Cưng Chiều: Bảo Hộ Vợ Yêu


Bốn năm sau.Bốn năm sau, Ngãi Giai Giai đã không còn là cô nhóc quê mùa khô cằn năm đó, mà là một thiếu nữ duyên dáng yêu kiều, sau thời kỳ điều dưỡng, làm ặt cô có chút hồng nhuận, ánh mắt động lòng người, cái miệng anh đào nhỏ nhắn, rõ ràng là một mỹ nhân.Trong bốn năm nay, mỗi đêm, cô đem nhớ nhung Tề Hiên viết xuống thành nhật ký, nhưng mà cô không biết là, nội dung trong nhật ký của cô đều bị ông Lâm cùng bà Lâm nói cho Tề Hiên nghe một chữ cũng không lọt.Còn mười ngày, còn mười ngày nữa chính là sinh nhật mười tám tuổi của cô rồi, lúc đó thiếu chủ sẽ trở lại .Ngãi Giai Giai nhìn lịch, không ngừng đếm ngược, đang mong đợi ngày sinh nhật mười tám tuổi của mình đến.Sáng sớm, Trần Tiểu Ngoạn đã chạy đến gõ cửa, cùng theo Ngãi Giai Giai đi học, hai người trong bốn năm này bồi dưỡng tình bạn thân thiết."Bạn học Giai Giai, đến trường thôi, bằng không sẽ muộn đó!" Trần Tiểu Ngoạn ở trong phòng khách vừa ăn bữa sáng bà Lâm làm, vừa hô lớn.Cô đã thành thói quen như vậy, hơn nữa bà Lâm và ông Lâm thấy nhưng cũng không thể trách, dù sao Trần Tiểu Ngoạn cũng là bạn tốt duy nhất của Ngãi Giai Giai."Đến đây." Ngãi Giai Giai thùy mị mặc váy, tao nhã từ trên lầu đi xuống ."Oa, mình nói Giai Giai tiểu thư, cách ăn mặc của bạn xinh đẹp như vậy, có phải là muốn đi hẹn hò không?" Trần Tiểu Ngoạn mặc trang phục thoải mái, hiển nhiên không giống với Ngãi Giai Giai."Không có, mình chỉ là tùy ý mặc một chút, hôm nay vận may của mình là màu trắng, cho nên mình mới mặc kiểu này." Ngãi Giai Giai nhàn nhạt nói."Thì ra bạn mặc quần áo còn xem màu sắc may mắn, bội phục bội phục.""Tiểu Ngoạn, cậu còn nói nữa thì sẽ đến muộn đó." Ngãi Giai Giai nói sang chuyện khác, sau đó đi ra cửa chính."Đến đây, chờ mình một chút a!" Trần Tiểu Ngoạn không quên ăn một miệng lớn Hamburg nữa ở trên bàn, lúc này mới đuổi theo.Bà Lâm ở phía sau nhìn hai thiếu nữ này, bất đắc dĩ mà lắc đầu.Bà biết rõ thiếu chủ đã trở lại, nhưng mà cũng không có ở thời khắc này cùng Ngãi Giai Giai chạm mặt, chính là vì an toàn của Giai Giai .Ngãi Giai Giai có thể trong hoàn cảnh này mà trưởng thành thuần khiết, cũng bảo trì tâm hồn đơn thuần của cô, nhưng mà cái này chưa chắc là chuyện tốt, đơn thuần quá mức, căn bản là đấu không lại những người kia tâm cơ thâm trầm.Bà Lâm hiện tại đã bắt đầu lo lắng tình cảnh về sau cho Ngãi Giai Giai rồi, Diệp Tầm Phương đã trở lại, Tề Ngữ Ti cũng đã trở về đây, theo bà biết, Diệp Tầm Phương bốn năm nay vẫn không thể nào bắt được tim của thiếu chủ bọn họ, xem ra cô ta sẽ đem nỗi hận này tính ở trên người Ngãi Giai Giai.Ngãi Giai Giai không biết hôm nay chuyện gì xảy ra, mí mắt cứ nhảy hoài, lại cảm giác có chuyện không tốt xảy ra, cho đến thời điểm ăn cơm trưa, cô vẫn còn hoảng hốt."Giai Giai, cậu làm sao vậy, đi học mà như đi vào cõi thần tiên a! Cái này không giống cậu a, cậu chính là một trong ba học sinh giỏi được trường học công nhận, đi học không tập trung, không phải tác phong của cậu." Trần Tiểu Ngoạn chọc ghẹo."Tiểu Ngoạn, không biết vì sao hôm nay mí mắt của mình cứ nhảy hoài, giống như có chuyện không tốt xảy ra, mình có chút sợ hãi." Ngãi Giai Giai lo lắng và nói.Mỗi lần mí mắt cô nhảy đều xảy ra chuyện không tốt, lần này nhảy mãnh liệt như vậy, làm cho cô rất sợ hãi."Cách nói mê tín như thế mà cậu cũng tin, thiệt là, có chuyện gì thì còn có mình chống đỡ mà, mau ăn cơm đi." Trần Tiểu Ngoạn khuyên."Ừ." Ngãi Giai Giai mỉm cười, gật gật đầu, sau đó bắt đầu ăn cơm.Lúc này, một người mặc áo cổ thấp liền váy, cái rãnh nóng bỏng mê người hiện ra trước mặt tất cả mọi người ở trong này. Dưới chân mang một đôi giày cao gót siêu cao, tiếng bước chân giẫm thanh thúy, đi tới phía Ngãi Giai Giai cùng Trần Tiểu Ngoạn.Nơi này là trường học, người có cách ăn mặc giống như vậy cực ít, gần như không có ai, cho nên cô gái này quả thực là hấp dẫn trăm phần trăm.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
BÌNH LUẬN TRUYỆN