Cưng Chiều: Bảo Hộ Vợ Yêu


Tề Hùng cùng với Tề Ngữ Ti đi rồi, bà Lâm mới đem tất cả lời nói của Ngãi Giai Giai nói cho Tề Hiên biết."Trước đừng đánh cỏ kinh xà, nhìn xem kế tiếp Lữ Lỵ Liên sẽ làm như thế nào, tôi đi nhìn Giai Giai." Tề Hiên nhàn nhạt nói.Mẹ kế của anh rõ ràng cùng với chú hai của anh có tư tình, cái tin tức này không tệ, nhưng bây giờ anh còn chưa muốn đưa chuyện này ra ánh sáng, dù sao còn chưa tới thời điểm cuối cùng.Bà Lâm hiểu gật gật đầu, sau đó đem ảnh chụp của Lữ Lỵ Liên cất kỹ.Tề Hiên vừa tới cửa, Ngãi Giai Giai liền xông ra, đứng trước mặt của anh, lo lắng hỏi, "Thiếu chủ, những người kia có làm gì anh hay không, bây giờ em mới biết anh tên là Tề Hiên, có người muốn hại anh, hơn nữa ——""Giai Giai, yên tâm đi không có chuyện gì, chỉ cần em ngoan ngoãn, anh chuyện gì cũng không sao, em hiểu chưa?" Tề Hiên cắt đứt lời của cô, lừa gạt nói.Anh không hy vọng cô bé thuần khiết này cuốn vào trong sóng gió phong ba của nhà giàu có, anh hi vọng cô có thể bảo trì loại thuần khiết này của mình."Em đã biết, em nhất định ngoan ngoãn, mẹ nói làm một người ngoan ngoãn, như vậy mới có người yêu thương." Ngãi Giai Giai ngây thơ nói.Nếu thiếu chủ cái gì cũng không muốn nói, như vậy cô sẽ không hỏi."Có một số việc, không biết đến sẽ tốt hơn nhiều." Tề Hiên cười một chút, vuốt đầu Ngãi Giai Giai." Đợi đến lúc thiếu chủ nguyện ý nói cho em biết, em lại biết rõ, ha ha." Ngãi Giai Giai ngây ngốc cười" Giai Giai hiện tại nghỉ ngơi cho tốt, ngày mốt bác Lâm sẽ dẫn em đến trường học, biết nhiều thứ hơn." Tề Hiên đỡ Ngãi Giai Giai nằm xuống."Thật vậy sao, thật tốt quá, em có thể được ra ngoài đi học." Ngãi Giai Giai bị vây trong hưng phấn, bởi vì chính mình có thể đến trường mà hưng phấn."Thật sự, ngoan ngoãn ngủ đi, dưỡng thân thể cho tốt, như vậy thì mới có thể đi học a!" Tề Hiên đắp kín mền cho cô, quan tâm nói.Ngãi Giai Giai gật gật đầu, sau đó nhắm mắt lại.Tề Hiên cứ như vậy mà nhìn cô, như có điều suy nghĩ .Cha anh tìm ai để làm vị hôn thê của anh, trong lòng của anh đã biết rồi, lúc này đây có chút khó khăn, nếu như anh chống cự đến cùng, như vậy đổi lấy khả năng chính là bản thân Ngãi Giai Giai bị nguy hiểm, anh đối với cha chính mình hiểu rất rõ, chuyện giết người diệt khẩu như vậy, anh biết sẽ làm được.Mặc kệ như thế nào, anh sẽ không để cho bất luận kẻ nào thương tổn Ngãi Giai Giai, tuyệt đối sẽ không.Tề Hiên âm thầm thề , sau đó nhẹ nhàng đi ra khỏi gian phòng, rồi đi ra cửa, và lái xe tới đến một cái phòng trong kho hàng.Phòng trong kho hàng, một cô bé khoảng mười bốn mười lăm tuổi, bị người ta cột chặc vào trên ghế, trong miệng còn đút vải bố, đứng bên cạnh còn có hai người mặc quần áo màu đen mang theo kính râm, rất giống như xã hội đen.Tề Hiên đi đến trước mặt cô bé, ngồi xuống và mặt không biểu tình nhìn cô.Lúc này Nghiêm Chính Phong lấy vải bố trong miệng cô bé xuống, thuận tiện tháo dây thừng cho cô."Này, tại sao các người phải bắt cóc tôi, tôi nghèo lắm không có tiền đâu." Cô bé vừa được tự do, liền điên cuồng hô loạn.Cô vốn đang đi trên đường, kết quả vô duyên vô cớ bị người ta bắt đến trong này, động tác rất nhanh, làm cho cô muốn đánh trả cũng không được."Trần Tiểu Ngoạn, mười lăm tuổi, con gái một của võ quán Trần gia, tinh thông các loại võ thuật." Tề Hiên lạnh lùng nói một số tư liệu cơ bản về cô."A, tôi đã biết, các người là đến đòi nợ, tôi không có tiền." Bộ dáng của Trần Tiểu Ngoạn làm bộ nói ra không quan hệ.Sau khi ba của cô đóng cửa võ quán, ham bài bạc thành thói quen không biết ba trốn đi nơi nào, để cô lại một mình, một mình đối mặt với nợ nần lớn ."Tôi không phải đến đòi nợ, tôi tới thuê cô." Tề Hiên nhíu mày nói."Thuê tôi, tôi mới mười lăm tuổi, có thể giúp ông làm cái gì?" Trần Tiểu Ngoạn nghi vấn."Cận vệ.""Cận vệ, vị tiên sinh này, bên cạnh ông có hai người thân thủ đều tốt hơn tôi mấy lần, ông cần mời tôi làm cận vệ ư, thiệt là." Trần Tiểu Ngoạn tức giận nói.Người có thể bắt cóc cô, khẳng định bản lãnh không nhỏ, nhưng mà đã có người lợi hại như thế, mời cô làm cái gì, bình hoa sao?Trần Tiểu Ngoạn nghĩ đến chính mình có thể sẽ bị người ta mời đi làm bình hoa, vì vậy sờ sờ mặt của mình.Không đúng, hình như cô không có tư cách làm bình hoa a?"Ngày mai lớp học của cô sẽ có một bạn học mới vào, cô ấy tên là Ngãi Giai Giai, cô phụ trách an toàn cho cô ấy ở trong trường học, tiền thuê một tháng cho cô mười vạn. Còn có điều này, chuyện này tuyệt đối giữ bí mật, không được nói với bất kỳ người nào kể cả Ngãi Giai Giai, bằng không một phân tiền cô cũng không lấy được." Tề Hiên nói xong, đứng dậy và nhanh chóng rời đi.Anh điều tra, Trần Tiểu Ngoạn này mặc dù tuổi nhỏ, nhưng mà thân thủ cũng không tệ lắm, hơn nữa còn là cô bé, cùng tuổi với Ngãi Giai Giai, cho cô bảo vệ Ngãi Giai Giai, là thích hợp nhất.Trần Tiểu Ngoạn trong lúc khiếp sợ, dùng mười con ngón tay đếm tiền, căn bản không có chú ý Tề Hiên đã đi rồi.Mười vạn, một tháng mười vạn, như vậy cô chỉ cần làm mười tháng là có thể thanh toán nợ nần rồi, khoản mua bán này thật đúng là có lời a!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
BÌNH LUẬN TRUYỆN