Chuyện Cũ Của Lịch Xuyên (Gặp Gỡ Vương Lịch Xuyên)


Để dời đi sự chú ý, tôi hít sâu một hơi, lay lay René đang niệm bài kinh nào đó bằng tiếng Pháp run run : “René, bệnh của Lịch Xuyên, cậu kể lại một chút đi.”

René phục hồi tinh thần lại, hỏi lại : “Vừa nãy mình nói cậu nghe chưa đủ à? Chưa sợ à?”

“Chưa đủ. Cậu nói một đống thuật ngữ,
mình nghe tạm hiểu một nửa.” tôi nói “Nói như vậy, chân của Lịch Xuyên,
không phải vì tai nạn xe cộ?”

“Được phát hiện nhờ tai nạn xe cộ.” René nói “Năm đó mẹ Lịch Xuyên dẫn cậu ấy đi mua đồ, trên đường đi xảy ra
tai nạn. Mẹ cậu ấy chết, còn đùi cậu ấy bị thương nhẹ, nhưng qua một
thời gian lâu cũng chưa lành, lại rất đau, sau đó liền kiểm tra ra u
xương – ác tính. Lúc đó bác sĩ nói, tình huống rất nghiêm trọng, dùng
phương pháp hóa trị để giữ chân và phẫu thuật cắt bỏ thì cơ hội sống đều rất thấp. Chỉ có thể tiến hành xạ trị truyền thống.”

“…”

“Lúc đó, mọi người đều nghĩ Alex chỉ
sống được vài tháng nữa, cả nhà ai cũng vô cùng đau buồn. Không thể ngờ
được sau khi xạ trị, Alex khá may mắn, bệnh tình tốt lên nhanh chóng. Vì vậy bố cậu ấy liền đưa cậu ấy tới một vị bác sĩ nổi tiếng ở Mỹ. Vị bác
sĩ kia cho rằng có thể mạo hiểm một cuộc phẫu thuật nữa. Vì vậy, Alex
làm phẫu thuật cắt cụt. Sau khi phẫu thuật tiếp tục hóa trị, khôi phục
rất tốt. Trong suốt 8 năm trời đều không hề tái phát. Trong mấy năm đó,
ngay cả bác sĩ cũng nói cho tụi mình là bệnh của Alex đã trị tận gốc.
Mặc dù đi lại không tiện lắm, nhưng cậu ấy có thể sống cuộc sống như một người bình thường, không cần suốt ngày lo lắng bị tử thần đem đi.”

Trong nháy mắt, tất cả mắt xích của câu
chuyện ở trước mắt tôi nối lại với nhau từng mắt xích một : “Sáu năm
trước, Lịch Xuyên đột nhiên bỏ mình đi, có phải vì sức khỏe anh ấy có
vấn đề không?”

René gật đầu : “Cứ nửa năm Lịch Xuyên sẽ về bệnh viện làm kiểm tra định kỳ một lần. Năm đó cậu ấy về Thụy Sĩ,
kiểm tra ra ung thư di căn tới phổi. Cậu biết đó, ung thư xương di căn
qua phổi tỉ lệ sống sót vô cùng thấp. Điều này không khác gì án tử hình
với cậu ấy. Cậu ấy nói lúc đó cậu đang yêu say đắm, mới 17 tuổi, không
đành lòng nói cho cậu, sợ cậu đau lòng. Cậu ấy lại càng không muốn cậu
thấy cậu ấy chịu khổ, thà để cậu hận cậu ấy cả đời. Cho nên, cậu ấy hạ
quyết tâm rời đi.”

Tôi cắn răng, không cho chính mình nức nở ra tiếng : “Vậy anh ấy…năm năm đó…có phải trải qua rất đau khổ không?”

René thở dài một hơi, gật gật đầu : “Bác sĩ tiến hành cắt bỏ phần phổi di căn, sau đó cậu ấy trải qua 3 năm hóa
trị. Người gầy sọp, tóc cũng rụng hết, vô cùng yếu ớt, ngay cả sức lực
để đứng dậy cũng không có. Nói thật, bộ dạng cậu ấy thay đổi hoàn toàn,
cho dù cậu có nhìn thấy cũng không nhận ra. Tác dụng phụ của hóa trị
thật đáng sợ, ngoài ra, cậu ấy còn bị đau xương, vô cùng thống khổ, cậu
ấy muốn chết đi cho xong, lại sợ bố và ông bà nội đau buồn. Tóm lại…ba
năm đó, nếu không có email của câu, mình thật sự không biết cậu ấy sẽ
trải qua như thế nào.”

Bất tri bất giác, mặt tôi đã tràn đầy
nước mắt : “Vậy tại sao anh ấy lại không hồi âm? Ít nhất mình cũng có
thể khuyên nhủ anh ấy, trò chuyện với anh ấy, giúp anh ấy bớt đau đớn,
bớt buồn bã đi cũng được mà!”

“Chuyện gì Alex đã hạ quyết tâm rồi, thì sẽ không thay đổi.” René thở dài “Ý chí người Đức trong Alex vô cùng
kiên cường, nếu không sẽ không đấu tranh với ung thư nhiều năm như vậy
rồi, nhưng vẫn muốn cậu đi.”

Tôi nhìn René, hít một hơi, tiếp tục hỏi : “René, MDS là gì?”

“Hội chứng loạn sản tủy xương.” René nói “Do một loại tế bào tạo máu phân hóa dị thường tạo khó khăn cho chức
năng tạo máu. Mình không biết dịch ra tiếng Trung như thế nào.”

“Khó khăn cho chức năng tạo máu?” tôi vẫn không hiểu.

“Nói đơn giản, chính là một bệnh thiếu
máu khó chữa. Có thể là vì Alex phải hóa trị trong thời gian dài. Bệnh
này có 30% khả năng chuyển sang bạch cầu cấp tính. Cho nên lực miễn dịch của Alex vô cùng thấp, sinh hoạt cần đặc biệt cẩn thận. Mỗi một lần
nhiễm trùng hoặc xuất huyết, đều có thể dẫn tới tử vong.”

Tôi nhớ lại lần Lịch Xuyên nhảy vào thùng rác, tay chảy máu, sau khi anh trai anh biết, mắng anh như nổi điên lên vậy.

“Vì vậy mà ngày nào Lịch Xuyên cũng phải uống thuốc? Uống loại thuốc khiến cho anh ấy nôn mửa?”

“Đúng vậy, mỗi buổi sáng cậu ấy đều phải uống một loại thuốc, để phòng xốp xương. Vì ung thư xương và hóa trị
khiến cho xương cậu ấy biến đổi, rất dễ bị gãy. Mỗi ngày trước khi ăn 30 phút cậu ấy còn phải để bụng rỗng uống một loại thuốc, để loại bớt
sắt.”

Tôi cảm thấy sự hiểu biết của René đối với các thuật ngữ này chỉ sợ đã khiến sinh viên trong các học viện xấu hổ.

“Loại bớt sắt? Tại sao phải loại bớt sắt?”

“Vì trị liệu MDS, Alex cần truyền máu
định kỳ. Truyền máu trong thời gian dài sẽ khiến cho nồng độ sắt tăng
mạnh. Để đề phòng ngộ độc sắt, Alex phải uống thuốc loại bớt sắt. Loại
thuốc này tên là Deferasirox, kích thích rất lớn tới việc tiêu hóa của
dạ dày. Uống xong rất dễ buồn nôn, nôn mửa.” René lại thở dài “Alex đặc
biệt không muốn cậu biết cậu ấy bị MDS, vì cậu có chứng sợ máu, mà cậu
ấy, lại hay đi truyền máu, lúc nặng còn truyền một ngày hai lần.”

“Không có cách nào trị tận gốc à?” tôi
sốt ruột hỏi, nhớ tới các bộ phim truyền hình sướt mướt đã xem trước
đây, “Huyến ngưng” gì gì đó “Ví dụ như ghép tỷ gì gì đó? Không phải anh
ấy có anh trai à?”

“Ghép tủy rất chú ý tới việc kháng
nguyên HLA có phù hợp hay không. Tế Xuyên rất sẵn sàng cho tủy, nhưng
tủy anh ấy không phù hợp. Cho dù có ghép đi chăng nữa, thì xác suất
thành công cũng rất thấp. Alex đã tiến hành xin tủy, nhưng cho tới bây
giờ cũng chưa tìm được tủy phù hợp.” có thể là bị tôi hỏi mệt, René mắt
nhìn mũi, mũi nhìn tim, chăm chú nhìn đầu ngón tay cái của mình.

Tôi ký tên vào thông báo bệnh tình nguy
kịch, thấy một người đàn ông khoảng 60 tuổi, tóc bạc trắng, vội vàng đi
về hướng phòng cấp cứu, vừa đi vừa khoác áo blouse vào. René đứng dậy,
đi qua đón ông ta : “Dr.Gong!”

Người kia giống như tôi đã thấy ở đâu
rồi, nhìn kĩ lại, tôi mới nhớ đó là ông cụ uống cà phê với Lịch Xuyên
vài năm trước, tôi còn nhớ Lịch Xuyên gọi ông ta là Cung tiên sinh.

Người kia đứng lại, gật đầu với tôi một cái, nói bằng tiếng Anh với René : “Thế nào rồi? Đang cấp cứu à?”

“Vâng,” René nói “Sốc nhiễm trùng, hô hấp suy kiệt cấp tính.”

“Vì nhiễm trùng đường hô hấp à?”

“Có thể. Thời gian vừa rồi cậu ấy ho rất nhiều, cháu kêu cậu ấy đi bệnh viện, nhưng cậu ấy không chịu, còn nổi
giận với cháu. Có lẽ là tâm trạng không tốt.”

“Vào xem đã rồi nói.” nói xong, ông ta đi vào phòng cấp cứu.

Tôi hỏi René đó là ai.

“À, ông ấy là giáo sư Cung Khải Huyền
của bệnh viện Hiệp Hòa, chủ nhiệm của khoa bệnh nặng, là bác sĩ phụ
trách Lịch Xuyên ở Bắc Kinh, trước kia bố Lịch Xuyên lên cơn đau tim ở
Bắc Kinh, giáo sư Cung đã cứu mạng ông ấy, cho nên có tình hữu nghị rất
sâu đậm. Mới nãy sau khi cậu gọi điện thoại cho mình, mình lập tức gọi
điện thoại cho ông ấy, kêu ông ấy tới đây. Ông ấy vô cùng quen thuộc với bệnh của Lịch Xuyên–”

Đang nói, cửa phòng cấp cứu đột nhiên mở ra, Cung Khải Huyền đi ra.

Tôi và René đồng thời nhảy dựng lên : “Thế nào?”

“Tình huống tạm thời ổn định. Đã đưa vào phòng ICU tiếp tục quan sát. Trước mắt Lịch Xuyên phải dựa vào máy hô
hấp để duy trì hô hấp, dựa vào thuốc thăng áp để giữ huyết áp. Vì sử
dụng máy hô hấp, nên họ dùng thuốc an thần, cho nên cậu ấy vẫn hôn mê –
lần này may mà đưa tới đúng lúc.”

Tôi và René thay đồ, đeo khẩu trang,
trải qua các trình tự tiêu độc nghiêm khắc, cùng nhau đi vào phòng ICU.
Quả nhiên như trong giấc mơ của tôi, Lịch Xuyên nằm trên giường, sắc mặt tái nhợt, hai mắt nhắm nghiền, cả người cắm đầy ống thở.

“Hai người có thể ở cạnh chăm sóc, tuy
nhiên, không được cử động cậu ấy. Sẽ có y tá chuyên môn tới chăm sóc.
Tôi đề nghị hai người ngồi một hồi rồi đi, mai lại đến. Dù gì thì chưa
tháo máy hô hấp thì cậu ấy sẽ chưa tỉnh lại, ở lại cũng không làm gì
được.” ông ta chỉ vào hai chiếc ghế bên cạnh, ý bảo chúng tôi ngồi xuống “Tôi còn một bệnh nhân ở tầng 2, lát nữa sẽ đến tiếp, có việc gấp thì
gọi điện thoại cho tôi.”

Mọi người đều thở dài nhẹ nhõm một hơi, René nhìn chân tôi, rốt cuộc hỏi “Annie, chân cậu bị sao vậy?”

“Mình bị tai nạn – gãy chân. Lịch Xuyên không nói cho cậu, đúng không?”

“Không.” René nói “Hèn gì dạo này tâm
trạng cậu ấy không tốt, giống như uống lửa vậy. Ngày nào cũng kéo mình
đi dạo bar. Cậu ấy lại không uống rượu được, ngồi ngây ra trong quán, cả đêm không nói lời nào. Sau đó mình bận đọc tài liệu không đi cùng cậu
ấy nữa, cậu ấy thường xuyên đi một mình.”

“Mình biết,” tôi thở dài, anh ham khổ —
rất biết tra tấn chính mình. Trong phòng ICU chỉ cho phép một người nhà
vào thăm, René nói với tôi : “Thương thế của cậu chưa khỏi hẳn, không
bằng chúng ta về hết đi, sáng mai lại tới thăm cậu ấy.”

Lịch Xuyên nằm trong phòng ICU tổng cộng bảy ngày. Ngày thứ ba huyết áp mới dần dần ổn định, bác sĩ bỏ thuốc
thăng áp. Ngày thứ bảy khả năng hô hấp mới có chuyển biến tốt, bỏ máy hô hấp, bỏ thuốc an thần, Lịch Xuyên tỉnh lại rất nhanh, nhưng nhất thời
không nói chuyện được, anh nhìn thấy tôi, khẽ nhúc nhích ngón tay, tôi
cầm chặt tay anh lại.

Tôi ở cạnh Lịch Xuyên bảy ngày bảy đêm,
ngoại trừ ăn cơm, đi toilet ra thì tôi không rời đi ICU giây phút nào,
mỗi ngày chỉ ngủ hơn ba tiếng, đều là ngủ gật trên sô pha. Ban ngày René tới thăm tôi, cảm thấy tôi hết thuốc chữa rồi. René nói ở Thụy Sĩ tất
cả đều có y tá lo, người trong nhà và thân thích cùng lắm chỉ thay phiên nhau tới thăm, nói chuyện với cậu ấy mà thôi. Mọi người đều bận bịu,
chuyện Lịch Xuyên nằm viện lại như cơm bữa, thăm xong liền đi lo việc
của mình, không có ai giống tôi, chẳng phân biệt ngày đêm, một tấc cũng
không rời canh trước giường, René nói là tôi chỉ phí công, phí thời gian mà thôi.

“Như mình gọi là quan tâm kiểu Trung Quốc, làm sao mà cậu hiểu được?” tôi trách móc một câu.

“Cho nên ngày nào mình cũng tới thăm cậu, mình thấy Alex không cần, nhưng cậu cần.” René trêu chọc.

Tôi hỏi René : “Tế Xuyên có biết Lịch
Xuyên bị bệnh không?” René lắc đầu : “Mình cũng không dám nói cho Tế
Xuyên, cái tên bạo quân đó hả. Nếu mà ổng biết Alex lại vào ICU nằm,
chắc chắn sẽ tiến hành giam lỏng ngay ngày đầu tiên về Zurich, hai anh
em bọn họ sẽ cãi nhau tiếp, trước kia mọi người còn đứng về phía Lịch
Xuyên, lần này chắc chắn sẽ không, cả nhà đều phải tuyên chiến với
Alex.”

Tôi ngơ ngác : “Tại sao vậy?”

“Hai người đôi uyên ương ngốc này, Alex
vì cậu mà tuyên bố với cả nhà cậu ấy không về Thụy Sĩ nữa, nói thời gian còn lại của cậu ấy không nhiều lắm, nguyện ý chết ở Trung Quốc, chôn ở
Bắc Kinh, cậu ấy đã chọn vị trí mộ sẵn rồi, ngay cả lời khắc trên bia
cũng chọn luôn rồi.” René nhắm mắt lại, giống như trước mặt là một cỗ
quan tài, sau đó dùng giọng của mục sư nói : “Nơi đây, an nghỉ Vương
Lịch Xuyên, sinh ở Thụy Sĩ, học ở Mỹ, yêu một cô gái Trung Quốc, vì vậy
chết ở Trung Quốc, amen.”

Giống như để phối hợp với hoạt cảnh của
René, Lịch Xuyên vẫn nằm trên giường không nhúc nhích, hai tròng mắt
nhắm chặt, bình tĩnh an tường, lòng tôi chua xót vô cùng.

Lúc tỉnh lại Lịch Xuyên rất yếu ớt, vẫn
chưa nói chuyện được, mặc dù không cần máy hô hấp, nhưng vẫn cần truyền
dinh dưỡng, y tá ở cạnh anh bận rộn đi qua đi lại, tôi xếp bằng hai
chân, ngồi trên sô pha bên cạnh, tiếp tục ngủ gật, khoảng một tiếng sau, ICU lại đưa vào một bệnh nhân, tiếng rên rỉ quá lớn đánh thức tôi, mở
mắt ra, thấy y tá đang giúp Lịch Xuyên lật người, da anh tái nhợt, không hề có một chút sức sống nào, trên người quấn đầy các loại ống, lật
xong, y tá dùng cồn chà phần cơ thể bị đè của anh, tôi đi qua vuốt phẳng ga giường, giúp y tá nhét mấy chiếc gối sau lưng Lịch Xuyên.

“René, cậu về trước đi. Mình ở đây thêm
một lát nữa. Mỗi lần nhìn thấy Lịch Xuyên, anh ấy đều kêu mình đi. Bây
giờ để mình tranh thủ ở cạnh anh ấy đi.”

Tôi ngồi cạnh Lịch Xuyên, ngồi tới hừng
đông. Thật ra, không có gì để tôi làm. Y tá cứ cách 15 phút lại căn cứ
vào huyết áp điều chỉnh liều lượng thuốc trợ tim (thuốc thăng áp), cách
một tiếng lại xem lượng nước tiểu của anh, cách hai tiếng lại lật người
cho anh. Lịch Xuyên miệng nửa khép, một ống nhựa mềm 40mm nhét từ khoang miệng tới tận khí quản của anh, ngực anh dưới sự trợ giúp của máy hô
hấp, đã từ từ khôi phục. Tôi thấy một y tá đi vào, kiểm tra tình huống
của anh, lại nhét một ống nhựa mềm dài gần bằng ống kia cắm vào, hút đờm định kỳ. Trình tự đau khổ như vậy, Lịch Xuyên lại nằm trên giường nhìn
như không hề hay biết. Anh chỉ lẳng lặng nằm đó, da thịt tái nhợt gần
như trong suốt, thậm chí hơi hơi phát ra màu xanh lam.

Sau một đoạn thời gian thật dài, tôi mới ý thức được, màu xanh lam kia phát ra từ màn hình của máy hô hấp, những con số trên màn hình không ngừng nhảy lên, thật sinh động, thật vui
tươi, giống như một bộ phim hoạt hình. Đêm đó, tôi gần như nhìn Lịch
Xuyên không nháy mắt, nhìn anh nằm đó như một con rối, dấu hiệu của sự
sống gần như biến mất, tôi nhịn không được cách một giờ lại mang bao tay vuốt tóc anh một lần, lại vuốt ve mặt anh, củng cố niềm tin anh sẽ
sống khỏe mạnh.

5 giờ sáng, vị bác sĩ Cung kia đi vào,
nói với tôi : “Cô nên về nghỉ ngơi một chút đi, hoặc ít nhất đi ăn chút
gì đó. Nhà ăn ở tầng 2.”

Tôi cười cười với ông ta : “Không cần, tôi không đói bụng.”

Từ nhỏ tới lớn, tôi không tin vào máy
móc. Tôi cẩn thận nghe tiếng máy hô hấp phát ra, nghi ngờ nó có trục
trặc, không cấp dưỡng khí cho Lịch Xuyên, lại nghi chiếc ống 40mm kia bị tắc, khiến cho Lịch Xuyên không hô hấp được. Tôi quan sát lưu lượng
truyền dịch, sợ nó quá nhanh, lại sợ nó quá chậm. Mỗi lần chuông báo
vang lên, tôi đều chạy tới tìm y tá, khiến cho bọn họ cảm thấy tôi hơi
phiền.

Vào đúng lúc này, Lịch Xuyên đột nhiên
mở miệng nói với y tá vài câu, y tá nghe không rõ, anh nói lại một lần
nữa. Y tá liền đi ra. Chúng tôi đối diện nhau, trong nhất thời đều không nói lời nào.

Một lát sau, anh nói : “So, em là người
nhà của anh,” giọng điệu rất nhẹ, thanh âm khàn khàn, gần như nhấn từng
chữ một. “Since when?” (Từ lúc nào?)

Không ngờ vừa mở mắt liền tra hỏi ép người như vậy, tôi bỗng nhiên nghẹn lời.

“Không phải nói, em, phải rời khỏi Bắc Kinh à?” anh thở dốc nói “Tại sao chưa đi?”

“Anh nói ít vài câu đi được không?” tôi cũng không có tâm trạng và can đảm đấu võ mồm với bệnh nhân vừa được cấp cứu.

Y tá trưởng tới, xấu hổ nói với tôi :
“Thật xin lỗi, Tạ tiểu thư. Bệnh nhân nói cô không phải người nhà của
anh ta, yêu cầu cô rời khỏi ICU ngay lập tức.”

Tôi đứng dậy, vô cùng giận dữ, gần như muốn đánh anh. Chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, người tôi không khống chế được quơ quơ.

Y tá trưởng đúng lúc đỡ lấy tôi, đưa
nạng gác ở bên cạnh cho tôi. Tôi tức giận tới mức tay run run, nhặt lấy
túi xách trên sô pha, gom đồng hồ, di động, chìa khóa, ly uống nước trên tủ đầu giường vào túi xách.

Y tá trưởng nhịn không được giải thích
cho tôi : “Vương tiên sinh, có lẽ anh không biết rõ tình huống lắm. Anh
được cô ấy đưa tới cấp cứu. Cô ấy canh anh bảy ngày bảy đêm, gần như
không chợp mắt. Anh nói thử xem, cô ấy không phải người nhà.” Y tá
trưởng chỉ vào một cụ già nằm đối diện, giọng nói hơi kích động “Anh
thấy cụ già kia không? Ba cậu con trai của cụ ấy đều tới đây, đứng trước giường bệnh, cãi nhau ầm ĩ vì tiền viện phí, cuối cùng dậm chân một
cái, chưa đầy một phút, đều đi hết. Bọn họ là người nhà chân chính đấy,
anh thấy có giống người nhà không?”

Lịch Xuyên không động đậy, hai mắt nhìn lên trần nhà, trầm trọng thở : “Tôi muốn cô ấy…đi ngay lập tức.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Chuyện Cũ Của Lịch Xuyên (Gặp Gỡ Vương Lịch Xuyên)