Đánh Cắp Tình Yêu


ễ Giáng Sinh thành phố S không có những bông tuyết trắng xóa, nhiệt
độ ấm nhưng cũng không cao. Do hai ngày nay gặp một luồng không khí lạnh thổi qua, nhiệt độ lúc nào cũng vào khoảng 5, 6 độ. Làn gió Bắc mang
theo những cơn mưa lạnh, thổi vào người run bần bật. Thời tiết như vậy
làm cho người ta ngần ngại không muốn ra khỏi nhà.
Bị đồng hồ sinh học của cơ thể quấy phá, đúng 7h Giản Tình tỉnh giấc, cử động cơ thể, lại phát hiện mình đang bị anh ôm chặt không thể động
đậy. Cảm giác ấm áp làm cho cô không nỡ đứng lên, giương mắt nhìn ra
ngoài cửa sổ, một màn sương mù dày đặc, lại là một ngày mưa dầm lạnh
chết người.

Hôm nay là lễ Noel, công ty cho nghỉ một ngày, vừa vặn thời tiết như
thế này, quả nhiên là thời gian quý báu để ngủ nghê, làm biếng. Giản
Tình cười cười, gối đầu lên tay Phương Khiêm rồi lại rơi vào trong giấc
ngủ.

Lúc tỉnh lại, là do người nào đó bên cạnh quấy rầy.

Anh hôn sâu làm cho cô thiếu chút nữa không thở nổi, Giản Tình thò
tay đẩy anh ra, anh lại đè nửa người dưới xuống, cũng không ngừng hôn
cô.

Chờ sau khi anh hấp thu đủ ngọt ngào mới nhẹ nhàng buông cô ra: “Chào em.” Giọng nói mang ý dâm đãng, trầm ấm, dễ nghe lại kèm thêm vẻ biếng
nhác, rũ rượi khiến cô nghe thấy mà tim đập thình thịch như sấm.

“Chào anh.” Cố gắng chống lại đôi mắt sáng rực của anh, Giản Tình
không kìm được đỏ bừng hai má, vội vàng giãy dụa muốn đứng lên: “Em đi
làm bữa sáng, anh muốn ăn cháo hay sandwich?”

Phương Khiêm duỗi tay ôm lấy cô, khẽ thì thầm bên tai cô: “Không vội, anh còn muốn làm việc khác trước.”

Lần này Giản Tình dứt khoát vùi đầu vào trước ngực anh, giả vờ không nghe không thấy gì.

Phương Khiêm chờ nửa ngày cũng không thấy cô ngẩng đầu, biết cô gái
nhỏ lại thẹn thùng , cúi đầu cười, xoay người một cái đè lên người cô,
không khách khí tận hưởng món khai vị bữa sáng chuyên dụng của anh. Một
hồi vận động kịch liệt trên giường, lại một lần trình diễn ấm áp trong
phòng.

Phương gia có vẻ rất coi trọng lễ Nôel, bằng không Phương thị cũng sẽ không vung một số tiền lớn vậy để tổ chức dạ hội. Vì thế lễ Noel hôm
nay, tuy rằng được nghỉ ngơi một ngày, nhưng Giản Tình cũng chỉ buồn
chán ở nhà một mình, vì Phương Khiêm vừa ăn xong điểm tâm, đã bị người
trong nhà gọi đi rồi.

Khoảng 10 giờ, đột nhiên có người đến gõ cửa, Giản Tình mở ra thấy
hai người không quen biết, một phụ nữ trung niên chừng 40 tuổi và một cô gái chừng 20 tuổi. Giản Tình vừa mở cửa, người phụ nữ đã dùng ánh mắt
nghiêm khắc săm soi cô.

“Cô là Giản Tình phải không?” Nhìn chằm chằm Giản Tình nửa ngày, người phụ nữ mới lạnh lùng mở miệng hỏi.

Giản Tình không biết hai người trước mắt, bèn gật đầu rồi hỏi:“Hai người là?”

“Tôi là quản gia của nhà họ Phương, đây là bộ lễ phục dạ hội, do
thiếu gia bảo tôi mang đến.” Thái độ của người phụ nữ có điểm ngạo mạn,
nhưng trong lời nói cũng chưa có gì quá đáng, ra hiệu cho cô gái đứng
bên cạnh mang hộp quà ra: “Bên trong còn có một bộ trang sức để phối hợp cùng lễ phục, do phu nhân tặng.”

Giản Tình nghe bà ta nói xong, cảm thấy hoảng sợ. Tại sao lễ phục
Phương Khiêm tặng cô lại do quản gia nhà anh mang đến? Tại sao Phương
phu nhân lại đột nhiên tặng trang sức cho cô? Điều này làm cô cảm thấy
khó hiểu, bèn vội vàng nói: “Lễ phục tôi nhận, nhưng đồ trang sức quý
giá như vậy thì tôi không thể nhận được.”

“Thiếu gia bảo tôi chuyển lời cho cô, đây là chút tấm lòng của lão
phu nhân, cô hãy nhận lấy. Còn nữa, hôm nay thiếu gia sẽ không về đây,
buổi tối còn có tiệc cần cậu ấy tham dự.”

“Tôi biết rồi.” Giản Tình nhận lấy hộp quà, nhìn quản gia nở nụ cười, nhưng đối phương thật sự quá mức nghiêm túc, làm cho cô kiên trì không
đến hai giây đành phải thu lại.

“Vậy chúng tôi xin cáo từ.” Quản gia gật đầu, xoay người rồi rời đi, từ đầu tới cuối không hề có ý định vào nhà.

Cô gái vẫn theo bên cạnh chờ quản gia đi ra ngoài thì đột nhiên đến
trước mặt Giản Tình nói nhỏ: “Chị thật xinh đẹp, em rất thích chị.” Nói
xong cũng xoay người đi.

Giản Tình bị sự xuất hiện đột ngột của hai người làm cho mơ màng,
giật mình nhìn họ vào thang máy đi khỏi mới mang hộp quà vào nhà.

Bên trong là một bộ lễ phục dạ hội màu trắng tinh khiết, dáng hở vai, đuôi váy chấm đất, kiểu dáng đơn giản tự nhiên, Giản Tình vừa thấy đã
thích vô cùng.

Ở trong hộp lễ phục còn có một hộp trang sức màu xanh tơ tằm. Vừa mở
ra đã thấy một chiếc vòng cổ được chế tác tinh xảo, toả ra ánh sáng loá
mắt. Trên mặt chiếc dây chuyền có một viên kim cương rất lớn, ước chừng
vài Cara. Giản Tình cảm thấy toàn thân choáng váng.Vòng cổ như vậy, bình thường chỉ đặt ở trong tủ kính để triển lãm cho mọi người chiêm ngưỡng, ai lại dám mang một đống trang sức như vậy ra ngoài rêu rao chứ.

Không biết vì sao mẹ Phương Khiêm lại đột nhiên tặng đồ trang sức đắt tiền thế này cho cô. Khuyên tai, vòng tay kiểu dáng cũng khá đơn giản.
Buổi tối thật sự phải mang những thứ này đi dự tiệc sao? Mang vào, nhất
định sẽ bị người ta nói mình khoe khoang, không mang thì sợ đắc tội với
Phương phu nhân, hậu quả có lẽ sẽ càng nghiêm trọng.

Thật là hao tổn tâm trí.

Để hợp với bộ lễ phục trang nhã này, buổi chiều Giản Tình mặc kệ gió
lạnh, hẹn Tần Tiểu Ý đi tiệm uốn tóc làm tóc. Sau đó đem chuyện Phương
phu nhân tặng cô trang sức nói với Tần Tiểu Ý, lại bị Tần Tiểu Ý trêu
chọc không ngừng, nói rằng nhà chồng tương lai gia sản chất đầy, chắc là keo kiệt chọn ra một bộ giản dị nhất cho cô, vậy mà cô đã kinh sợ như
thế.

Giản Tình mặc dù cảm thấy Tần Tiểu Ý nói hơi quá, nhưng lại không thể phản bác lại, bởi vì tâm tình của cô quả thực có chút lo sợ.

Nhìn thấy Giản Tình như vậy, Tần Tiểu Ý tự nhiên lại muốn về nhà cô
xem. Vì thế chờ Giản Tình làm xong tóc, bọn họ không đi dạo phố nữa mà
lái xe trực tiếp đến nhà Giản Tình.

Tần Tiểu Ý vừa nhìn thấy chiếc váy đã nhận ra đây là lễ phục dạ hội
hiệu Chanel số lượng có hạn. Cô không khỏi giật mình, nghĩ rằng Phương
Khiêm thật không ngần ngại bỏ tiền ra để chăm chút cho Giản Tình. Nhìn
đồ trang sức của Phương phu nhân tặng, cũng thật sự quý giá. Nếu so sánh với bộ lễ phục của Phương Khiêm, thì cũng tương đương nhau. Dù sao với
số lượng lễ phục có hạn của Chanel, nếu không phải người có tiền thì khó có thể mua nổi.

Tuy rằng Giản Tình không biết điều đó, nhưng không có nghĩa là đám
phụ nữ ở Phương thị cũng không biết. Buổi tối Giản Tình mặc bộ lễ phục
này đến dự tiệc, chắc chắn sẽ gây chấn động. Thật thú vị! Tần Tiểu Ý ta
sao lại không thể có mặt ở đó để chứng kiến chứ!

“Tiểu Tình, không phải công ty cho phép mỗi nhân viên có thể mang
theo một người đến tham dự dạ hội sao? Buổi tối mình đi theo cậu nhé.”
Tần Tiểu Ý cố tình không nói cho cô biết giá trị của bộ váy, chính là
muốn buổi tối được đến xem kịch vui.

“Chẳng lẽ công ty của cậu không tổ chức dạ hội sao? Cậu là chủ, có thể tổ chức tiệc mà.”

“Aizz, không phải có ba mình ở đấy rồi sao. Mình chỉ đến lúc đầu để
mọi người nhìn mặt, sau đó kiếm cớ chuồn đi. Hơn nữa công ty của mình
nhỏ như vậy, muốn làm dạ hội cũng không được tự do vui đùa. Công ty của
cậu lớn thế, chắc chắn tiệc sẽ rất thú vị”. Tần Tiểu Ý thuyết phục cô

Giản Tình suy nghĩ, tuy rằng công ty cho phép các cô mang người yêu
hoặc vợ chồng đến tham dự, nhưng từ trước đến giờ, cô đều không thể
quang minh chính đại cùng Phương Khiêm dự tiệc. Đến đó, một mình phải
đối mặt với một đám người xa lạ, không bằng mang theo Tần Tiểu Ý đi
cùng, còn có thể bảo vệ cho cô lúc cần thiết.

“Được, buổi tối mình với cậu đi ”.

Kỳ thật nếu không phải Phương Khiêm yêu cầu, Giản Tình thật sự không
muốn tham gia dạ hội, từ lần trước đã xuất hiện bao nhiêu lời đồn đại,
làm cô không thể tiếp xúc tự nhiên với người trong công ty.

Hơn nữa tính tình Phương Khiêm lại quá nóng nảy, đã đuổi hết tất cả
thư kí đi, làm công ty gần đây rất tĩnh lặng. Ngay cả những tin đồn nhảm giải trí, mọi người cũng không dám loan truyền, sợ rằng đến lúc boss
tức giận thì tội không tránh khỏi. Tuy rằng trong lòng mọi người đều
đoán chắc chắn thư kí đã nói điều gì không phải nên Phương boss mới đuổi đi vô tình như vậy. Nhưng ai cũng chỉ dám đoán ở trong lòng, không ai
dám liều mình tìm hiểu nguyên nhân.

Dạ hội ở thành phố S được tổ chức ở một khách sạn năm sao nổi tiếng.
Mặc dù chưa đến giờ, nhưng phần lớn mọi người đều đã có mặt. Có những
nhân viên đã kết hôn thì mang cả gia đình đến, muốn hôm nay được ăn một
bữa thật đặc biệt. Những nhân viên chưa kết hôn thì trang điểm, làm dáng thật tỉ mỉ, mong muốn đêm nay có thể nhân cơ hội dàn xếp việc hôn nhân
của mình.

Đèn thuỷ tinh tỏa sáng lấp lánh, trên bàn trải dài rất nhiều cao
lương mĩ vị, thu hút ánh mắt của mọi người. Mỗi người bưng một đĩa, tự
chọn những món ăn mà mình yêu thích. Tiệc búp-phê này rất lớn, làm cho
người ta cảm thấy rất thoải mái, không chút kiêng dè.

Phía trước là những cô gái xinh đẹp duyên dáng đứng bưng đĩa ăn của
mình. mấy người cùng tụ họp lại một chỗ nhận xét về đồ ăn, cũng đồng
thời ngầm đánh giá xem cái này có phải là quần áo hàng hiệu hay không,
xem cái kia có phải trang sức quý giá hay không. Ngoài miệng thì tỏ ra
khen ngợi không ngớt, nhưng trong lòng lại không hề nghĩ như vậy.

Lúc này, nhân vật làm trung tâm không ai khác là trưởng phòng quan hệ xã hội Bạch Lị Lị. Cô mặc một bộ lễ phục màu đen hiệu Chanel, quần tất
bên trong đã được cắt xén một cách khéo léo, để lộ ra đôi chân trắng nõn thoắt ẩn thoắt hiện, thu hút ánh mắt của đám đàn ông gần đó.

Mấy cô gái xinh đẹp vây quanh người cô, líu ríu bàn luận không ngừng, đề tài chỉ đơn giản là đồ trang điểm, quần áo và những thứ liên quan
khác.

“Trưởng phòng Bạch, chị mặc bộ váy này trông thật xinh đẹp.” Một cô gái nhìn với ánh mắt thèm muốn.

“Cái này là của bạn trai tôi tặng.” Khóe môi Bạch Lị Lị nhếch lên một nụ cười xinh đẹp, hơn nữa không cũng quên khoe rằng bản thân đang trong độ tuổi trẻ trung, hứa hẹn sẽ có nhiều người để ý.

“Ôi, quản lý đối với chị thật tốt, chiếc túi LV này cũng là của anh ấy tặng chị sao?” Cô gái B hùa theo tán tụng.

Bạch Lị Lị nhìn túi xách trên tay, vẻ mặt hạnh phúc nói: “Chiếc túi này là mua khi đi Paris cùng bạn trai lần trước.”

“Bạch trưởng phòng xinh đẹp như vậy, chị xem tất cả đàn ông ở đây đều bị chị mê hoặc rồi, bảo chúng em làm sao sống được đây.”

“Tôi đã có bạn trai rồi.”

“Đúng vậy, Cao quản lý thương yêu trưởng phòng Bạch như vậy, chị ấy làm sao có thể để ý đến người khác chứ”.

“Nghe nói hôm nay Phương boss cũng đến dự tiệc, nói không chừng đến
lúc nhìn thấy trưởng phòng Bạch xinh đẹp của chúng ta, nhất định sẽ mời
chị nhảy điệu mở màn cho mà xem”.Có người xen vào nói đùa.

Dạ hội là để cho mọi người có thể cởi bỏ những khoảng cách, tăng thêm tình hữu nghị. Các cô gái trang điểm tỉ mỉ, chính vì có thể nhảy một
khúc với người mình ngưỡng mộ từ lâu. Cho nên, ngay sau khi câu nói đùa
này được phát ra, lập tức làm xao động tâm tư của các cô gái.

Thật ra trong lòng mọi người đều biết rõ những cô gái độc thân tới
tham gia dạ hội không ai là không cẩn thận chú ý. Nhỡ đâu tại buổi tối
tuyệt đẹp này có thể ngẫu nhiên được lọt vào mắt xanh của Phương boss,
nếu có thể may mắn có cuộc gặp gỡ vận mệnh với anh thì chẳng phải rất
tuyệt vời sao.

Ai nói hoàng tử nhất định chỉ xứng với công chúa? Chuyện cổ tích
hoàng tử và cô bé lọ lem không phải là một tác phẩm kinh điển sao? Nói
không chừng Phương boss khi nhìn những cô gái xinh đẹp động lòng người
thì lại thấy nhàm chán, có khi cứ ăn mặc bình thường lại có thể thu hút
ánh mắt của anh thì sao?

Những cô gái ở đây đều đang trông mong, chờ đợi Phương boss có thể
đến sớm một chút. Dù sao bình thường có thể tận mắt nhìn thấy Phương
boss, cũng là cơ hội rất hiếm có.

“Ôi trời, nếu đến lúc đó Cao quản lý và Phương boss cùng mời trưởng
phòng Bạch khiêu vũ, thì chị Bạch sẽ chọn người nào?”Có người đột nhiên
đặt câu hỏi.

Bạch Lị Lị khẽ dậm chân,cười trả lời: “Cái này có gì phải do dự, cơ
hội cùng bạn trai khiêu vũ còn nhiều, cơ hội được cùng Phương boss khiêu vũ đâu phải lúc nào cũng có, tôi đương nhiên chọn Phương boss”.

Nghe xong lời của cô, tất cả ai nấy đều cùng nhau cười vang, dù không vừa lòng lắm nhưng cũng phải tán thành ý kiến của trưởng phòng Bạch.

Bạch Lị Lị chắc chắn là rất tự tin, mặc dù cô không được bình chọn là hoa khôi của công ty, mặc dù Giản Tình so với cô có chút xinh đẹp hơn,
nhưng cô cho rằng, trên người cô toàn đồ hang hiệu, lại mang chức vụ
trưởng phòng quan hệ xã hội. Cô không tin Giản Tình có thể nổi trội hơn
cô ở bữa tiệc này, Bạch Lị Lị cô chắc chắn sẽ là tiêu điểm của buổi tối
hôm nay.

Bên này Bạch Lị Lị suy nghĩ chưa hết, phía cửa bên kia của hội trường chợt truyền đến một đợt xôn xao. Những cô gái bên cạnh cô tò mò nhìn
xung quanh,chẳng lẽ Phương boss đã đến rồi ư?

Thật vất vả để chen lên đám đông, đến khi nhìn thấy người phía sau,
tất cả như bị rút mất nguyên khí, ngây ngốc đứng như một pho tượng.

Sao có thể có một cô gái xinh đẹp như vậy? Là ngôi sao điện ảnh ư? Hay là khách quý của công ty mời đến?

Mắt sáng lấp lánh, môi hồng tự nhiên, phảng phất ý cười tôn lên nét
thanh lịch của cô. Mái tóc đen được búi ở đằng sau, vài sợi tóc buông
xuống, làm nổi bật làn da trắng nõn, nhìn rất trẻ trung, xinh đẹp. Làn
váy dài trắng chấm đất như mộng như ảo, khi bước đi càng tăng thêm phần
duyên dáng.

Ánh sáng rực rỡ của ngọn đèn chiếu rọi xuống, chỉ thấy trang sức trên người cô phát sáng lấp lánh, làm mọi người trở nên choáng váng. Tất cả
đều đang bị một dấu chấm hỏi to đùng trong người chèn ép tới nỗi không
thở được. Cô gái nhìn như tiên nữ này là ai?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Đánh Cắp Tình Yêu