Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo


Mễ Lam Nhi, Tiền Nguyên không cùng đi đến Diệp thị, mà Ngô Vân phái hai

chiếc xe bảo vệ bọn họ về Diệp gia xử lý vết thương. Đến khi Thượng Quan Sở và Diệp Thanh Linh về đến nhà, vết thương của Mễ Lam Nhi cũng đã

được xử lý xong.


Họ vừa vào cửa, Mễ Lam Nhi đã lo lắng hỏi: "Đình Đình không có việc gì chứ?"


"May mà chúng tôi đến vừa đúng lúc nếu không đã không biết xảy ra việc gì." Nhạc Nhạc trả lời thay Diệp Thanh Linh.


"Tôi không sao, Mễ Lam Nhi, cô bị thương thế nào?" Trương Đình Đình thấy vai Mễ Lam Nhi quấn đầy băng vải màu trắng, quan tâm hỏi.


"Chỉ trầy da một chút thôi, không có chuyện gì." Thấy Trương Đình Đình

quan tâm như thế, Mễ Lam Nhi bỗng nhiên cảm thấy trong lòng rất ấm áp,

trước kia khi ở nhà một thời gian, người nhà đều không quan tâm đến cô

như vậy. Mà khi ở đây, không chỉ có Sở thiếu, mà cả Tô Phi, Ngô Vân đều

xem cô như em gái, Diệp Thanh Linh vàTrương Đình Đình cũng coi cô như

chị em mà quan tâm cô, ở đây cô thấy rất hạnh phúc.


Lúc này Tiền Nguyên mới hiểu vì sao Mễ Lam Nhi không muốn cùng hắn trở

về C thị. Ở C thị, cái gì cô cũng không có, luôn bị người thân lợi dụng. Hắn lãnh đạm đi đến bên Mễ Lam Nhi, nói: "Các cô ấy cũng đã trở lại

bình an rồi, nên nghỉ ngơi đi."


"Vâng!" Mễ Lam Nhi gật đầu, nhìn thấy mọi người bình an vô sự, cuối cùng cô có thể yên tâm.


Nhìn Mễ Lam Nhi trở về phòng, Diệp Thanh Linh khẽ thở dài.


"Thanh Linh sao thế? Có chỗ nào không thoải mái sao?" Nhạc Nhạc đã mở miệng trước Thượng Quan Sở.


Diệp Thanh Linh ngồi xuống sô pha, sau đó nghiêm túc nhìn Thượng Quan

Sở, nói: "Cứ như vậy, không được." Các cô không thể không ra ngoài,

Trương Đình Đình cũng không thể cứ không đến công ty.


"Thực xin lỗi." Thượng Quan Sở nhìn mí mắt Diệp Thanh Linh cụp xuống, vẻ mặt tỏ ra vô cùng áy náy nói.


Ngô Vân kinh ngạc nhìn Thượng Quan Sở, thầm thở dài trong lòng, Sở thiếu làm sao vậy? Thế nào mà bây giờ lại thích nói xin lỗi?


Sắc mặt Diệp Thanh vẫn Linh bình tĩnh, trả lời: "Không cần giải thích?" Điều cô muốn bây giờ là phương pháp giải quyết.


Thấy cô nói nhẹ nhàng bâng quơ như thế, thật sự không có việc gì sao?

Phải biết rằng nếu hắn không xuất hiện trong cuộc sống của cô, cô lại vô cùng bình tĩnh, chắc chắn sẽ không gặp phải nguy hiểm. Hắn áy náy nhìn

cô lại mở miệng, "Nhưng mà..."


Diệp Thanh Linh biết hắn muốn nói gì, cũng biết hắn suy nghĩ gì, khuôn

mặt lãnh đạm bỗng nhiên nở nụ cười, cướp lời hắn, nói: "Không có anh,

chắc chắn tôi rất bình tĩnh." Nhìn khuôn mặt tuấn mỹ của hắn, cô dừng

một chút rồi nói tiếp: "Nhưng rất buồn tẻ."


"Thanh Linh... Em..." Thượng Quan Sở trong lòng thầm cảm động, nhìn Diệp Thanh Linh bằng ánh mắt nóng bỏng, thâm tình.


"Anh đừng vội cảm động, Thanh Linh còn chưa nói xong?" Nhạc Nhạc đắc ý

cười nhắc nhở Thượng Quan Sở, lấy hiểu biết từ nhỏ của hắn với Thanh

Linh, cô luôn cho người khác cái ngọt trước, cho người đó bay lên trời;

sau đó liền hắt nước lạnh, kéo người ta xuống đất.


Quả nhiên, Diệp Thanh Linh mở miệng, "Chỉ có điều bình tĩnh còn tốt hơn

so với nguy hiểm."Thượng Quan Sở vừa vui vẻ ở bên cạnh, vẻ mặt bi thương nói: "Thanh Linh ghét bỏ anh."


Diệp Thanh Linh tự động bỏ qua biểu tình đáng thương của Thượng Quan Sở, nói tiếp: "Chuyện tới bây giờ, cũng không thể thay đổi được." Cho dù

giờ Thượng Quan Sở rời khỏi Diệp gia, người khác cũng sẽ không tin Diệp

Thanh Linh cô không có liên quan đếnThượng Quan Sở! Đương nhiên kẻ thù

của Thượng Quan Sở cũng sẽ không tha cho cô.


"Ý của Thanh Linh là sẽ không đuổi anh đi?" Thượng Quan Sở xem xét rồi

sửa lại tất cả lời Diệp Thanh Linh một chút cuối cùng nhận được câu trả

lời.


"Thần tài tới cửa, sao em lại phải đuổi đi?" Diệp Thanh Linh cười một cách dịu dàng.


"Thần tài? Nghĩa là sao?" Nhạc Nhạc nhìn Thượng Quan Sở tỏ vẻ không hiểu, hy vọng hắn có thể đưa ra một lời giải thích.


Thượng Quan Sở mệt mỏi nói: "Thần tài đương nhiên chính là tôi rồi!"


"Anh là thần tài? Không phải chứ?" Thượng Quan Sở không kinh doanh lỗ

vốn bao giờ, hắn không tin người này tự dưng lại đưa tiền cho Thanh

Linh.


"Sao lại không phải, người của Thượng Quan gia mỗi ngày mỗi người phải

đưa cho Thanh Linh 500 đồng tiền thuê nhà, từ khi chúng tôi đến đây,

Thanh Linh không hề phải xuất ra một xu chi phí nào." Thượng Quan Sở hắn lần này không chỉ làm ăn lỗ vốn, hơn nữa còn đem chính mình bán đi.


"Tiền thuê nhà? Diệp gia có nhiều phòng như vậy sao?" Biệt thự Diệp gia

cũng không nhỏ, nhưng thủ hạ của Thượng Quan Sở cũng phải mấy chục

người, làm gì có đến nhiều phòng như vậy cho bọn họ ở. Nhạc Nhạc ngày

càng không hiểu bọn họ đang nói về cái gì.


"Thanh Linh chỉ cần lấy tiền, mặc kệ bọn họ ở được hay không." Phải biết rằng, những người đến bảo vệ xung quanh Diệp gia, cũng phải trả thêm

500 đồng một ngày, những người thường lui tới Diệp gia thì không tính,

theo lời Thanh Linh, không thu tiền bọn họ là cô đại nhân đại nghĩa rồi.


Diệp Thanh Linh không hé răng mặc cho hai người đàn ông bọn họ cãi nhau, chỉ nhìn TV. Coi như bọn họ cãi nhau về cô cũng là chuyện bình thường.


Thượng Quan Sở bỗng nhiên không hiểu vì sao mình lại cùng cái người đàn

ông ẻo lả này nói nhiều như vậy, không khỏi cau mày, trong chớp mắt trở

mặt nhìn Nhạc Nhạc nói: "Thanh Linh cũng đã đến về nhà, anh cũng nên đi

thôi?"


"A? Anh đang nói chuyện với ai thế?" Nhạc Nhạc giả ngu, nhìn trái nhìn phải, coi lời nói của Thượng Quan Sở như chưa từng có.


"Nhạc Nhạc, anh đừng giả bộ." Thượng Quan Sở gọi thẳng tên anh ta, bỗng nhiên thấy cái tên Nhạc Nhạc này rất lạ.


"À, anh nói tôi sao?" Nhạc Nhạc tỏ vẻ như chợt hiểu ra rồi chỉ vào mình.


"Không phải nói anh thì nói quỷ à!" Sắc mặt của Thượng Quan Sở hơi trầm

xuống, không muốn tiếp tục nhìn cái tên ẻo lả lắc lư ở trước mặt hắn.


Nhạc Nhạc không để ý tới vẻ mặt lạnh lùng của Thượng Quan Sở, quay đầu

hỏi Diệp Thanh Linh đang xem TV, "Thanh Linh, mỗi ngày anh cũng đưa 500

đồng tiền thuê nhà, anh có thể ở lại đây không?"


"Đương nhiên có thể." Diệp Thanh Linh nhìn TV, chậm rãi trả lời.


"Ngại quá, sau này tôi cũng sẽ ở lại Diệp gia." Nhạc Nhạc đắc ý nói với Thượng Quan Sở, muốn hắn rời đi, không dễ đâu.


"Anh..." Sắc mặt Thượng Quan Sở lại trở nên âm trầm, tên ẻo lả này là vì Thanh Linh mà ở lại không đi? Hay là bởi vì lúc này Diệp gia có quá

nhiều soái ca? Nghĩ đến ánh mắt của tên ẻo lả này nhìn hắn và Tiền

Nguyên ở cửa hàng sách, hắn cũng rùng mình. Xem ra hắn phải nghĩ cách

đuổi tên này đi.


Bỗng nhiên, Diệp Thanh Linh nhìn Nhạc Nhạc nghiêm túc nói: "Hình như không còn phòng, có nhà kho, Nhạc Nhạc sẽ không để ý chứ!"


"Nhà kho? Thanh Linh sao có thể cho anh ở nhà kho? Chúng ta không phải

từ nhỏ lớn lên cùng nhau sao? Chúng ta không phải là bạn tốt sao? Chúng

ta không phải chị em tốt sao? Sao lại cho anh ở nhà kho chưa?" Nhạc Nhạc chu đôi môi còn đỏ hơn cả phụ nữ nói không ngừng.


Diệp Thanh Linh không để ý tới Nhạc Nhạc đang không ngừng nói, vẻ mặt

của Thượng Quan Sở vô cùng đắc ý, tâm trạng vui vẻ, Thanh Linh đối với

mình vẫn là tốt nhất.


Nhạc Nhạc thấy không có ai để ý, cuối cùng thỏa hiệp nói: "Như vậy có

phải nên giảm giá hay không?" Ở nhà kho mà cũng thu hắn 500 đồng một

ngày à?


"Không thể." Diệp Thanh Linh và Thượng Quan Sở trả lời đồng thanh, sau đó nhìn nhau cười.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận