Chuyện Cũ Của Lịch Xuyên (Gặp Gỡ Vương Lịch Xuyên)


Ba năm trôi qua.

Tôi làm việc ở tầng 2 của công ty phiên
dịch Khai Nguyên. Tổng cộng có 10 nhân viên chính thức, tất cả còn lại
đều là nhân viên hợp đồng tạm thời. Tiền lương của tôi chỉ bằng một nửa ở Bắc Kinh, nghe nói ở Côn Minh coi như cao. Tôi thuê một nhà trọ trong
một khu gần công ty, một tháng tôi quyên góp 500 tệ cho quỹ dành cho
người tàn tật, 500 tệ cho quỹ dành cho bệnh nhân ung thư, hoàn toàn là
nặc danh, cho nên mặc dù thu nhập của tôi xem như cao, nhưng cuộc sống
của tôi hoàn toàn không hề xa xỉ, vô cùng bình thường, phúc lợi của công ty phiên dịch không thể nào so sánh được với Cửu Thông hoặc CGP, cường
độ làm việc lại bằng nhau, buổi trưa không có cơm miễn phí, có khi tôi
ăn cơm hộp, có khi ăn mì ăn liền, rất ít khi ra tiệm ăn, tiết kiệm hết
sức.

Có lẽ là ăn quá nhiều mì ăn liền, hơn
nữa công việc bận rộn, cuộc sống không có quy luật, dạ dày tôi xuất
huyết một lần, nằm viện 12 ngày. Tiểu Đông đang học Tiến sĩ ở Học viện Y học, nghe vậy vội vàng về thăm, chăm sóc tôi được 5 ngày, bị tôi đuổi
về Quảng Đông.

Tôi giữ lời hứa, chưa từng chủ động gọi
điện thoại cho Lịch Xuyên. Nhưng thật ra Lịch Xuyên lại ngẫu nhiên sẽ
gọi điện thoại cho tôi, có đôi khi còn gửi email, khoảng 2, 3 tháng một
lần. Sinh nhật tôi, anh sẽ gửi bánh quy chocolate tới. Ngày lễ, Tết cũng sẽ gọi điện thoại tới hỏi thăm. Tóm lại, vẫn là bạn bè.

Anh không hay nói về tình huống của mình lắm, có lẽ là có khi tốt có khi xấu.

Năm thứ hai sau khi quay về Thụy Sĩ,
Lịch Xuyên rốt cuộc tìm được tủy phù hợp, liền lập tức đi Mỹ ghép tủy.
Kết quả phát sinh một đống biến chứng, hơn bảy tháng trời không gọi điện thoại cho tôi. Sau đó tôi hỏi anh tình huống như thế nào rồi, anh nói
tốt hơn rồi, nhưng không ổn định lắm. Bị bệnh lâu như vậy, anh đã không
tin sức khỏe của mình cho lắm, bất kì thời điểm nào cũng có thể chuyển
biến xấu. Ngoại trừ phối hợp trị liệu ra, anh không thể làm gì hơn.

Lịch Xuyên tựa như một chiếc bong bóng
trong tay tôi, cho dù nó đã bay lên tận trời mây, cho dù nó đã bay xa
tới mức không nhìn thấy màu sắc của nó nữa, nhưng chỉ cần kéo nhẹ một
cái, thì nó lại ở ngay cạnh tôi. Giữa tôi và anh, có thể rất lạnh lẽo,
cũng có thể rất nóng bỏng, cũng có thể trở nên thật dịu mát, nhưng sợi
dây liên kết này, sẽ không bao giờ đứt.

Ngẫu nhiên cũng sẽ nhai đi nhai lại bài cũ rích : “Em thì sao? Move on chưa? Có bạn trai mới chưa?”

Tôi nhẹ nhàng bâng quơ trả lời : “Nếu đã đồng ý move on với anh rồi, thì đương nhiên sẽ giữ lời. Anh hỏi nhiều
như vậy làm gì? Em không thèm nói cho anh để anh khoái trá đâu.”

Yêu một người như vậy, yêu suốt mười năm trời. Trái tim của chính mình, bị đẩy xuống vực sâu, hai lần. Chỉ muốn
tuổi già thật yên lặng. Chữ “yêu” này, tôi không bao giờ muốn nói ra
nữa. Độc thân rất tốt. Tự do tự tại, không nhanh không chậm.

Tôi trải qua sinh nhật năm nay ở bệnh
viện. Tiểu Đông mua một chiếc bánh kem thật lớn cho tôi, chúng tôi ăn
hơn một nửa, còn lại chia với các bệnh nhân cùng phòng.

Nói cũng buồn cười, lúc Tiểu Đông tới
bệnh viện thăm tôi, vô cùng không hài lòng với tình trạng của tôi lúc
này. Hôm sau liền đi ra ngoài mua vài món quần áo về tặng tôi : “Chị,
hai mươi bảy thì mặc đồ hai mươi bảy, được không? Đừng khiến cho mình
mặc đồ như người ba mươi bảy. Còn tóc cũng chăm chút một chút đi. Đừng
cắt tóc ngắn như ổ quạ nữa, nửa nam nửa nữ. Còn nữa, chị cũng hút thuốc
dữ lắm đó, quyết tâm cai đi.”

Đây là người nhà. Người nhà rất đáng
yêu, cũng vô cùng lải nhải. Tiểu Đông còn thêm một tật nữa : ngang
ngược. Bản thân nó nghèo muốn chết, còn đòi đưa hai ngàn tệ cho tôi.
Cháo nấu dở muốn chết, tôi vẫn phải cố cười mà ăn. Nó ở năm ngày, tôi
chỉ muốn nó đi nhanh một chút.

Xuất viện, nhận được một đống tin nhắn
của Lịch Xuyên. Có một cái nói : “Tiểu Thu! Sinh nhật vui vẻ! Anh gửi
quà cho em đó, em nhận được chưa? Hy vọng em thích.” Lại có một cái nói : “Tiểu Thu, em đi công tác à? Tại sao bảy ngày liên tục không có ai tiếp điện thoại, ngay cả email cũng không trả lời?”

Máy nhắn lại của tôi chỉ lưu được hai mươi cái, lập đức đầy nhóc.

Dù gì cũng là bệnh nhân, vẫn thiếu kiên nhẫn như xưa a. Tôi cười khổ xóa hết tin nhắn.

Ngày đầu tiên sau khi xuất viện tôi liền đi làm. Tôi làm ở phòng tiếng Anh, làm việc vô cùng tích cực. Rất nhiều việc ở công ty phiên dịch tính theo sản lượng, dịch càng nhiều, tiền
thưởng cuối năm càng nhiều, cho nên tôi cố gắng kiếm tiền.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Chuyện Cũ Của Lịch Xuyên (Gặp Gỡ Vương Lịch Xuyên)