Đại Ma Đầu



Tuy nói vật ấy không có khả năng quá cao, nhưng nhất định có thể trợ giúp Dạ Xoa Vương đột phá lên Hóa Thần trung giai nhưng coi đây là chủ tài, dùng linh dược khác, luyện chế thành đan dược, ít nhất có thể vào lúc đột phá, tỷ lệ thành công tăng lên cao hơn, cũng là vô cùng tốt. Lui một vạn bước mà nói, cho dù đột phá không thành, vật ấy đối với người dùng lần đầu tiên, rèn luyện thần hồn cực kỳ có lợi, đặt bước chân vững chắc cho người đột phá, tăng trụ cột sâu hơn.


Lôi Động đứng bên ngoài Bích Ba Huyễn Cảnh, bao phủ bên trong Thủy Phách, nhìn Thiên Ma nằm trong quan tài trong suốt trước mặt, tâm tình, không khỏi kích động. Không biết đã trôi qua bao nhiêu năm, nhưng dung mạo của Thiên Ma, lại không có nửa điểm biến hóa, vẫn như trước kia, sắc mặt điềm tĩnh mà tự nhiên, giống như chỉ đang ngủ say mà thôi. Có thể thấy được Thủy Phách này, không hổ là truyền thừa của Dạ Xoa Tộc, là Tiên Thiên Linh Bảo thành danh, trong quá trình trị liệu thương thế, có được công hiệu vô cùng cường đại. Chỉ có điều, thương thế của Thiên Ma, phần lớn là tổn thương thần hồn, cho dù là Thủy Phách, cũng chỉ có công hiệu ngăn cản thương thế biến nặng hơn, kéo dài lâu hơn, cũng không thể trợ giúp Nguyên Anh tàn phá của nàng khôi phục.


Lôi Động khu sử thần niệm, đem một lọ Sinh Mệnh Thần Thủy từ từ rót vào trong miệng của Thiên Ma, chất lỏng màu ngà sữa, dần dần thẩm thấu vào trong miệng nàng, tiến vào dạ dày.


Năng lượng sinh mệnh vô cùng tinh thuần, tác dụng ngay lập tức, rót vào trong mỗi tấc da thịt của nàng, trong tế bào. Nhất là Nguyên Anh tàn phá trong tử phủ, được lực lượng Sinh Mệnh Thần Thủy thoải mái, vào lúc này từ từ tái sinh, hợp lại với nhau.


Biến hóa như thế, quả nhiên làm cho nội tâm đang khẩn trương của Lôi Động chấn động. Hữu hiệu, không hỗ danh là Sinh Mệnh Thần Thủy, danh chấn Cửu Châu Lục Vực, là thần dược chữa thương thần hồn vô cùng mạnh mẽ, thần thủy. Nguồn truyện: Truyện FULL


Lôi Động trước kia, trong nội tâm của hắn vô cùng âm tình bất định. Những năm gần đây, một mực là lý niệm và mục tiêu của hắn, có được Sinh Mệnh Thần Thủy, có thể cứu vớt Thiên Ma. Nhưng hắn làm sao biết rõ Sinh Mệnh Thần Thủy có hiệu quả với thương thế của nàng hay không? Các loại tâm tư. Dưới cảm giác của thần niệm, Nguyên Anh của nàng dùng tốc độ kinh người, đang dùng tốc độ cực nhanh, từng giọt từng giọt khôi phục lại. Áp lực trong nội tâm của hắn vô cùng nặng nề, vào lúc này tan biến mất. Mà chuyển biến thành, chính là vui sướng vô tận Lôi Động cứ im lặng chờ đợi như thế đúng ba ngày.


Đối với một tu sĩ, nhất là tu sĩ như Lôi Động, tu sĩ Nguyên Anh cao cấp mà nói. Ba ngày, cũng chỉ là một lát mà thôi. Nhưng mà, Lôi Động trong ba ngày này, cảm nhận được dày vò trước đó chưa từng có. Nguyên Anh chỉ khép lại, từ lúc Thiên Ma vừa ăn Sinh Mệnh Thần Thủy vào không bao lâu, cũng đã hoàn toàn khôi phục.


Nhưng mà, ba ngày qua đi, Thiên Ma vẫn không có chút dấu hiệu tỉnh lại, giống như đã lâm vào ngủ say thật sâu. Mà Lôi Động, cũng chỉ có thể nhịn xuống, không dám có nửa điểm dị động, hắn rất sợ quấy rầy Thiên Ma khôi phục.


Rốt cục, dùng ý chí của Lôi Động, cũng sắp kềm nén không được. Đôi mi xinh đẹp của Thiên Ma lúc này, rốt cục run động thật nhỏ. Chỉ di động nhỏ này, cũng làm nội tâm nôn nóng bất an của Lôi Động, đã bắt đầu vui mừng.


Ngay sau đó, mắt của nàng động động vài cái, đôi môi mềm mại nhúc nhích, phá ra một tiếng kêu khẽ, đối với Lôi Động mà nói, đây là tiếng kêu hay nhất trên đời.


- Lôi, Lôi Động.


Nửa ngủ nửa tỉnh quan sát, Thiên Ma nỉ non gọi tên Lôi Động.


- Đây, Nghiên Mi, ta ở đây.


Trong lòng Lôi Động vô cùng chấn động, bước nhanh tiến lên biên giới của Thủy Phách, ứng một tiếng.


Nghe được Lôi Động nói, con ngươi của Thiên Ma chợt mở ra, giống như nghĩ tới cái gì đó, biến sắc, hét ầm lên:


- Lôi Động, chạy mau, Huyền Nguyên lão tặc đang đối phó ngươi đó.


- Nghiên Mi, Nghiên Mi.


Lôi Động vội vàng tiến vào trong không gian Thủy Phách, cũng chẳng quan tâm khí tức cực kỳ ướt át bên trong, thò tay ôm nàng vào trong ngực, ôn nhu an ủi nói:


- Đừng sợ, Nghiên Mi đừng sợ. Tên Huyền Nguyên lão tặc kia, đã chết rồi.


- Chết?


Thần trí của Thiên Ma, dường như chưa thức tỉnh đầy đủ. Có chút ngây thơ, nhưng hắn vẫn âu yếm ôm nàng vào lòng, bản năng làm cho nàng cảm giác được rất an toàn. Ngẩng đầu mờ mịt nói:


- Huyền Nguyên lão tặc chết? Lôi Động, chuyện này, vậy ngươi, ta đây... Ta giống như nhớ rõ, ta đã chết. Chẳng lẽ, Lôi Động ngươi.


Dứt lời, sắc mặt nàng vô cùng tái nhợt mà sợ hãi.



Trong trí nhớ của nàng, cuối cùng một cái chớp mắt kia, vì bảo trụ Lôi Động, nàng đã bị Huyền Nguyên lão tặc đánh chết.


Hồi tưởng lại cảnh Quỷ Đế dùng thần thông nghịch thiên cứu nàng, tuy ngạnh sanh đem Thiên Ma từ trong tử vong, kéo về. Nhưng trí nhớ là trí nhớ, cũng không bởi vì thời gian đảo lưu, mà bị trôn vùi.


Lôi Động đời này, cũng là lần đầu tiên nhìn thấy Thiên Ma tính cách bá đạo cường ngạnh, lộ ra thấp thỏm lo âu, giống tiểu nữ hài cơ khổ không nơi nương tựa. Lập tức, trong lòng sinh ra trìu mến, chăm chú ôm thân thể mềm mại của nàng, mang cho nàng cảm giác an toàn, nhẹ giọng nói lời an ủi:


- Nghiên Mi đừng sợ, chúng ta đều còn sống, không chết, không chết đâu.


- Thật sao?


Thiên Ma có chút mê mang nhìn không gian chung quanh, không gian màu lam ướt át, giống như mộng như ảo. Lông mày nhíu lại, cẩn thận suy tư, sắc mặt có chút khổ sở, nói:


- Có phải ta nằm mơ không? Lôi Động...


- Nghiên Mi, ngươi đừng suy nghĩ nhiều làm gì, buông lỏng, buông lỏng chút ít.


Lôi Động nói nhỏ bên tai của nàng, ôn nhu thấp giọng nói:


- Ta sẽ kể cho nàng nghe.


Sau đó Lôi Động kể lại giống như một câu chuyện vô cùng bình thường, chậm rãi nói những kinh nghiệm hắn trải qua cho nàng nghe, Thiên Ma Mộ Nghiên Mi, theo thời gian qua đi, từ trong trạng thái khẩn trương, dần dần buông lỏng. Thoải mái dễ chịu được Lôi Động ôm trong ngực, trừng to mắt, kinh ngạc nhìn Lôi Động:


- Lôi Động, ta tin tưởng ngươi nói là thực.


- Ân?


Lôi Động có chút không hiểu.


- Bởi vì, ngươi già rồi.


Thiên Ma Mộ Nghiên Mi, trong ánh mắt tràn ngập đau lòng cùng yêu quý, duỗi bàn tay ngọc ra, sau đó vuốt ve góc cạnh trên mặt của hắn, nói:


- Không nghĩ tới, ta ngủ một giác, lại ngủ nhiều năm như thế. Nhìn thấy ngươi đã già đi, ta thật sự đau lòng.


Lôi Động cười rộ lên, đè tay nàng, nói:


- Già, ta thấy chưa chắc đâu nhé? Chỉ có điều, những năm này bôn ba nhiều nơi như thế, không quá chú ý diện mạo. Khuôn mặt thành thục chút ít, không có cảm giác non nớt mà thôi.


- Già một chút cũng tốt, tránh khỏi chúng ta ở cùng một chỗ, ta lại có cảm giác mình trâu già gặm cỏ non.


Trải qua thời gian tự thuật của Lôi Động, Thiên Ma Mộ Nghiên Mi, thần trí mê man, cũng từ từ thanh tỉnh lại, khóe miệng lộ ra nụ cười hạnh phúc, nói:


- Cũng tốt, như vậy, chúng ta hoàn toàn xứng đôi rồi.


- Ha ha, thật sự rất xứng.


Lôi Động cũng cười nhẹ, gương mặt xinh đẹp, làn da của nàng vô cùng mịn màng, sờ nhẹ một cái, cảm thụ cảm xúc thoải mái, nói:




Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Đại Ma Đầu