Chuyên viên uốn nắn tam quan


Thẩm Không nhanh chóng gặp mặt tay chân kiêm bạn bè của Hàn Lệ.

Bọn họ đã biết vị thủ trưởng mặt lạnh sấm rền gió cuốn của mình có người trong lòng từ sớm rồi.

Lâm Tử Dũ tưởng là Trình Thần.

Trong tưởng tượng của cậu ta thì đây là một câu chuyện thanh xuân vườn trường vật đổi sao dời cảnh còn người mất, hai thiếu niên ngông cuồng yêu thương nhau nhưng lại bị vận mệnh ngăn cách thành người trời Nam kẻ đất Bắc.

Triệu Quân tưởng là Mạnh Minh Hiên.

Trong tưởng tượng của cậu ta thì đây là một câu chuyện máu chó ngược tâm của giám đốc bá đạo cưỡng ép chiếm đoạt ngôi sao trẻ tuyến mười tám, yêu nhau nhưng lại không thể đến được với nhau vì ngăn cách thân phận và địa vị.

Thật ra ở một mức độ nào đó thì hai người đều không đoán sai.

Nói chung là khi biết cuối cùng Hàn Lệ cũng tìm được tình yêu đích thực của đời mình, hai người đều rất vui mừng.

Lần này, rốt cuộc trí tưởng tượng của bọn họ cũng không hẹn mà hợp.

Đây là một câu chuyện mang vẻ đẹp chữa lành về một đóa hoa sen trắng ngây thơ trong sáng đáng yêu chữa trị cho người nắm quyền nhà họ Hàn cố chấp âm lệ vì bị tổn thương trong tình cảm.

Vậy nên lúc Thẩm Không đẩy cửa vào thì bọn họ phải trợn tròn cả mắt.

Người đàn ông trước mặt cao gần một mét chín, vai rộng eo nhỏ chân dài, ống tay áo xắn lên lộ ra cánh tay khỏe mạnh đẹp đẽ với những đường nét mềm mại, phía trên in những vết sẹo nông sâu đủ cả, mũi cao mắt sâu, đường nét lạnh lẽo cứng rắn sắc bén, đôi mắt lạnh lùng nghiêm nghị hệt như lưỡi dao, cứ như là chỉ liếc qua thôi cũng có thể cảm nhận được sự mát mẻ khi ánh mắt cắt vào da thịt ấy.

Anh nheo mắt lại nở nụ cười lười biếng, giọng nói trầm thấp và từ tính: “Xin chào. “

Triệu Quân và Lâm Tử Dũ im lặng một lúc lâu.

Mãi đến tận khi Hàn Lệ theo sau Thẩm Không đi vào, liếc mắt đưa dao với họ thì Triệu Quân và Lâm Tử Dũ mới tìm được biểu cảm của mình, gượng gạo giật khóe miệng ra rồi lắp ba lắp bắp trả lời:

“Anh, chào anh chào anh.”

Hàn Lệ hài lòng thu tầm mắt lại.

Hình như Thẩm Không nhớ ra cái gì đó đó nên nghiêng đầu sang bên cạnh thì thầm to nhỏ với Hàn Lệ. Hàn Lệ nở nụ cười, ánh sáng dịu dàng nội liễm dưới đáy mắt kia là quang cảnh mà Triệu Quân và Lâm Tử Dũ chưa bao giờ thấy, cho đến tận khi hai người đến gần thì họ mới nghe rõ tiếng hai người nói chuyện.

“… Em muốn ăn thì được nhưng đừng xuống bếp.”

“Tại sao?”

“Tôi sợ em sẽ làm nổ tung căn bếp trong biệt thự này.”

“Vậy gọi đồ ăn nhé?”

“Từ Bá sẽ mắng người. “

Bọn họ nói chuyện rất ngắn gọn, đến lúc đứng trước mặt hai người mới dừng lại, nhưng sự thân mật và dịu dàng trong giọng nói lại làm mắt Triệu Quân và Lâm Tử Dũ suýt lọt tròng luôn. Có chết họ cũng không ngờ kiểu nói chuyện việc nhà ấm áp như vậy sẽ phát ra từ miệng ông chủ hung tàn lạnh lùng, thủ đoạn cao minh của mình.

Bọn họ trợn mắt há hốc mồm nhìn chằm chằn hình ảnh trước mắt, gần như nghi ngờ là mình đã xuyên qua thế giới song song rồi ý.

Mãi đến tận lúc Hàn Lệ lạnh lùng liếc bọn họ một cái thì hai người mới hoàn hồn lại.

Thẩm Không kiên nhẫn hỏi lại lần hai: “Vậy thẻ căn cước của tôi đâu?”

Lâm Tử Dũ hơi “lửng lơ tận đẩu tận đâu” gật gật, quay đầu chỉ vào túi giấy trên mặt bàn.

Trước đây bọn cũng chỉ nghe nói là Hàn Lệ chết mê chết mệt một người đàn ông xa lạ thôi, nhưng vì Hàn Lệ bảo vệ anh ta quá tốt, hơn nữa còn xây dựng ảnh hưởng quá nặng nên chẳng ai dám hỏi han gì. Mãi đến lần này họ nghe nói phải đưa chứng minh thư được bổ sung đầy đủ của người yêu Hàn Lệ đến phòng làm việc hắn mới hóng hớt chạy vội sang, muốn ngó xem mặt mũi vị này trông như thế nào.

Kết quả là túi giấy còn chưa kịp đưa đến thì chính chủ đã tới trước mắt rồi.

Thẩm Không mở túi giấy ra, tùy tiện lật xem đôi chút rồi đưa cho Hàn Lệ luôn. Hàn Lệ cũng cầm giúp mà chả oán thán câu gì, biểu cảm rất tự nhiên bình tĩnh.

Cằm Triệu Quân và Lâm Tử Dũ lại rớt xuống lần nữa.

Hai người tự nhiên hàn huyên tiếp:

“Thế anh muốn đi đâu?”

“Vòng quanh cả Châu u lẫn Châu Phi đi.”

“Được.”

“Còn em thì sao? Vì là gợi ý của em nên em có muốn đi đâu không?”

“Thật ra em…”

Lâm Tử Dũ nghe thấy sai sai sao sao bèn hoảng sợ nhìn về phía Hàn Lệ: “Anh Hàn? Anh sắp đi nước ngoài à?”

Khoảng thời gian trước cậu ta suýt nữa bị công việc Hàn Lệ đột ngột đập vào ép cho nát bét luôn, gần như làm cậu ta phải nghi ngờ mình đã đắc tội sếp chỗ nào rồi ý chứ, cứ tưởng là mình sắp được giải phóng, ai ngờ —

Kỳ nghỉ của tôi –!!!

Lâm Tử Dũ tim chảy máu hồn kêu rên – ing.

Hàn Lệ gật đầu, chả có tí xấu hổ nào trên mặt hết trơn: “Đúng. “

Hắn nhìn cái mặt mướp đắng của cả hai người, hiếm khi mở lòng từ bi giải thích: “Chúng tôi bị đám fans và giới truyền thông lượn lờ quanh người làm đau hết cả đầu nên đi ra ngoài giải sầu, tránh đầu sóng ngọn gió, sẽ về nhanh thôi.”

Fans…?


Truyền thông…?

Thẩm Không…??!!!!

Hai người chưa từng quan tâm đến showbiz nhìn chằm chằm gương mặt góc cạnh rõ ràng của Thẩm Không, bỗng tỉnh ngộ — Hóa ra đây là diễn viên đóng trong《 Tháp Quy Nguyên 》 đang hot rần rần! Thảo nào ban nãy thấy quen quen! Liên hệ đến thân phận giám đốc mới của công ty giải trí Thành Tỉ là hiểu ngay tắp lự — Vãi nồi, anh Hàn đã dốc hết vốn liếng để theo đuổi người này đó!

Thẩm Không liếc nhìn Hàn Lệ, trêu: “Là em không chịu được chứ gì?”

Hàn Lệ thẳng thắn thừa nhận: “Đúng đấy, em ghen. “

Thẩm Không cười cười: “Còn có người gọi em là ông chồng quốc dân với bộ mặt của giới thương nghiệp đấy, có phải anh cũng cần ăn giấm⁽¹⁾ không?”

(1) Ăn giấm = Chua = Ghen.

Hàn Lệ cũng cười: “Mong còn không được. “

Triệu Quân và Lâm Tử Dũ: “…” Bánh chó lạnh lùng đập tung tóe vào mặt.

Kính nhờ, trước khi liếc mắt đưa tình phải xem hoàn cảnh chứ.

Chào hỏi đơn giản xong thì hai người lần lượt rời đi, chỉ để lại Triệu Quân và Lâm Tử Dũ thì thầm to nhỏ sau lưng họ:

“Mày nói xem, trông mặt mũi như thế này thì… anh Hàn của tụi mình có “được” không…”

“Tao cảm thấy… hơi bị khó…” – Triệu Quân chần chờ.

Hai người còn chưa kịp thảo luận sâu hơn đã nghe thấy tiếng Hàn Lệ lạnh lùng quăng một câu nhẹ nhàng từ đằng xa:

“Bàn tán sau lưng sếp, trừ một tháng lương. “

Mặt hai người biến thành quả mướp đắng lần thứ hai.

Tối đến, khi nhìn thấy weibo Thẩm Không và Hàn Lệ cùng đăng, lúc mọi người đang nổi lên sóng to gió lớn thì Triệu Quân và Lâm Tử Dũ lại cười trên nỗi đau khổ của người khác.

Không phải mỗi mình họ bị lật đổ tam quan.

Hê hê.

·

Hàn Lệ và Thẩm Không – hai người đàn ông có vóc người bình thường cũng nằm trên một cái sô pha trông có vẻ hơi chen chúc quá đáng. Hai cái điện thoại vừa gây chấn động toàn cầu đã bị họ vứt ra xa từ sớm.

Đường cong cơ thể của bọn họ vừa khớp với nhau.

Hàn Lệ nhìn chăm chú vào mắt Thẩm Không.

Trong bóng tối, đôi mắt của hắn có loại ánh sáng làm người ta rung động hết cả hồn phách.

Hàn Lệ sáp vào, hôn lên đôi môi ngọc ngà của anh. Người đàn ông nằm ngửa không cam lòng yếu thế hôn trả về, hơi thở ấm áp của họ triền miên, quấn quýt chung một chỗ làm làm hắn gần như nghiện mất rồi.

Hắn thở hồng hộc áp trán vào trán đối phương, trầm thấp nói:

“Sáng nay anh hỏi em có muốn đi đâu không…”

“Tôi nhớ em không hề trả lời tôi. “

Hàn Lệ hơi gật gật, hơi thở vẫn gấp gáp: “Đúng. “

Hắn tự nhiên mở mắt ra nhưng cơ bắp cả người vẫn căng thẳng theo bản năng, giọng nói đều đều gần như không thể nghe ra sự thay đổi gì trong đó:

“Bây giờ em muốn đến một nơi.”

Bọn họ gần nhau như vậy làm Thẩm Không nắm giữ được sự thay đổi cảm xúc của Hàn Lệ một cách chính xác, anh bèn hôn lên thái dương đối phương để khích lệ:

“Em nói đi.”

“Mùa này, em biết có một loài hoa nở rất nhiều ngoài nhà thờ ở Hà Lan…”

Cơ thịt Hàn Lệ gồng cứng hệt như dây cung.

Thẩm Không bật cười trầm thấp, lồng ngực rắn chắc rung rung theo tiếng cười của anh. Anh trao đổi một nụ hôn ngắn ngủi với Hàn Lệ rồi trả lời:

“Được, vậy thì đi xem xem.”

·

Ba tháng sau.

Cuối cùng cái tài khoản chính thức vắng lặng bấy lâu nay cũng đăng lên weibo thứ hai.

Không có chữ gì.

Chỉ có một bức ảnh đơn giản.

Hai bàn tay thon dài thân mật đan vào nhau, chiếc nhẫn trên ngón áp út lóe lên ánh sáng chói mắt.



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Chuyên viên uốn nắn tam quan