Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo


Thượng Quan Sở hừ nhẹ một tiếng, cười hỏi Trương Đình Đình: "Cô có nhiều tiền như vậy sao?"


"Ách —— tôi không có." Đầu Trương Đình Đình nhất thời, cô chẳng qua cũng chỉ là giả dụ thôi, mấy người cũng nói như vậy, vì sao mà cô không được nói chứ?


Diệp Anh ngây ngốc nhìn Diệp Thanh Linh và Thượng Quan Sở, tiện đà không ngừng khóc lóc kể lể "Thanh Linh, dù thế nào bác cũng là bác cháu, Phỉ

Phỉ cũng là chị họ cháu, cháu tha thứ bọn ta một lần đi, một lần thôi,

được không? Chúng tôi cam đoan sẽ không tái phạm nữa. Sau này Thanh Linh muốn tôi đi Tây tôi tuyệt đối sẽ không đi Đông."


Diệp Thanh Linh lãnh đạm xem Diệp Anh diễn trò, nhìn Thượng Quan Sở nói: "Anh xem nên xử lí như thế nào?"


Thượng Quan Sở nhíu mày, ngón tay dài trắng nõn gõ gõ lên mặt bàn, một

lúc lâu sau, cười đầy tà ý nhìn về phía Trương Đình Đình nói: "Xử lý

theo lời cô vừa mới nói đi."


"Tôi nói gì?" Trương Đình Đình hiển nhiên không rõ chuyện này, thế nào lại thành cô quyết định.


"Cố ý đả thương người là tội 3 năm tù." Diệp Thanh Linh đứng dậy, đi ra nhà ăn, không hề để ý tới Diệp Anh đang khóc.


Diệp Anh thấy Diệp Thanh Linh rời đi, liền đuổi theo, "Thanh Linh, cháu

không thể để bác ngồi tù chứ, xin cháu, bác xin dập đầu tạ tội.” Nói

xong liền quỳ trên đất, đầu chạm xuống thật mạnh, miệng còn không ngừng

nói: "Là bác sai, là bác không đúng, là bác đáng chết."


"Đứng lên đi!" Diệp Thanh Linh xoay người nâng Diệp Anh dậy, giọng điệu mềm mỏng.


Diệp Anh lau nước mắt, nhìn Diệp Thanh Linh đầy mong chờ, "Thanh Linh tha thứ cho bọn ta sao?"


Diệp Thanh Linh nhẹ nâng Diệp Anh bởi vì dập đầu mà trán sưng đỏ, nhẹ

nhàng thở dài nói: "Nói không chừng chỉ bỏ tù hai năm thôi, chỉ là nếu

bác tiếp tục náo loạn như vậy." Nói xong nhìn về phía Thượng Quan Sở:

"Chọc giận người nào đó...Có thể sẽ không chỉ là hai năm." Phải biết

rằng Thượng Quan Sở có thể giao Hàn Phỉ Phỉ cho cảnh sát, đã xem như là

khai ân, nếu hắn mất hứng, nếu Giải quyết riêng, kết cục của mẹ con

Hàn Phỉ Phỉ có lẽ sẽ còn thảm hơn so với người của Lưu gia.


"Được, hai năm, thì hai năm." Diệp Anh bừng tỉnh, xoay người sang dập

đầu với Thượng Quan Sở nói: "Cảm ơn Sở thiếu, cảm ơn Sở thiếu."


"Người cô nên cảm ơn là Thanh Linh." Nếu không phải Má Trương nói hắn

làm chuyện trái pháp luật, cũng là cô làm chuyện trái pháp luật. Dám hắt axít sunfuric lên người Thanh Linh, hắn sẽ làm cho mẹ con Diệp Anh sống không bằng chết.


Diệp Anh hận thấu xương Diệp Thanh Linh và Thượng Quan Sở, nhưng không thể không nhịn.


"Cho kẻ thù cơ hội, chính là để chính mình nguy hiểm hơn." Nhìn bóng dáng chật vật của Diệp Anh, Thượng Quan Sở than nhẹ.


"Ba muốn cho bác ấy thời gian để thay đổi trong khi bị giam." Nguyện

vọng của cha, cô sẽ tuân thủ. Nhưng cơ hội chỉ một lần, có lần sau, cô

tuyệt đối sẽ không nương tay.


Không bao lâu, Hàn Phỉ Phỉ bị xử bỏ tù, không biết Thượng Quan Sở dùng

biện pháp gì, Hàn Phỉ Phỉ bỏ tù thời gian không nhiều không ít vừa vặn

hai năm.


Nhật báo về các ngôi sao nổi tiếng được tung ra, tin tức do đắc tội

Thượng Quan Sở mà phải vào tù, nhất thời trở thành đề tài đứng đầu trong các quán trà ở Thành phố A.


Là ai đã đưa kế hoạch của Thượng Quan Sở nói cho Hàn Phỉ Phỉ biết, Tô

Phi đã tận dụng toàn bộ nhân lực cũng không thể tìm ra một chút dấu vết.


Vài ngày sau, một buổi trưa, Khương Thừa cùng Dịch Hiểu Huyên xuất hiện ở Diệp gia.


"Sao lại bị chậm vài ngàu thế?" Thượng Quan Sở ngồi ở sô pha phòng khách, lần đầu tiên ngồi thẳng được.


Khương Thừa nhìn tư thế kỳ quái của Thượng Quan Sở, cười nói: "Nghe nói

Sở thiếu lần này làm anh hùng cứu mỹ nhân, không biết có ôm được mỹ nhân về chưa?"


Thượng Quan Sở cười châm biếm, tay tùy ý khoác lên người Diệp Thanh Linh đang nồi xem báo bên cạnh, cười hỏi: "Cậu nói đi?"


Cúi đầu xem báo g Diệp Thanh Linh nhếch nhẹ khóe môi, không để ý đến

hành động không theo qui củ gì của Thượng Quan Sở. Lúc này, Dịch Hiểu

Huyên mang theo vẻ mặt ngây ngô chạy vội đến bên Thượng Quan Sở, "Sở ca

ca, Hiểu Huyên rất nhớ anh."


Không đợi Dịch Hiểu Huyên chạy vào lòng Thượng Quan Sở, Dịch Thiếu Kiệt

xuất hiện như quỷ ở trước mắt mọi người, ngăn trước mặt Dịch Hiểu Huyên, cười nói: "Em gái không nhớ anh trai sao?"


"Đương nhiên nhớ chứ!" Dịch Hiểu Huyên cho Dịch Thiếu Kiệt một cái ôm

thật chặt, sau đó mở miệng nói: "Nhưng em càng nhớ Sở ca ca hơn." Đẩy

Dịch Thiếu Kiệt ra, liền hướng trong lòng Thượng Quan Sở chạy tới.


"Dịch Thiếu Kiệt, quản cho tốt em gái si tình của cậu." Thượng Quan Sở

thấy Dịch Hiểu Huyên chưa từ bỏ ý định chạy tới chỗ hắn, sắc mặt lập tức trở nên âm trầm.


Dịch Thiếu Kiệt vừa đúng lúc giữ được Dịch Hiểu Huyên, cười to nói:

"Hiểu Huyên, Thành Vũ ca ca cũng đến đây, em không nhớ Thành Vũ ca ca

sao?" Mỗi lần hắn đều chỉ có thể dùng Kim Thành Vũ để lừa gạt em gái.

Lần trước hắn dùng Kim Thành Vũ lừa em gái về nhà, cô biết Kim Thành Vũ

cũng không đồng ý làm bạn trai cô, liền khóc lớn. Nếu không phải Khương

Thừa đúng lúc đưa cô mang đi Nhật Bản chơi, hắn cũng không biết làm thế

nào vì việc nói dối của chính mình.


Dịch Hiểu Huyên nháy nước đôi mắt to ngấn nước nhìn về phía cửa, thật sự thấy được Kim Thành Vũ, lại nhìn người bên cạnh Kim Thành Vũ, một cô

gái cao gầy xinh đẹp, giật mình, ngơ ngác nói: "Giai Tình?"


Mọi người không thể tin được nhìn lại, thấy cô gái cao gầy xinh đẹp kia

bên người Kim Thành Vũ, không khỏi đều thở dốc vì kinh ngạc.


Thượng Quan Sở ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lùng. Ánh mắt nhìn cô gái đó tất cả đều là chán ghét, thậm chí còn có vẻ hận thù.


Đang chăm chú xem báo Diệp Thanh Linh cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, nhìn theo hướng mọi người, thấy một cô gái vóc dáng cao gầy xinh đẹp đứng

bên người Kim Thành Vũ. Cô gái cầm trong tay cái bao tay màu trắng ngà,

một thân váy dài màu trắng khoác thêm áo khoác nhỏ cũng màu trắng, làn

váy vừa vặn che khuất mắt cá chân cô gái, gió nhẹ nhàng bám góc váy,

phiêu nhiên như vậy, xinh đẹp như vậy, giống như một tiên tử phiêu diêu

không nhiễm chút bụi trần lạc ở trốn nhân gian.


Cô gái lẳng lặng nhìn Thượng Quan Sở, nước mắt trực trào nơi khóe mắt,

bước từng bước một về phía Thượng Quan Sở, miệng thì thào gọi: "Ca

ca..."


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận