Đánh Cắp Tình Yêu


Giản Tình cảm thấy so bì tuyệt đối là một loại thói quen xấu, nhưng
loại thói quen này lại là sở thích, hứng thú của rất nhiều phụ nữ. Nhìn
đám phụ nữ vừa rồi còn bàn tán về quần áo xa xỉ trên người cô, nay lại
không nói lời nào nhìn cô bằng ánh mắt kì dị. Từng ánh mắt giống như một kim châm nhỏ, đâm vào làm cả người cô khó chịu.

Từ khi cùng chung sống với Phương Khiêm, chất lượng sinh hoạt của cô
tăng lên hẳn. Phương Khiêm thương yêu cô, luôn mua cho cô những đồ dùng
tốt nhất, cô vui vẻ hưởng thụ sự sủng ái của anh, nhưng chưa bao giờ
nghĩ tới sẽ khoe ra chút gì. Đây là những điều ngọt ngào nho nhỏ chỉ
thuộc về cuộc sống riêng của hai người, cũng không cần người khác nhận
định. Vì vậy, khi nhìn thấy ánh mắt của mọi người, xem xét ánh mắt ấy,
giống như một chiếc máy khoan, khoan sâu bới móc, vô lễ muốn đem bí mật
mà cô cất giữ đào ra. Hiểu được điều này làm cho trong lòng cô thoáng
chốc nổi lên một thái độ thù địch.

Có đôi khi, bạn học cũ cũng không thể gặp gỡ lung tung, khó trách người khác đều nói, gặp lại không bằng nhớ lại.

Một đám người vừa rồi tâng bốc quần áo, trang sức cùng với nhà thiết
kế của Lý Điềm lên tận mây xanh, giờ biết được quần áo của Giản Tình là
hàng đặt may theo yêu cầu tại Paris thì như gặp được sư phụ, mọi người
lập tức đều nghĩ về câu tục ngữ múa rìu qua mắt thợ. [1]

“Hàng đặt theo yêu cầu tại Paris, bạn trai của Giản tiểu thư thật
giàu có.” Cô gái mặc chiếc áo lông màu vàng hiển nhiên là bạn thân của
Lý Điềm, nhìn thấy sắc mặt xấu hổ của Lý Điềm liền mở miệng tìm đề tài
nói chuyện, muốn che giấu sự xấu hổ này.

Giản Tình biết được thiện ý của cô ta, nhưng lời nói thô tục như thế
làm cho cô nghe không được tự nhiên, khóe miệng chỉ nhếch lên một nụ
cười nhạt, xem như thừa nhận. Phương Khiêm quả thực có rất nhiều tiền,
có khi ngay cả anh cũng không biết mình có bao nhiêu tiền. Nhưng việc
này cũng không nên mang ra làm đề tài thảo luận như vậy.

Tần Tiểu Ý cũng không kiên nhẫn được nữa, cầm tay Giản Tình, nói với Lý Điềm: “Mọi người ở lại nhé, bọn mình ra ngoài trước.”

Nào biết hai người bọn họ muốn bỏ qua, nhưng người khác thì không
muốn dừng. Lý Điềm ngọt ngào cười : “Đừng nóng vội mà, Dĩ Hiên biết cũng không ít các ông chủ lớn, nói không chừng cũng có quen biết bạn trai
của Giản Tình. Giản Tình, bạn trai cậu tên là gì?”

Giản Tình nhíu nhíu mày, nếu nói Phương Khiêm chính là bạn trai mình, không chừng sẽ hù chết mấy cô gái ở đây. Tuy nhiên cô cũng không muốn
nói. Lý Điềm, bạn học đã nhiều năm không gặp, có thể thay đổi đến mức
vừa thấy mặt khí thế đã bức người như thế này, thật đúng là làm cho
người ta không dám khen ngợi.

“Hỏi việc này làm gì, mọi người cũng không biết mà.” Tần Tiểu Ý nhìn
Giản Tình nhíu mày, đáy lòng thầm cảm thấy lo lắng. Chính mình kéo cô ấy đến đây, lại đẩy cô ấy vào hoàn cảnh khó xử này, ngẫm lại cũng không
thoải mái.

Lúc này, cửa phòng nghỉ bỗng nhiên bị đẩy mạnh, chú rể Triệu Dĩ Hiên
cuống quít tiến vào, còn không kịp dùng khăn tay lău trán, trên vẻ mặt
biểu hiện vừa phức tạp, lại vừa vui mừng. Biểu tình thay đổi thường
xuyên làm cho ngũ quan đang bình thường của anh ta trở nên nhăn nhó,
ngay cả mở miệng nói cũng có điểm run run. “Tốt…tốt rồi…mau đi ra.”

“Làm sao vậy? Sao anh lại gấp gáp như vậy.” Lý Điềm không thích bộ
dạng hoảng sợ của anh ta, nhìn thật không phong độ, cũng thật mất mặt.

“Viên tổng…… Viên tổng đã trở lại.” Khi nói lời này, bộ dạng Triệu Dĩ Hiên có vẻ vô cùng đắc ý, lão tổng đi rồi còn quay lại, coi trọng hôn
lễ của hắn như vậy, bảo hắn có thể không đắc ý sao.

Nhưng mấy cô gái ở đây lại không hưng phấn như vậy, nghe anh ta nói
Viên tổng đã trở lại, phản ứng đầu tiên chính là nhìn về hướng Giản
Tình. Ngay cả Tần Tiểu Ý cũng không tránh được liếc mắt nhìn Giản Tình
một cái. Không có cách nào, vừa rồi các cô còn thảo luận Viên tổng có
phải đối với Giản Tình vừa gặp đã yêu hay không, giờ anh ta lại xuất
hiện nhanh như vậy, không tránh khỏi làm các cô hoài nghi.

“Còn thất thần làm gì nữa!” Triệu Dĩ Hiên gấp đến độ chỉ thiếu dậm
chân xuống đất nữa thôi: “Nhanh ra ngoài đi, ngay cả Phương tổng cũng
cùng đến đây.”

[1]: nguyên văn: múa búa trước cửa Lỗ Ban:

Lỗ: nước Lỗ bên Tàu thời Xuân Thu. Ban: tên người.

Lỗ Ban là người nước Lỗ bên Tàu, tên là Ban, tự là Công Du, làm nghề thợ mộc nổi tiếng là tài giỏi và khéo ở nước Lỗ và khắp các nước chư hầu
vào thời Xuân Thu.

Lỗ Ban còn nổi tiếng về bùa, chú, ếm đối, nên thường nói là Bùa Lỗ Ban.

Về sau, Lỗ Ban được tôn là Tổ Sư của nghề thợ mộc.

Lỗ Ban Sư có giáng bút chỉ Đức Phạm Hộ Pháp tìm ra chỗ ếm Long Tuyền Kiếm ở làng Phú Mỹ và chỉ cách cho Đức Phạm Hộ Pháp lấy phép ếm và giải trừ phép ếm.

Thành ngữ: Múa búa trước cửa Lỗ Ban, hay múa rìu qua mắt thợ, là để chỉ người
không biết liệu tài sức của mình, dám khoe tài trước mặt bực thầy, nên
chỉ làm trò cười cho thiên hạ.

Ở đây ngoại trừ Giản Tình và Tần Tiểu Ý, có lẽ những người khác cũng
không biết Phương Khiêm là ai. Còn Lí Điềm là vợ của quản lý Triệu thì
sao có thể không biết anh. Anh là quản lý trực tiếp cao cấp nhất của
chồng cô, là đại Boss của toàn bộ Phương thị. Lí Điềm cũng chỉ xem qua
ảnh chụp của Phương boss từ trang web của công ty Triệu Dĩ Hiên. Bức ảnh chụp kia làm cô có ấn tượng rất sâu sắc, cho nên bây giờ nhớ lại cảm
thấy hình ảnh rất rõ ràng. Phương boss ngồi trước bàn họp với khuôn mặt
tuấn tú, biểu tình lạnh lùng, ánh mắt sắc bén, vừa nhìn đã có thể biết
là người khó gần. Nhưng cũng bởi biểu hiện lạnh lùng làm cho mọi người
nhìn qua đều cảm thấy anh ta là bậc tôn quý, phi phàm trên cao. Không
ngờ rằng một người lợi hại như vậy có thể đến tham dự hôn lễ của một
quản lý chi nhánh nho nhỏ.

Lí Điềm không khỏi đắc ý, xem ra chồng cô sẽ được thăng quan tiến
chức rất nhanh. Nghĩ vậy, cô nhanh chóng nhìn về phía sau, vẫy tay gọi
đám bạn còn đang ngây ngốc: “Chúng ta nhanh đi ra, Phương boss chính là
tổng giám đốc của tập đoàn Phương thị, bộ dạng cũng rất tuấn tú.”

Giản Tình cùng Tần Tiểu Ý đi cuối cùng, nhìn những người phía trước
đang xô đẩy lẫn nhau thì vô lực lắc đầu: “Một đám phụ nữ không hiểu gì.” Tần Tiểu Ý khinh thường kết luận.

Giản Tình thấy hơi mơ màng, nhìn ra bên ngoài rồi lại nhìn Tần Tiểu
Ý: “Cậu nói xem tại sao anh ấy lại tới đây tham dự hôn lễ? Anh ấy ngay
cả Triệu Dĩ Hiên là ai cũng không biết mà.”

“Người kia là bạn trai cậu, sao cậu còn hỏi ngược lại tớ, muốn biết
anh ta định làm gì, thì phải đi ra ngoài xem rồi mới biết.” Tần Tiểu Ý
đảo mắt rồi cầm tay cô đi ra ngoài.

“Tớ sợ anh ấy đột nhiên nói chuyện với tớ.” Giản Tình lập tức lo
lắng. Triệu Dĩ Hiên mời không ít đồng nghiệp trong công ty, cô vừa rồi
đã nhìn qua một chút, còn có rất nhiều người của tổng công ty. Nếu để
bọn họ biết quan hệ của cô và Phương Khiêm, sau này có lẽ cô không thể
đến công ty được nữa, mà có đến thì cũng sẽ là đề tài chủ yếu cho những
câu chuyện đồn thổi mà thôi.

Tần Tiểu Ý trừng mắt nhìn cô bạn thân, đối với sự yếu đuối của Giản
Tình, cô cảm thấy không vui: “Đừng lo lắng lung tung, cậu đã mãnh liệt
yêu cầu như vậy, ở nơi công cộng như thế này sao anh ta có thể không
tuân thủ ước định? Mà mỗi lần nhìn thấy anh ta biết nhưng vẫn giả vờ
kinh ngạc làm tớ cảm thấy rất thích thú. Các cậu đừng công khai quá
nhanh, bằng không sẽ làm mất lạc thú này của tớ.”

Giản Tình cau mày, giận cô liếc mắt một cái: “Tớ đang nói chuyện nghiêm túc với cậu đấy!”

“Được rồi được rồi, nếu hắn thật sự không để ý đến mong muốn của cậu
thì đã sớm công khai rồi, cần gì phải chờ đến bây giờ. Cậu cứ yên tâm.
Đi, giờ chúng ta đi ra ngoài xem trò hay.”

Giản Tình bất đắc dĩ thở dài, cũng không thể trốn tránh mãi trong
phòng nghỉ, đành phải đi ra ngoài theo Tần Tiểu Ý. Nhưng mà sao Phương
Khiêm lại đi đến cùng Viên tổng? Chẳng lẽ bọn họ ngoài quan hệ cấp trên
cấp dưới, còn là bạn bè sao?

Tiệc cưới ban đầu theo trật tự quy củ từng bước một, sau khi hai vị
đại boss ở công ty đột nhiên đến thì hoàn toàn trở nên rối loạn. Đầu
tiên là mọi người liên tiếp đứng dậy chào hỏi, sau đó là Triệu Dĩ Hiên
kích động vạn phần lên sân khấu cầm lấy microphone, nhiệt liệt hoan
nghênh Phương tổng, Viên tổng đại giá quang lâm. Sau đó lại muốn đại
boss phát biểu, khiến cho hôn lễ không giống hôn lễ, mà giống như là đại hội cuối năm ở công ty!

Hai vị đại boss sau khi chịu một trận “mắt đưa mày lại” xong, Viên
boss bất đắc dĩ đi lên phát biểu. Không có cách nào, ai bảo hắn là sếp
lớn nhà cao cửa rộng chứ. Vì thế, hắn cũng chỉ lên sân khấu nói qua loa
vài câu chúc phúc, ứng phó cho qua chuyện.

Kỳ thật, Viên Dịch đi rồi mà vẫn quay lại, hắn cũng rất vô tội (ss
PM: vô số tội thì có ah). Hắn hiểu được thân phận địa vị của mình trên
cao, ở nơi này sẽ làm người ngoài cảm thấy không tự nhiên. Vì vậy hắn đã sáng suốt đưa tiền mừng cưới trước, sau đó nhanh chóng bỏ đi. Dù sao
dọa người cũng không phải là trò đùa thú vị gì.

Nhưng thủ trưởng kiêm bạn tốt của hắn lại không hề nghĩ như vậy. Sau
khi không biết bằng cách nào bẻ gãy một đôi đũa, Phương Khiêm lại cười
nói mình cũng muốn tham dự hôn lễ. Lý do là, đại boss xã giao đã tham
gia vô số tiệc, duy chỉ có tiệc cưới là chưa đến bao giờ. Cho nên muốn
tới để trau dồi hiểu biết, thuận tiện xem có thể đụng được mĩ nữ nào hay không. Đương nhiên, câu cuối cùng rõ ràng đang trêu chọc việc hắn vừa
gặp đã yêu lúc trước.

Viên Dịch đối với yêu cầu Phương Khiêm lúc đầu hơi kinh ngạc, sau lại hưng phấn đoán mò. Một người luôn luôn không thích xã giao, đột nhiên
lại muốn tham gia tiệc cưới của một người xa lạ, rất dễ thấy được trong
đó có gì uẩn khúc. Hơn nữa kết hợp với hành động bẻ đũa vừa rồi của
Phương boss, thông minh như Viên tổng đương nhiên đoán được có trò hay.
Còn về phần đấy là trò hay gì thì phải đi theo một chuyến mới biết được .

Khi Viên Dịch quay đầu sang bên cạnh cách đó không xa, hình ảnh cô
gái nhỏ thân váy ngắn màu lam, áo khoác nhỏ màu trắng lập tức rơi vào
tầm nhìn. Ánh mắt hắn sáng ngời, không nghĩ rằng có thể gặp lại cô nhanh như vậy. Tâm tình lập tức vạn phần khoái trá, nhấc chân đi về phía cô
gái hắn vừa gặp đã yêu.

Bởi vì người đi lên chào hỏi hai vị đại boss không ít, lối đi nhẽ ra
không nhỏ lắm lại trở nên chật chội, cũng có một số cô gái cố ý tiến
lên, muốn gần gũi chiêm ngưỡng trai đẹp. Tần Tiểu Ý không cam lòng tụt
xuống phía sau, hơn nữa chỗ của các cô vốn phải ở phía trước, bèn túm
tay Giản Tình, cố gắng chen lên.

Giản Tình giữ cô lại, ý bảo không cần tiến lên, nhưng đều bị Tần Tiểu Ý bỏ qua. Cô ỷ thế thân hình cao lớn, thô lỗ rẽ lối đi thẳng về phía
trước.

Vừa mới tiến lên, không biết đằng sau chân bị ai dẫm phải, Giản Tình
lảo đảo, cả người ngã về phía trước. Đối mặt với nền gạch hoa cương phản chiếu ánh điện sáng rực, Giản Tình xấu hổ nghĩ, một buổi tiệc cưới, cô
chật vật ngã sấp xuống hai lần, coi như là một kỳ tích. Khi mọi người
còn đang giật mình ngơ ngác nhìn, Viên tổng đột nhiên tiêu sái đi về
phía trước, hoàn mỹ thực hiện quá trình anh hùng cứu mỹ nhân. Có thể ở
một tiệc cưới buồn tẻ, nhìn được hình ảnh anh hùng cứu mỹ nhân đẹp đến
như vậy, cũng coi như là một kỳ tích !

Phương Khiêm bị Triệu Dĩ Hiên quấn quít lấy khen tặng không ngừng,
vừa quay đầu một cái, liền nhìn thấy cảnh tượng làm người ta sợ hãi than liên tục. Khuôn mặt tuấn nhã lập tức trầm xuống, vẻ mặt lạnh lẽo làm
cho vợ chồng họ Triệu bên cạnh âm thầm sợ run cả người, tưởng mình đã
trót nói sai điều gì.

Nữ xấu hổ, cúi đầu không dám nhìn chàng trai đỡ lấy cô, nam mặt cúi
xuống, trong mắt tràn đầy tình tứ với cô gái. Một hình ảnh tình chàng ý
thiếp thật đẹp.

Tần Tiểu Ý đứng ở bên cạnh nhìn hai người dây dưa cùng một chỗ, lại
nhìn ánh mắt sắp phun hỏa của người nào đó, trong lòng vui thích không
thôi. Xem ra quỷ hẹp hòi lần này bị tức không nhẹ, mà Tiểu Tình cũng
thật to gan, nằm trong ngực người khác đến cả nửa ngày, hình như còn
không có ý định đứng dậy. Dám công khai khiêu chiến quyền uy của Phương
keo kiệt? Quả nhiên rất can đảm.

Kỳ thật, Giản Tình nào có dũng cảm như Tần Tiểu Ý tưởng. Cô biết
người ôm mình chính là Viên tổng, cũng biết nếu mình không đứng lên,
Phương Khiêm khẳng định sẽ rất tức giận, nhưng tóc bị cúc áo sơmi của
Viên Dịch cuốn lấy, căn bản không thể động đậy, làm cho cô thật muốn
khóc.

Viên Dịch cũng ý thức được tình huống không thích hợp, cúi đầu hỏi rõ: “Làm sao vậy?”

Bị hơi thở xa lạ bao vây, tai Giản Tình lập tức đỏ bừng, nhẹ nhàng trả lời: “Tóc…… bị cuốn vào.”

Viên Dịch đảo mắt qua trước ngực, một lọn tóc quả nhiên mắc trên cúc
áo hắn. Nhếch mi, hắn cong miệng lên khẽ cười vài tiếng rồi đưa bàn tay
ra gỡ tóc. Những người đứng xung quanh lặng ngắt như tờ, còn Tần Tiểu Ý
đã sớm tìm một chiếc ghế dựa, ngồi xuống vừa uống trà vừa xem kịch vui.

Phương Khiêm cũng không nhìn được nữa, đi nhanh đến bên người bọn họ, giọng nói lạnh lùng: “Sao lại thế này?”

Viên Dịch cảm thấy cô gái trong lòng khẽ run lên, chắc là đã bị ngữ
điệu lạnh băng của bạn tốt dọa sợ. Hắn ngẩng đầu trừng mắt nhìn Phương
Khiêm: “Tóc bị cuốn, không tháo được.” Nói rồi hắn lấy tay gỡ gỡ, không
những không có tiến triển gì mà ngược lại càng cuốn chặt hơn. [Bi: chẹp, nghi lắm, hem biết có phải cố tình ko đây (_,_!)]

Phương boss nhăn trán, ngồi xuống nhìn tình hình phía dưới rồi thản nhiên nói với Giản Tình: “Em kiên nhẫn một chút.”

Giản Tình nhẹ nhàng gật đầu, Viên Dịch lại nghĩ rằng bạn tốt muốn cắt tóc của cô, trong lòng quýnh lên, âm lượng không khỏi tăng lên vài
phần: “Cậu muốn làm gì?”

Phương boss liếc nhìn hắn, tay chân lưu loát kéo một cái, hai người
thuận lợi tách ra. Giản Tình vội giãy dụa đứng dậy, khuôn mặt lặng lẽ
trở nên đỏ bừng.

Viên Dịch trợn mắt há hốc mồm nhìn hai người đã đứng lên, miệng lẩm bẩm một tiếng, cũng chậm rãi đứng lên theo: “Cậu……”

Phương Khiêm bình tĩnh đem cúc áo trên tay trả lại cho hắn, hỏi Giản Tình: “Không sao chứ?”

Giản Tình lắc đầu: “Em không việc gì.” Rồi chạy nhanh trở về bên cạnh Tần Tiểu Ý, nhanh chóng tìm một chỗ ngồi. Bị hai người đàn ông làm
thành trò hề, cô đương nhiên trở thành tiêu điểm của tiệc cưới, có khi
còn là nhân vật chính hơn cả cô dâu!

Trò khôi hài kết thúc, mọi người cũng đều tự trở lại chỗ ngồi. Hai vị đại boss bị an bài đến bàn chủ trì, chỗ này so với địa vị cha mẹ có khi còn cao hơn. Bàn của Giản Tình cách bàn đó không xa, chỉ cần ngẫu nhiên ngẩng đầu đã có thể phát hiện, tầm mắt Phương boss, luôn dừng ở trên
người cô.

Cầm lấy điện thoại, lặng lẽ gửi cho đầu heo một tin nhắn: “Đừng nóng
giận, chỉ là việc ngoài ý muốn.” Sau khi tin nhắn gửi đi, cô ngẩng đầu
liếc nhìn Phương Khiêm, vừa đúng lúc có người đi đến mời rượu, anh nâng
chén nhấp qua một ngụm. Chờ đối phương rời đi, anh mới chậm rãi lấy di
động ra nhìn nhìn, sau đó khóe miệng khẽ cong lên, mắt cũng nhìn về phía cô.

Giản Tình vội vàng cúi đầu, tránh giao nhau với tầm mắt của anh, tin nhắn rất nhanh được gửi lại: “Trở về nói sau.”

Ngắn gọn bốn chữ, lại làm cho Giản Tình khẽ thở dài, quả nhiên là tức giận rồi.

Tần Tiểu Ý ở bên cạnh khinh thường hừ một tiếng: “Quả nhiên là quỷ hẹp hòi!”

Vội vàng gấp di động, Giản Tình trừng mắt nhìn cô: “Không cho phép nhìn lén tin nhắn của tớ!”

“Ai thèm quan tâm!” Tần Tiểu Ý hắc hắc nở nụ cười, gắp một bào ngư
nhỏ vào trong bát mình: “Đáng tiếc, tiết mục của các cậu sau khi về nhà
tớ lại không được xem! Chậc chậc……”

Tiệc cưới đến hồi kết thúc, khách quan lục tục cáo từ, Triệu Dĩ Hiên
đem nhiệm vụ tiễn khách giao cho người nhà, còn hắn cùng với vợ mình dẫn đường đưa hai vị đại boss đến bãi đỗ xe.

Giản Tình cùng Tần Tiểu Ý đi trước bọn hắn một bước, đang định vào
trong xe thì Tần Tiểu Ý nhìn thấy chiếc BMW của người nào đó bên cạnh
chiếc Beetle của mình, nhíu mày, hỏi Giản Tình: “Muốn tớ đưa cậu về
sao?”

Giản Tình quay đầu nhìn về phía đoàn người đang đi tới, có chút băn
khoăn. Vừa nãy Phương Khiêm đã ra lệnh muốn cô đi xe anh về nhà, nhưng
nhìn vợ chồng họ Triệu cùng Viên Dịch đang đi bên cạnh anh lúc này, cô
lại không khỏi do dự.

Tuy nhiên, có người cũng không cho cô quá nhiều thời gian quyết định: “Tình, lại đây.” Phương Khiêm trước mặt ba người, gọi cô một tiếng.

Xem ra không thể giả vờ như không biết nữa rồi. Nhìn anh không tuân
thủ ước định như vậy cũng có thể hiểu được anh vẫn còn rất tức giận.
Cuối cùng, tạm biệt Tần Tiểu Ý, Giản Tình chỉ có thể bất đắc dĩ đi về
phía anh, lờ đi ba người đã muốn hóa thạch ở đó, dịu dàng đứng bên cạnh
anh.

Bàn tay to của Phương Khiêm ôm lấy eo nhỏ của cô, nói với Triệu Dĩ
Hiên: “Tôi tới vội vàng nên không chuẩn bị hồng bao. Tuy nhiên cô ấy
chuẩn bị cũng giống nhau, đều là tâm ý của hai chúng tôi.”

Nhìn động tác vô cùng thân thiết của anh, nghe ngữ khí vô cùng thân
thiết của anh, ba người không phải kẻ ngốc, sao có thể không đoán được
quan hệ của bọn họ. Chỉ có điều, quan hệ như vậy, quả thật rất kinh
người!

Cho đến khi bọn họ đã lên xe, ba người đứng ở bên cạnh vẫn còn chưa
định thần lại, Phương Khiêm hạ cửa kính xe xuống, vẫy vẫy tay gọi Triệu
Dĩ Hiên. Triệu quản lí máy móc cúi xuống, chờ Phương đại boss hạ lệnh.

“Giản Tình rất xấu hổ, không muốn cho người bên ngoài biết quan hệ
của chúng tôi, tôi cảm thấy Triệu quản lí là người có thể tin được.”
Phương boss thản nhiên nói xong, Triệu quản lí nghiêm trọng gật đầu lia
lịa. [Bi: *giơ ngón cái* cao thủ, quả là cao thủ >”

Vì thế, chiếc BMW thong dong ra khỏi bãi đỗ xe, chậm rãi nhập vào dòng xe cộ đông đúc.

Gió đêm tiếp tục từ từ thổi qua, gió thổi không lớn, nhưng lại thổi trúng nơi ba người đang ớn lạnh đến nổi da gà!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Đánh Cắp Tình Yêu