Cuộc sống mới tại dị giới


"vì vạn thiên vũ vẫn chưa hoàn toàn đổi tên nên vẫn gọi như bình thường. và nhóm người vũ gia và 4 người phía văn chu trở thành thuộc hạ của vạn thiên vũ"
sau đó vạn thiên vũ dẫn đám người này đi mua sắm một ít quần áo mới như kế hoạch đã đề ra lúc ban đầu. dù gì thì mấy người này cũng đã là thuộc hạ của mình nên bản thân hắn cũng phải chăm lo cho họ một chút mới đúng.

tuy vậy nhưng với cái đội hình khá là bắt mắt: một người thanh niên điển trai ăn bận rách rưới, 5 người ăn mày cũng không thể khác hơn và 1 người tên tu sĩ bình thường. với đội hình như vậy nên làm gì có ai chịu cho mấy người này vào để mà ảnh hưởng tới chuyện làm ăn đâu chứ. vậy nên khi vạn thiên vũ thấy mình bị chặn từ ngoài cửa thì bỏ đi ngay không thèm để ý mấy người kia làm gì cho mệt thân.

vì vậy mà nhóm người vạn thiên vũ phải đi mãi từ hết khu thành phía nam rồi lết qua khu thành phía tây từ khi nào không hay. tuy nhóm người vạn gia di chuyển có phần khó khăn do hai người đàn ông đều bị thương nhưng bây giờ vị công tử ở trước mặt là chủ nhân của mình nên cũng không dám mở lởi oán trách hay thang vãn.

nhưng có thể nói may mắn nhất thì vẫn là hai đứa nhỏ vì văn chu hiện tại là nô bộc của vạn thiên vũ nên cũng coi mấy người của vũ gia này giống như là người quen của mình. chính vì thế mà tự động lãnh luôn trách nhiệm thay ba người vũ gia trông chừng hai đứa trẻ trong lúc đi theo vạn thiên vũ. tuy lúc đầu họ cũng có chut lo lắng nhưng vì văn chu đã được vạn thiên vũ xác nhận là người của mình nên trong lòng cũng yên tâm phần nào.

còn về hai đứa trẻ thì lúc đầu thì có hơi sợ nhưng được mẹ mình an ủi, khuyên bảo nên cũng chịu cho văn chu đụng vào mình. nhưng chỉ sau một lúc được văn chu mang lên trên vai thì cả hai đã quên mất đi mọi thứ mà vui đùa trên đầu của văn chu. văn chu cũng không thấy phiền mà còn cảm thấy có chút vui vui nên cũng không la rầy hai đứa, cả hai đứa cũng không làm trò quá đà trên đầu của chu văn nên cả ba cũng cảm vui vẽ trên đường.

cũng may cho văn chu là hắn tuy không có chuyên tu thể lực, nhục thân mà chỉ lo tăng cường tu vi nên thuộc dạng kiến thức cao - thể trạng yếu nhưng nói thế nào thì hắn cũng là kim đan kỳ tu sĩ nên mang hai đứa nhỏ trên vai mà đi theo vạn thiên vũ cả ngày cũng không thành vấn đề.

đi mãi mà không tìm thấy chổ nào để mua đồ nên vạn thiên vũ đành phải ghé vào một quán nước nhỏ ven đường để ngồi nghỉ mệt.

chủ quán thấy mấy người này đến cũng không nói gì bởi chỉ cần trả tiền và không gây rối thì cho dù là ai cũng có thể ngồi vào quán mà nghỉ ngơi uống nước. với lại quán nước chủ yếu là dành cho thường dân nên lấy công làm lời là chủ yếu.

“xin hỏi các vị khách quan dùng gì?” chủ quán đón tiếp niềm nở

“ở đây có gì?”

“thưa khách quan ở đây chỉ có trà, nước và một ít bánh”

vạn thiên vũ nghĩ ngợi một lát rồi nói.

“vậy thì mang tất cả lên đây”

“vâng tôi mang ngay lên đây. xin khách quan chờ một lác”

như lời chủ quán nói chẳng mất bao lâu thì nước, trà, bánh được mang lên. tuy gọi là bánh nhưng giống mấy cái bánh nướng để ăn cho đỡ đói rồi đem cắt nhỏ ra mà thôi hoàn toàn không hợp với uống trà một chút nào.

tuy là rất muốn mang mấy cái bánh quy ra nhưng sợ bị làm phiền nên chỉ uống trà mà thôi.

vạn thiên vũ thấy quán vắng người không có ai ngoại trừ mấy người bọn hắn, nên hắn định tìm một ít thông tin từ chủ quán.

“chủ quán có phiền không nếu trò chuyện một chút”

“không phiền, không phiền” chủ quán vui vẻ đáp lại.

“xin cho hỏi chủ quán ở đây lâu chưa?”

“tôi hả sống ở đây lâu rồi. quán nước này chỉ mới vài nằm mà thôi. kiếm ít tiền để sống cho qua ngày”

“vậy chủ quán có biết nơi nào mà tôi có thể mua y phục mà không bị mấy tên ruồi nhận làm phiền không?”

người chủ quán suy nghĩ một chút rồi trả lời.

“có. tôi biết có một nơi. nơi này vốn mở tiệm đã lâu khá là có uy tín trong thành. nhưng hiện tại đang làm ăn thua lỗ
chuẩn bị đóng cửa hiện tại đang cố gắn bán bớt mấy món y phục để kiếm thêm một ít tiền”.

nghe vậy vạn thiên vũ cảm thấy vận may đã trở lại. với một một kẻ với kiếp trước thích mua hàng giảm giá thì cơ hội như vậy thì làm sao mà bỏ qua.

“xin cho hỏi chủ quán tiệm đó nằm ở đâu vậy?”

người chủ quán nước cũng nhiệt tình chỉ dẫn đường đi

“các vị cứ theo đường này mà đi thẳng rồi chừng nào thấy một căn nhà nào mà treo biển ‘thanh vân’ là chính nơi các vị cần tới”.

“đạ tạ chủ quán”

“không có gì đâu”

nói xong chủ quán cũng rời đi.

vạn thiên vũ quay lại nói với nhóm người thuộc hạ của mình.

“chúng ta nghỉ ngơi một lát rồi đi tiếp”

“vâng thưa công tử "chủ nhân"”

lúc này vạn thiên vũ mới để ý tới nhóm người vũ gia.


“vũ lão "cách vạn thiên vũ gọi vị lão nhân này" thương thế của ông với con trai ông sao vẫn còn vậy, hai ngươi cứ để như vậy mà không phục dụng đan dược cho lành lại thì có thể cầm cự nổi không ?”

“thưa công tử, tôi cũng biết là thương thế của mình không ổn lắm” vũ lão ngừng một chút rồi nói tiếp “nhưng đan dược mà công tử đưa cho nó quá quý tôi không dám sử dụng cho mình”

“còn ngươi thì sao?” vạn thiên vũ quay sang hỏi con trai của vũ lão.

“thưa công tử tôi cũng như vậy”

hai cha con lão vũ tuy là không biết đan dược mà vạn thiên vũ đưa cho là cấp mấy nhưng chắc chắn là không hề thấp nên không dám sử dụng cho bản thân.

vạn thiên vũ thở dài

“văn chu nói cho bọn họ một chút đi”

“vâng thưa chủ nhân” sau đó văn chu quay qua mấy người vũ gia: “mấy người cứ sử dụng đi không cần lo lắng mấy viên đan dược mà chủ nhân đưa cho mấy người chúng chỉ giống rác rưởi, cỏ dại ven đường mà thôi. lúc nảy túc chủ đưa cho bọn ta mấy viên “khống hồn đan” thì các người cũng nên tự hiểu đi”.

nói xong văn chu quay xang tiêp tục chơi đùa với an thất và an mỹ

nghe văn chu nói cả ba người càng cảm thấy sốc hơn, không phải bởi vì họ sốc vì cả ba người đã từng nghe qua về đan dược này nên đều biết hiệu quả của viện ‘khống hôn đan’ là như thế nào. mà là đây là cấp 8 đan dược cực tốn các nguyên liệu trân quý, cực kỳ khó bào chế với tỉ lệ thất bại vô cùng cao. hơn nữa đan phương cũng đã thất truyền mấy ngàn năm. nếu ai mà có thì cũng giấu làm của riêng chỉ dùng để thu phục mấy người cao thủ hay kẻ thù làm thuộc hạ của mình mà thôi. giờ mà theo như văn chu nói công tử đây lại có thể tuỳ ý lấy ra mấy viên liền cho bọn họ chỉ để biến họ làm thuộc hạ thì càng không thể tin nỗi nữa, phải biết kể cả hoá thần cảnh cũng phải chịu sự ảnh hưởng của viên đan dược này chứ chẳng đùa.

“vậy mấy viên này có thực...” lão vũ mở miệng hỏi để xác minh.

“đối với ta mà nói mấy viên đan dược trị thương cấp 5 này chỉ là rác mà thôi, không có giá trị gì hết nên cứ yên tâm mà sử dụng vào đi. ta còn nhiều lắm”

lời này là nói thật chứ không phải đùa vì kiếp trước khi chơi ‘mộng tiên hiệp’ hắn thường có thối quen thường đi phó bản một mình hay những lúc phải solo với mấy con boss hoang dã chỉ để câu giờ cho mấy đứa bạn tơi đánh boss phụ một tay, nên trong túi đồ của hắn thứ gì thiếu chứ thuốc hối máu với hồi chân khí là không bao giờ thiếu. chúng nhiều tới nổi cho dù hắn có nổi hứng đứng một chổ làm cái bao cát cho boss đánh và liên tục cắn thuốc liên tục trong vòng mấy tiếng đồng hồ cũng không hết nữa.

“cảm tạ công tử đã ban cho đan dược”

nói xong hai cha con lão vũ cùng uống ‘hồi thương đan’ mà không còn e ngại như trước nữa. để tránh bị người ngoài phiền, vạn thiên vũ trong nháy mắt liền tạo ra một kết giới ngăn cách nhóm người với mọi thứ bên ngoài. kết giới này thuộc ảo ảnh kết giới có khả năng tạo ra hư ảo khung cảnh ở bên trong kết giới kiến cho người ở ngoài nhìn vào thấy tất cả đều bình thường cho dù ở bên trong xảy ra đi chăng nữa.

ngay khi uống viên đan dược vào trong cơ thể thì cả hai người cảm thấy một cổ năng lượng tỏa ra từ viên đan dược không ngửng lan tỏa ra khắp cơ thể, tuy năng lượng tỏa ra từ viên đan dược có chút nóng nhưng cả hai cảm thấy hoàn toàn không hề khó chịu một chút nào.

sau đó cổ năng lượng này như hóa thành dòng nước theo các mạch máu chảy khắp cơ thể của họ một cách chậm rãi. mỏi nơi mà cổ năng lượng này đi qua làm cho mỗi tế bào ở đó không ngừng được nuôi dưỡng trở nên khỏe mạnh hơn, những nơi bị tổn thương cũng không còn đau nhức nữa.

sau một lúc thì thương thế của hai người cũng khỏi hẳn. riêng về phần vũ lão thì do bị tổn thương kinh mạch làm cho thực lực giảm mạnh nhưng sau khi uống đan dược thi những tổn thương kinh mạch cũng được khôi phục lại làm cho tu vi cũng đã quay trở lại như củ.

“đa tạ công tử giúp đở”

“đa tạ công tử”

“không có gì mấy người các ngươi đã là người của ta rồi mà, thì mấy việc này cũng là đương nhiên thôi” vạn thiên vũ hớp một ngụm nước rồi nói tiếp “xem ra thì thương thế của hai người cũng đã khỏi hoàn toàn rồi.”

“ông chủ tính tiền”

“đến ngay” chủ quán nhiệt tình chạy đến “của quý khách hết thẩy là 25 đồng”

vạn thiên vũ lấy một lượng vàng ra rồi trao vào tay của chủ quán: “khỏi thói”.

“công tử cái này?” chủ quán nước tỏ ra khó hiểu.

“không cần phải khó hiểu chỉ là ta không có tiền lẻ mà thôi”

“vậy thì tiểu nhân xin đa tạ công tử”

“phân thần trung kỳ cảnh mà cũng xưng là tiểu nhân nữa sao?”

nghe vạn thiên vũ mở miệng nói người chủ quán đơ người trong giây lác rồi trở lại ngay với nét mặt tỏ ra không hiểu gì cả.

“công tử nói gì thế tôi chỉ là một người bán nước bình thường mà thôi”

“vậy sao chắc tôi nhầm rồi thật sự xin lỗi. vậy thì chúng tôi xin cáo từ trước”

“cáo từ. công tử đi thong thả”

nói xong nhóm người của vạn thiên vũ cũng đứng dậy và lên đường.

nhìn nhóm người vạn thiên vũ đi ngày càng xa người chủ quán nước đôi mắt híp lại trán nhăn lại trong lòng nổi lên một
chút sát ý.

chính ngay lúc này ở bên tai của người chủ quán nước vang lên tiếng của vị công tử hồi nãy.

“không cần phải lo lắng, ta không có hứng thú với ngươi. việc ngươi ẩn cư do thương thế hay có lý do nào khác thì ta không quan tâm, nhưng nếu sát ý với ta thì ngươi hay những người bên cạnh ta thì ngươi tốt nhất chuẩn bị sống không bằng chết đi”

chủ quán nước đổ mồ hôi ra như suối làn ước cả áo vì nghe lời đe dọa từ vị công tử kia. từ trong lời nói người chủ quán có thể cảm thấy được một luồng sát khí vô cùng kinh khủng mà hắn chưa từng thấy bao giờ. luồn sát khí này làm cho chủ quán nước cảm thấy mình chỉ như một con chuột nhỏ bé đang đứng trước một con yêu thú hung tàn lấy giết chốc làm thú vui mà thôi.

chủ quán bất đầu truyền âm lại.

“công tử... à không tiền bối xin tha lỗi cho tiểu nhân”

“không cần phải quá kính cẩn như vậy. hai chúng ta là bèo nước gặp nhau mà thôi”

“vâng thưa công tử”

“nếu muốn khôi phục trở lại ngày tháng huy hoàng trước kia thì ta hoàn toàn có thể giúp ngươi nhưng đổi lại phải làm giúp ta một chuyện. yên tâm chuyện này hoàn toàn nằm trong khả năng của ngươi mà thôi. suy nghĩ cho thật kĩ”.

sau khi lời nói kết thúc ông chủ quán nước không còn nghe thấy âm thanh nào nữa. bất đầu rơi vào trầm tư suy nghĩ cho lựa chọn của mình.

trở lại chổ của vạn thiên vũ.

vẩn đội hình như cũ nhưng có hơi chút khác biệt. vạn thiên vũ đi đầu vừa ôm vừa ngó nhìn xung quanh, vũ lão thì do thương thế khôi phục nên đi đứng thoải mái và linh hoạt, hai người cha mẹ của hai đứa trẻ thì tay trong tay trong khá là tình tứ, còn an thất và an mỹ thì tiếp tục ngồi trên vai của văn chu mà chơi đùa trông cả ba vô cùng vui vẻ.

sau một lúc thì vạn thiên vũ cũng tới nơi.

vạn thiên vũ ngước nhìn thấy cửa tiệm này có kích thước khá lớn và có ba tầng.

đúng như ông chủ quán nước nói chổ này kinh doanh ế ẩm tới mức cũng chẳng có mấy ai ra vào mua sắm như mấy chổ khác, thiếu sinh ý một cách trầm trọng.

theo như hắn nhớ thì mấy tên vương tôn công tử mà hắn đã gặp qua thì tên nào cũng thuộc loại thích ăn diện hết. tuy là không có rường rà như nữ nhân thì phải có những phụ kiện đắt tiền trâm cài đầu, bông tai, dây chuyền, v.v...

nhưng ít nhất thì cũng phải khoác lên cho mình những bộ y phục xoa hoa, lộng lẫy, họa tiết đẹp mất để tôn lên vẻ đẹp của bản thân cũng sự giàu có của bản thân thì mới được. nên cứ cách vài tháng là mấy vị vương tôn công tử lại đi tậu cho mình vài bộ y phục mới cho xứng với bản thân của mình nên nói tủ quần của mấy vị công tử này chẳng khác nào một bộ sưu tập với đủ loại kiểu dáng của y phục vậy.

nói chúng là nam nhân ở đây co thành tích ăn diện về khoảng y phục thì cũng chẳng kém gì nữ giới hết. nên có nhiều khi cả đám rảnh rỗi không có việc gì làm thì thường hay tụ tập lại mà gặp mặt hội hợp với nhau ăn chơi nhưng thực chất cũng chỉ để khoe với nhau bộ y phục mới mua là chủ yếu.

chổ này có người gác cửa nhưng có lẽ do sinh ý quá kém nên khi thấy nhóm người của vạn thiên vũ bước vào thì cũng không có ngăn cản mà còn tiêp đón một cách niềm nở chủ yếu để kiếm thệm một chút sinh khí cho ra dáng một của tiệm.

vì cửa hàng không có qua nhiều người lác đác chỉ có 1, 2 người khách xem mấy món đồ như quần áo, vải vóc. nên người nam nhân này không chỉ phải làm nhiệm vụ tiếp đón khách hàng ở trước cửa mà còn thay luôn nhân viên của cửa tiệm bán luôn trang phục.

nhóm người của vạn thiên vũ theo người nam nhân này thì thấy vài người nữ nhân viên của cửa tiệm đang bị mấy người khách hàng làm khó làm dễ nhìn vào thì thấy người này chỉ đến trêu ghẹo con gái nhà lành chứ không có ý mua đồ gì hết. nhưng vạn thiên vũ cũng chả muốn quan tâm tới mấy chuyện không liên quan tới mình làm chi cho nó mệt.

người nam nhân thấy mấy người nhân viên kia đang gặp khó khăn trong việc đối phó với mấy người khách thì chỉ biết thở dài một cái rồi quay đi.

“ngươi không đi giúp họ sao?”

“lực bất tòng tâm mà thôi thưa công tử” người nam nhân than vãn.

“so với hai người kia vừa có quyền vừa có thế thì tiểu nhân chỉ là phàm nhân bình thường thì làm gì mà có thể ra tay giúp được. với lại hai người này vô cùng hóng hách ỷ nhà có chút tiền, có chút quan hệ với mấy gia tộc lớn khác nên mới có thái độ không coi ai ra gì”.

“chuyện này mấy người kia cũng đã quen rồi nên công tử không cần bận tâm”

nghe người nam nhân này nói vạn thiên vũ nhìn lại thì thấy mấy nữ nhân này tuy rơi vào thế yêu nhưng sắc mặt lại giống như chẳng có gì thua thiệt mà còn chuẩn bị cả đống phương án đối phó nữa.

“tiểu nhân là ‘lâm ngưu’ công tử có thể gọi là ‘a ngưu’. tuy là tiểu nhân chỉ phụ trách đón tiếp ở ngoài cửa khi khách quan vào nhưng hiện tại mấy người nhân viên kia vẫn còn đang bận việc nên tiểu nhân mạng phép hổ trợ cho công tử”

vạn thiên vũ thấy tên a ngưu này nói năng có chừng mực, có lễ nghĩa không coi kinh bọn họ như mấy nhân viên của cửa hàng khác nên trong lòng có thêm một chút ấn tượng tốt đối với cửa hàng này.

“được nhờ cả vào cậu a ngưu đây vậy”

“công tử quá lời đây đều là trách nhiệm mà thôi”

sau đó nhóm của vạn thiên vũ theo a ngưu và được a ngưu giới thiệu sơ qua về nơi này. theo lời của a ngưu giới thiệu tầng một chủ yếu là các y phục cho người bình dân, tầng hai là y phục sang trọng và cầu kỳ hơn một chút và tầng 3 là nơi để những y phục đẹp nhất sang trọng nhất của cửa tiệm.

những trang phục của tầng này chủ yếu dành cho lớp người bình dân nên nó khá là đơn giản và không có gì cầu kỳ thích hợp dành cho tầng lớp bình dân.

vì không có một chút kiến thức nào về việc mua sắm nên vạn thiên vũ đành trưng cầu ý kiến của vũ lão.

“vũ lão theo ông mấy bộ này ông nên chọn bộ nào?”

vũ lảo nhìn một hồi rồi lại nói.


“mấy bộ đồ ở đây có thiết kế khá giản chỉ phù hợp với bá tánh bình thường mà thôi không hợp với công tử”

vạn thiên vũ nghe vũ lão nói xong thì ngẫm nghĩ lại một chút rồi lại đưa ra lựa chọn của mình.

“vậy thì a ngưu. bộ này, bộ này, bộ này và cả bộ này nữa”

“công tử chọn bốn bộ này rất hợp lý. tuy mấy bộ này trông khá xấu, bận vào giống như người dân bình thường hoàn toàn không hợp với công tử đây nhưng chúng được cái khá là rộng rãi, thoáng mát vã lại cũng khá bền nữa nên rất được nhiều người ưa thích”.

lúc này hai người công tử kia không còn muốn mua đồ nữa mà giờ đang quay sang hóng hớt chuyện mới.

“ngươi nói xem cái tên ăn bận rách rưới đó mà cũng có tiền để mua đồ hay sao”

“sao lại không thể, mấy bộ đồ ở đây đều giảm giá xuống còn chưa tới một nữa thì sao lại không mua được”

cả hai người bàn tán xôn xao tuy là vạn thiên vũ có nghe thấy nhưng chả thèm quan tâm tới.

ngay sau khi vạn thiên vũ đưa ra lựa chọn của mình thì hai tên công tử kia nở một nụ khoái chí.

“thấy chưa ta nói đâu có sai đâu hắn chọn ngay mấy bộ đồ của mấy tên nghèo hèn hay mặc kìa”

“huynh nói đúng mấy bộ đó chả khác nào cho không đâu”

a ngưu nghe hai tên công tử này nói cảm thấy rất là khó chịu. tuy là mấy bộ này tuy khá là bình thường và không được
bắt mắt mấy cho lắm nhưng mấy bộ này đều được làm từ vải có chất lượng tốt chứ đâu phải bằng mấy thô ráp mà mấy người nông dân đâu chứ.

a ngưu trong lòng hơi khó chịu vì hai người công tử đáng ghét kia thì hắn lại nghe tiếng của khác nhân ở bên này làm cho hắn vui mừng trở lại.

“ta có chọn lấy nó đâu mà ngươi kêu là hợp lý” vạn thiên vũ cảm thấy tên a ngưu này hiểu lầm gì đó.

“ý của công tử là sao...? a ngưu tỏ ra không hiểu lắm.

“ý ta muốn nói là mấy bộ này ta không có lấy, còn bao nhiêu thì ta lấy hết”

lời của vạn thiên vũ vừa nói ra làm cho mấy người ở đây đều cảm thấy hơi sốc kể cả đám thuộc hạ của vạn thiên vũ.

tuy là mấy bộ y phục ở tầng này chủ yếu cho giới bình dân nhưng không phải bộ nào cũng như vậy. mấy bộ y phục ở đây dành cho tầng lớp bình dân khá giả trở xuống nên không phải bộ y phục nào mà mấy người dân bình thường nào cũng có thể mua được. nên khi vạn thiên vũ chỉ mấy bộ y phục thông thường đó làm a ngưu cảm thấy đó là một lựa chọn khá tốt tuy là hắn muốn vạn thiên vũ chọn mấy bộ đắt tiền hơn nhưng hắn luôn tôn trọng sự lựa chọn của khách hàng.

nhưng ngay khi vạn thiên vũ nói ra ý định của mình thì a ngưu cảm thấy hơi sốc về những gì mà mình vừa nghe.

“công... công... tử... nói thật... chứ” a ngưu muốn xác nhận lại.

“thật” vạn thiên vũ xác nhận.

“công tử theo thuộc hạ thấy người không nên mua mấy bộ y phục này đâu. chúng hoàn toàn không hợp với công tử đâu” vũ lão lên tiếng khuyên can.

“chủ nhân vũ lão nói đúng đó mấy bộ y phục này không hợp với chủ nhân đâu” văn chu cũng lên tiếng.

nghe mấy tên thuộc hạ khuyên can nhưng do bản tính cứng đầu từ kiếp trước truyền lại nên cảm thấy hơi khó chịu khi nghe hai người này lên tiếng khuyên can.

“ta cần các ngươi lên tiếng hay sao”

vạn thiên vũ vừa nói xong vũ lão và văn chu cảm thấy một nỗi sợ hãi ở sâu tận trong linh hồn truyền tới.

“thuộc hạ "nô bộc" không dám xin công tử "chủ nhân" thứ tôi”

vạn thiên vũ chỉ cảm thấy hơi khó chịu mà thôi chứ hoàn toàn không tức giận gì hết vì hắn biết hai người này quan tâm tới hắn, sợ hắn cách ăn mặc tự hạ thấp bản thân của hắn mà thôi.

“cái này ta mua cho các ngươi mà thôi nên không cần phải lo cho ta đâu”.

vạn thiên vũ trấn an hai người để hai người không khói lo lắng nữa là mình đang giận họ.

nghe công tử "chủ nhân" của mình nói vậy cả hai người thở nhẹ ra một cái.

“a ngưu mấy bộ này tổng cộng hết bao nhiêu?”

a ngưu nhẩm tính một lát rồi nói.

“tổng cộng hết 850 lượng thưa công tử. hiện tai do cửa tiệm đang xả hàng bán tháo nên công tử được giảm 20% nên còn
765 thưa công tử”

vạn thiên vũ móc ra một viên linh thạch rồi ném cho a ngưu.

“nhiêu đây chắc đủ rồi hả?”

a ngưu nhận lấy viên linh thạch từ tay của vạn thiên vũ và mừng rỡ. tuy là a ngưu chỉ là người bình thường nhưng cũng đã dịp nhìn thấy qua linh thạch nên có ấn tượng khá sâu sắc nên khi nhìn thấy là có thể nhận ra ngay. chỉ có mấy người giàu có hay người của tông môn mới có thể có mấy viên này mà thôi chứ mấy người thường dân như hắn làm gì có thể chạm tới.

“thổ hào a. nhất định phải chu toàn mọi việc cho vị công tử này hài lòng mới được” a ngưu nói thầm trong lòng.

“vâng đủ, không chỉ đủ mà còn dư nữa. công tử xin đợi một lát để tiểu nhân đi lấy tiền thối cho công tử”

a ngưu đang định quay đi thì bị vạn thiên vũ gọi lại.

“ta có nói mua đồ xong đâu mà ngươi chay đi thối tiền làm gì”

nghe câu này a ngưu sững người lại: “chưa mua xong, chẳng lẽ?”

vạn thiên vũ thấy a ngưu tỏ ra không hiểu nên giải thích việc mình đến luôn.

“ta đến đây mua quần áo mới cho ta với mấy người thuộc hạ của mình mà”

nghe vạn thiên vũ nói xong a ngưu càng mừng rỡ hơn. nhưng chợt nhớ tới chuyện gì rồi lại nói.

“công tử nếu không phiền thì có thể chờ một lát có được không ạ”

“không thành vấn đề”

“cảm tạ công tử, tiểu nhân xin cáo lui”

nói xong a ngưu rời đi và tiến tới chổ của hai người nữ nhân viên của cửa hàng.

“công tử xin cho hỏi, tại sao công tử lại có ý định mua tiếp vậy. mấy bộ y phục này tuy là chỉ dành cho thường dân nhưng mấy bộ y phục này lại quá bình thường hoàn toàn không có gì nổi bật hết” vũ lão hỏi theo suy nghĩ của một người có tiền giàu có khi đi mua đồ.

“ngươi thử nhìn xem tuy mấy bộ đồ này không được đẹp mắt màu sắc cũng bình thường nhưng chúng được cái được là được cắt may một cách tỉ mỉ chắc chắn”

nghe công tử trả lời vũ lão có vẽ không tin lắm nên lại kiểm tra một chút, thì thấy giống y như công tử nói. mấy bộ y phục này tử kiểu dáng tới màu sắc, hoa văn tuy là khá sơ sài nhưng những đường nét cắt may lại vô cùng tinh tế tỉ mỉ chăm chút đến từ chi tiết, có khi còn chăm chút hơn mấy bộ y phục trước đây lão sở hữu nữa.

“đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong mà. nếu mấy bộ này mà được chăm chút về kiểu dáng nữa chắc nó không được để ở đây đâu”.

“không chỉ mấy bộ này thôi đâu”

“công tử nói như vậy chẳng lẽ...”

“ừm”

“hazzz. đúng là thật là tiết cho một người có tay nghề a”

lúc này a ngưu cũng đã quay lại chổ của vạn thiên vũ và còn mang theo hai nữ nhân viên của cửa hàng.

“thưa công tử đây là lan hương và ngọc mai hai người họ là nhân viên của cửa hàng nếu công tử có yêu cầu gì thì họ có thể giúp”.

nói xong a ngưu quay đi trở lại công việc của mình.

“a hương "a mai" xin kính chào công tư”

“hai cô ở đây rồi còn hai người kia thì sao?”

“xin công tử đừng lo, hai người bọn họ đến đây chỉ để ve vãng hai chị em chúng tôi là chính chứ không có mua đồ gì hết”
tiểu hương giải thích.

“chỉ tiết là cửa tiệm không có khả năng đối phó với gia cảnh của mấy tên này nếu không là hai chị em chúng tôi đã đá hai tên đó ra ngoài từ lâu rồi” tiểu mai cũng giải thích theo.

nghe hai người nữ nhân này nói mà cảm thấy đổ mồ hôi vì cái sự mạnh mẽ, bạo lực của hai cô gái này. hai người này mà có thể tu luyện nữa chắc mấy tên công tử bột kia chắc phải khóc thét.

vạn thiên vũ nhìn về hai tên công tử này thì thấy hai tên này mặt mầy tức tối khó chịu.

hai tên này cảm thấy mình bị sỉ nhục vậy. tuy bản thân chỉ đến đây trêu ghẹo nữ nhân nhưng lại bị cái tên mặt trắng ăn bận rách rưới dẫn theo một đám ăn xin đến đây phá rối đại sự của họ. nên cả hai không nói hai lời định tiến tới dạy dỗ cái tên không biết điều này một trận.


vạn thiên vũ nhìn thấy hai tên này tiến tới chắc cũng chẳng có gì tốt nên không thèm để ý tới mà chỉ hướng văn chu mà nói.


“văn chu thay ta xử lý, nhẹ tay thôi chỉ cần không chết là được”

“vâng thưa công tử”

thấy vị công tử này có ý định ra tay với hai tên công tử này tiểu hương và tiểu mai vội ngăn lại.

“không được thưa công tử, sau lưng của hai người bọn họ có ngưng đan cảnh cao thủ tọa trấn nên công tử không nên dây vào làm gì”

“đúng vậy thưa công tử hai người này tuy là không ra gì nhưng sẽ rất phiền phức nếu cứ dây dưa với hai người bọn họ”

“không cần phải lo cho ta, chuyện bây giờ là hai cô làm công việc của mình thì hơn”

“nếu công tử đã nói như vậy thì xin mời công tử lên tầng hai”

“kính mời công tử”

sau đó vạn thiên vũ mang theo đám thuộc hạ cùng đi theo tiểu hương và tiểu mai tầng hai để lại văn chu ở dưới xử lý
hai tên công tư kia.

ở trên tầng 2

ở trên tầng này vạn thiên vũ nhìn thấy rất nhiều bộ y phục được treo trên giá đồ với rất nhiều kiểu dáng cũng như hoa văn màu sắc. nhưng đa phần đều trùng nhau về một kiểu dán nhất định mà thôi. nhưng như vậy cũng chẳng là gì nếu so với chất liệu vải đã dùng để may mấy bộ đồ này trông nó mềm mại và đẹp hơn hẳn mấy bộ tầng dưới.

vạn thiên vũ không chờ hai người nữ nhân viên giới thiệu đã đi một vòng để quan sát rồi quay lại và nói với hai người nữ nhân viên.

“ở đây có bao nhiêu ta lấy hết”

tuy là hai người cũng biết từ a ngưu là vị công tử đây là thổ hào, nhưng cả hai đều không ngờ rằng là vị công tử đây lại chi mạnh tai đến như vậy. ở đây có tổng cộng chính xác là bao nhiêu thì cả hai cũng không nhớ nổi nhưng ít nhất cũng hơn cả trăm bộ mà mỗi bộ lại dao động từ 100 đến 200 lượng nên ngay khi nghe công tử đây nói là mua hết thì cả hai vô cùng mừng rở.

“vâng thưa công tử. nếu không phiền thì công tử có thể chờ khoảng một ngày để nhân viên của cửa tiệm có thể đóng gói và giao cho công tử có được không vậy a”

“ukm. mấy cô cứ làm như vậy đi. dù sao mấy bộ này chỉ mua để phòng hờ mà thôi”.

cả hai cô nàng cảm thấy choáng váng mua để phòng hở mà lại mua đến cả chục bộ như thế này thì mua để trưng cho đẹp à.

đúng là giàu có quá mà.

“hình như chổ này còn một tầng nữa thì phải?”

“dạ vâng thưa công tử”

“ta có thể lên đó luôn không?”

mặc dù vạn thiên vũ có thể dùng quyền lực để lên đó nhưng hắn khổng phải là loại người thích khoe khoang bản thân, lấy sức mạnh của bản thân đi ức hiếp người khác. nên hắn hỏi trước để tránh những phiền phức không đáng có.

“thực ra là có nhưng, để tôi đi hỏi chủ tiệm thử xem sao”

nói xong a hương quay đi rời khỏi chổ này và đi tìm chủ tiệm. còn vạn thiên vũ thì ở lại thử đồ một chút.

“a mai cô cho tôi hỏi mấy bộ đồ này mua về bận luôn hay có cần giật đồ rồi mới bận hay không vậy”

“công tử nếu muốn bận ngay thì cũng được. tuy là dạo gần đây cửa tiệm làm ăn không được tốt lắm nhưng chúng tôi cứ cách 7 ngày chúng tôi đều đem đi giặt một lần và ngày nào cũng quét dọn để tránh mấy bộ y phục này bị bám bụi nên công tử an tâm mà bận không sợ gì cả” a mai trả lời.

nghe a mai nói xong thì mấy người vũ gia cảm thấy hoàn toàn không thể tin nổi. từ trước đây khi còn giàu có tuy là cũng hay đi mua y phục nhưng mua xong đem về cũng không dám bận ngày chỉ dám bận sau khi đã giặt qua. bởi mấy cửa tiệm kia chỉ quan tâm làm sao có thể tạo ra mấy bộ thật đẹp, thất quý phái để câu khách tới mua chứ quan tâm gì tới dơ sạch khi để lâu ngày đâu chứ.

vạn thiên vũ quay qua nói với mấy người thuộc hạ của mình.

“vũ lão ông đem mấy người nhà ông đi coi ưng bộ nào thì cứ lấy thoải mái không cần e ngoại hay câu nệ gì hết nhé. à mà
gọi văn chu lên lấy mấy bộ luôn đi”

nói xong thì ai làm việc nấy. vũ lão xuống lầu dưới gọi văn chu lên lấy mấy bộ y phục mà mình thích, còn hai vợ chồng thì cũng cung kính theo lệnh của vạn thiên vũ mà đi chọn đồ cho riêng mình, còn hai đứa trẻ thì được vạn thiên vũ giữ hộ trong lúc chờ a hương quay lại.

hai đứa trẻ thấy mọi người đi lựa đồ nên cũng rất háo hức cũng muốn có đồ mới như mọi người nên mở lời xin vạn thiên vũ.

“anh ơi... em và em gái của em... có ...” an thất tuy là muốn hỏi nhưng không dám hỏi.

“tất nhiên là có rồi” vạn thiên vũ vừa xoa đầu hai đứa vừa nói.

“a mai ở đây có đồ cho trẻ em không vậy?”

“có thưa công tử. nhưng không có nhiều như mấy bộ y phục dành cho người lớn”

“vậy thì cô lấy ra đây luôn cho ta đi”

“vâng thưa công tử. xin công tử chờ cho một lác”

nói xong a mai cũng đi ngay nhưng chỉ mất vài phút là quay trở lại trên tay vài bộ đồ dành cho trẻ em.

“hai đứa trẻ vẫn còn nhỏ nên mấy bộ này hiện tai là hợp nhất, còn mấy bộ khác thì lớn hơn một chút hoàn toàn không hợp một chú nào với độ tuổi này đâu thưa công tử”

vạn thiên vũ kiểm tra một chút thì thấy mấy bộ này lớn hơn kích thước của hai đứa trẻ một chút nhưng không ảnh hưởng gì mấy đến người bận nên cảm thấy chắc không sao.

“cô cứ lấy hết ra đây trẻ con nhanh lớn lắm nên cần dùng đến ngay ấy mà”

“vậy thì xin công tử chờ một lát để a mai đi lấy cho công tử”

nói xong a mai đi ngay.

vạn thiên vũ quay lại hỏi hai đứa: “có đồ mới rồi thích không hả hai đứa”

“dạ thích” hai đứa trả lời trong vui sướng và nhìn mấy bộ đồ đang ôm trong tay.

“vậy hai đứa nhớ giữ gìn cẩn thận nghe chưa?”

“dạ”

tiểu hắc từ nảy tới giờ nhìn qua nhìn lại thấy mọi chuyện tuy là không hiểu gì hết nhưng cảm thấy có chút hứng thú, cũng muốn có một bộ cho riêng mình nên bắt đầu vòi vĩnh vạn thiên vũ.

tiểu hắc lấy hai chân trước vổ vổ vào tay của vạn thiên vũ rồi kêu lên vài tiếng.

vạn thiên vũ xoa đầu của tiểu hắc vài cái rồi hỏi.

“muốn gì nữa đây hả bé yêu?”

‘ngao... ngao... ngao” tiểu hắc kêu lên vài tiếng rồi giơ chân lên chỉ một bộ y ở gần đó.

thấy tiểu hắc chỉ vào bộ đồ dang treo thì vạn thiên vũ hiểu ngay con hàng này muốn gì.

“ngươi muốn có một bộ cho riêng mình”

“ngao”

“chừng nào ngươi có thể hóa hình thì ngươi sẽ có một bộ thật đẹp chịu không?”

tiểu hắc nghe chủ nhân của mình nói sẽ cho mình một bộ nếu mình có thể hóa hình thành công thì vui mừng. nhưng nó nào biết việc nó hóa hình được hay không thì vạn thiên vũ mới là người ra quyết định chứ không phải là nó.

đề cử truyện hay tháng 5: trọng sinh làm mạnh nhất kiếm thần ta có một thân bị động kỹ, ta thật không phải khí vận chi tử, main thông minh, không trung, không gái


Nhấn để mở bình luận

Cuộc sống mới tại dị giới