng ăn vạ này của anh, đoán chừng, toàn bộ những ai biết đến tên tuổi của Khấu Kiệt đều sẽ không ăn cơm. Bởi vì nó quá kinh người! Hoàn toàn bất đồng với tác phong của Khấu Kiệt trước kia. Chắc chắn bọn họ sẽ bị hình tượng vô lại ấy của Khấu Kiệt làm cho sặc chết.


Nhưng, Yến Hoài không hề biết đến lai lịch thật sự của Khấu Kiệt, không biết rõ tính cách của anh.


Cho nên. . . . . .


Yến Hoài hơi mềm lòng, nhìn anh vẫn còn đang che chắn bên dưới, nói: “Anh bảo người của mình đến đón về đi. Sau đó thích ăn món gì thì ăn món ấy!” Đường đường là tổng giám đốc của tập đoàn Khấu thị, muốn ăn cái gì mà không được?


"Đừng!" Khấu Kiệt làm ra vẻ đáng thương nhìn về phía Yến Hoài: “Để cho bọn họ nhìn thấy bộ dạng hiện giờ của anh, anh còn mặt mũi nào mà tồn tại nữa chứ?!"


"Anh còn có mặt mũi?" Yến Hoài lại ôm gối đập vào người của Khấu Kiệt lần nữa: “Con khỉ!"


Nói xong, ném gối xuống, đi thẳng ra bên ngoài.


"Này! Yến Hoài! Yến Hoài!" Khấu Kiệt hướng về phía Yến Hoài hô to, nhưng, Yến Hoài cũng không quay đầu lại.


Khấu Kiệt có hơi nhụt chí, nằm ngửa xuống.


Nhưng, lúc này lại nghe thấy tiếng bốp bốp bang bang truyền đến từ trong phòng bếp.


Ngay tức khắc, Khấu Kiệt mừng rỡ cực kỳ. Âm thầm cuộn hai tay thành quả đấm: "Ư!" Cũng may, tối nay thoát khỏi Thương Truy Ý chạy đến đây, vẫn được hời.


Yến Hoài lại làm hai cái trứng chiên khác, bản thân cô cũng không phải là người biết nấu ăn, cho đến tận bây giờ vẫn chưa từng nghĩ đến việc phải đích thân lao vào bếp, thế nên chỉ có thể miễn cưỡng làm hai cái trứng chiên mà thôi.


"Muốn ăn hay không ăn!" Yến Hoài cho trứng chiên vào đĩa, lẩm bẩm trong miệng, đi vào phòng của mình.


Vừa nhìn thấy Yến Hoài đi tới, khóe miệng Khấu Kiệt toe toét cười ngây ngô đến N lần.


"Ăn đi! Có thuốc độc đấy!" Yến Hoài tức giận nói với Khấu Kiệt.


Khấu Kiệt cũng không thèm đưa tay lên mà chỉ nói: "Đút anh ăn!"


"Mơ đi!" Yến Hoài lập tức đặt cái đĩa lên bàn đọc sách ngay đầu giường: “Khi dễ bà hả? Hả?” Ánh mắt kia nhìn chằm chằm vào Khấu Kiệt, tựa như muốn ăn tươi nuốt sống anh.


Khấu Kiệt nhìn cô, khẩu hình miệng khi phát âm là ‘cọp mẹ’, nhưng vẫn tranh thủ thời gian ngụy biện: “Khấu Kiệt này làm sao dám khi dễ thị trưởng đại nhân của thành phố D chúng ta. Thị trưởng thành phố, em khi dễ em trai nhỏ của anh còn chưa tính, bây giờ lại đi khi dễ anh nữa.” Nói xong, hai mắt vẫn không ngừng chớp chớp liên tục, quả thật là đang dùng Mỹ nam kế.


Nhưng, người nào đó vẫn rất bình tĩnh.


"Anh đi chết đi!” Đôi mắt tóe lửa của Yến Hoài nhìn xuống bên dưới của anh: “Phía dưới của anh còn có việc gì không? Không có gạt tôi?”


"A. . . . . ." Khấu Kiệt toát mồ hôi, cô gái này thật là khiến người ta khó mà tưởng tượng nổi.


~Hết Chương 9~


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận