Đánh Cắp Tình Yêu


Sau khi đợt không khí lạnh
không ngừng tàn phá thành phố S nhiều ngày thì cuối cùng đã bỏ đi trong
lưu luyến, vẻ âm u trên bầu trời cũng lẳng lặng biến mất theo nó. Dù
thời tiết vẫn còn se lạnh nhưng mọi người đã đồng loạt thay những bộ
quần áo bông tròn vo bằng những bộ quần áo nhẹ nhàng thoải mái.
Thứ Bảy hôm nay, ánh nắng
mặt trời chiếu xuống rực rỡ, Giản Tình một mình ôm chăn ra ban công phơi nắng, Phương Khiêm ăn xong sáng xong đã ra ngoài, còn báo trưa sẽ không về ăn cơm. Trong nhà chỉ còn một mình Giản Tình, không có việc gì làm,
cô bèn bắt tay vào dọn dẹp nhà cửa. Nhưng cô cũng không phải buồn chán
lâu, gần đến giữa trưa, Tần Tiểu Ý gọi điện thoại đến rủ cô ra ngoài ăn
cơm.

“Đừng nói cậu muốn ở nhà
cùng Phương keo kiệt nhé, mình sẽ nhanh chóng lái xe đến dưới lầu nhà
cậu, nếu cậu không xuống, mình sẽ xông thẳng lên cướp người.” Tần Tiểu Ý uy hiếp.

Giản Tình cong miệng cười khẽ ra tiếng, “Không cần cậu đi lên, mình sẽ ngoan ngoãn ở dưới lầu chờ cậu.”

Trong giọng nói Tần Tiểu Ý lộ ra vẻ kinh ngạc, “Ồ, hôm nay có bão à, sao Phương keo kiệt nhà cậu lại tốt như vậy?”

“Anh ấy không có ở nhà, chỉ có mình mình thôi.” Giản Tình cười giải thích, thầm nghĩ người đàn ông
mình yêu nhất cùng với người bạn thân nhất của mình – sao hai người họ
lại không hợp nhau đến vậy?

“Thảo nào! Mình biết chắc
chắn hắn sẽ không hào phóng như vậy, thì ra là bỏ lại cậu ở nhà một
mình. Mình sắp đến rồi, cậu xuống dưới đi.” Giọng nói trầm thấp dễ nghe
của Tần Tiểu Ý truyền đến từ điện thoại.

“Ừ, mình xuống ngay.” Cúp
điện thoại, Giản Tình trở về phòng thay quần áo để ra ngoài, trang điểm
sơ qua rồi cầm túi xách xuống lầu .

Lúc xuống đến nơi, vừa khéo gặp anh bảo vệ trẻ tuổi đang đĩnh đạc đứng ở cửa khu nhà, đề nghị Tần
Tiểu Ý đỗ xe sang một bên. Giản Tình nhìn thấy,vội vàng chạy đến, nở nụ
cười áy náy với anh ta, “Chúng tôi sẽ đi ngay bây giờ.”

Anh bảo vệ trẻ tuổi bị nụ cười của cô hớp hồn, chỉ có thể vô thức gật đầu, cả người cứng đờ không động đậy.

Giản Tình vừa định mở cửa
ghế phụ, mới phát hiện bên trong đã có người ngồi. Cô định thần lại nhìn rõ, thì ra là Lâm Kiều Kiều, cô bé nhìn cô cười tươi rói. Giản Tình
cười đáp lại rồi xuống mở cửa phía sau, vừa định ngồi vào, chợt nghe Tần Tiểu Ý nói với Lâm Kiều Kiều: “Lâm Tiểu Trư, ôm đồ ăn vặt của em xuống
phía sau đi, cứ ở bên cạnh chị nhai nhai nuốt nuốt, thật là phiền muốn
chết.”

Lâm Kiều Kiều khinh bỉ nhìn Tần Tiểu Ý, miễn cưỡng đáp: “Muốn chị Tình ngồi phía trước cứ việc nói
thẳng ra, lại còn kêu em phiền, vừa rồi là ai vừa lái xe vừa ăn vặt cùng em!” Nói xong, cô bé nhanh chóng mở cửa bước xuống xe, “Chị Tình, chị
ngồi phía trước đi.”

“Không sao.” Giản Tình cười lắc đầu, kỳ thật với cô ngồi ở đâu cũng vậy.

“Em không muốn bị cắt cơm
trưa đâu, tốt nhất em nên ngoan ngoãn ngồi ở ghế sau thôi.” Lâm Kiều
Kiều ôm đống đồ ăn vặt, vòng qua Giản Tình, đi xuống ghế sau ngồi, còn
tự giác sập mạnh cửa xe lại.

Giản Tình nhìn động tác
liên tiếp của cô, cảm thấy dở khóc dở cười, thầm nghĩ bình thường Tiểu
Lâm khi không đi làm, thì ra lại đáng yêu như vậy, chẳng trách bây giờ
Tần Tiểu Ý hay qua lại cùng cô bé.

Vừa ngồi vào trong xe, cô
đã nghe được Tần Tiểu Ý huýt sáo véo von, Giản Tình tò mò nhìn về phía
cô. Tần Tiểu Ý quay sang cô chớp mắt mấy cái, rồi lại quay ra ngoài cửa
xe chớp mắt mấy cái nữa. Cô nhìn theo ánh mắt Tần Tiểu Ý, dưới ánh nắng
mặt trời ấm áp, anh bảo vệ vừa nãy được cô tặng cho một nụ cười, giờ vẫn còn ngẩn ngơ đứng yên không nhúc nhích.

“Cậu đúng là tội lỗi đầy
mình, đi đến đâu cũng có thể làm đàn ông hồn bay phách lạc. Chẳng trách
Phương keo kiệt luôn muốn giữ cậu bên cạnh, chắc là hắn cũng biết, trừ
hắn ra, còn vô số đàn ông rình cậu như hổ rình mồi.” Tần Tiểu Ý vừa trêu chọc cô, vừa khởi động xe chạy đi.

Dù cho cửa khu nhà đã trống trải, nhưng anh bảo vệ trẻ tuổi vẫn ngơ ngẩn nhìn theo xe các cô đi xa.

Giản Tình đã sớm quen với
những câu nói hâm dở của Tần Tiểu Ý, chỉ lườm cô một cái, không lên
tiếng trả lời, nhưng Tiểu Lâm ngồi ghế sau lại không nhịn được, “Thì ra
Phương boss cũng có lúc bị động như vậy, em thật không ngờ nha.”

Không khí trong xe lập tức
chùng xuống, vài giây sau, Tần Tiểu Ý không nhịn được bật cười ngặt
nghẽo, nghe giống như đang mỉa mai: “Lâm Tiểu Trư, chị rất thích phản
ứng của em. Phát hiện ra boss của em cũng có lúc bị động, có phải em đã
vỡ mộng rồi không?”

Tiểu Lâm bĩu môi, “Làm gì có, hình tượng Phương boss ở trong lòng em không thể phá vỡ.”

“Xì, đồ mê trai!” Tần Tiểu Ý khinh thường hừ lạnh một tiếng.

Giản Tình nghe hai cô đấu
võ mồm, chỉ điềm tĩnh mỉm cười. Đến khi thấy lời nói càng ngày càng sặc
mùi thuốc súng, cô mới lên tiếng chen ngang, “Chúng mình đi ăn cái gì
đây?”

“Chị Tần nói đưa chúng ta
đi Mỹ Thực Thành ăn lẩu.” Vừa nói đến ăn, tinh thần Tiểu Lâm lập tức
tỉnh táo, “Loại thời tiết này ăn lẩu là thích hợp nhất.”

“Em không sợ nóng hả, hôm qua vừa nghe em nói trên mặt nổi mấy cái mụn rồi cơ mà.” Giản Tình cười nhắc nhở Tiểu Lâm.

“Vì món lẩu yêu thích, cho dù thêm vài cái mụn, em cũng cam tâm!” Tiểu Lâm khí thế bừng bừng đáp.

Tần Tiểu Ý lập tức tạt ngay một gáo nước lạnh, “Thì em cũng chỉ có tiền đồ ở điểm ấy!”

Tiểu Lâm bị cô trêu thì làm mặt phụng phịu, có điều bữa cơm trưa này là Tần Tiểu Ý bỏ tiền, ăn cơm
quan trọng hơn, cô bèn tự nhủ: Mình là người độ lượng, không thèm so đo
với chị ấy.

Tiểu Lâm tự an ủi trong
lòng, rồi lập tức chuyển đề tài sang Giản Tình, gợi chuyện: “Chị Tình,
quần áo chị mặc hàng ngày là do boss mua tặng ạ?”

Giản Tình nghe được câu hỏi của cô, gật đầu, “Tất cả là của anh ấy mua cho.”

“Ôi, chị thật hạnh phúc,
đều là hàng hiệu cả. Lúc trước nhìn chị Tình cho dù là phong độ hay tính cách đều rất hoàn hảo, em thường nghĩ, một nửa xứng với chị chắc là
cũng phải rất xuất sắc! Không ngờ một nửa của chị Tình lại là Phương
boss, em cảm thấy sự kết này quả thực rất trọn vẹn.” Lúc Tiểu Lâm nói
những lời này, đôi mắt đen nhánh lóe sáng, có thể dễ dàng nhận ra cô bé
đang mơ tới một tình yêu tốt đẹp.

Giản Tình vỗ vỗ bàn tay đặt ở lưng ghế cô, cười nói: “Tiểu Lâm đáng yêu như vậy, em nhất định sẽ
gặp được hoàng tử trong mơ của em.”

“Vâng, em quyết định, em nhất định phải gả cho người có tiền!” Tiểu Lâm nói ra lời thề son sắt .

Tần Tiểu Ý lại một lần nữa
bị chọc cười: “Gả cho người có tiền? Chờ đến ngày em bỏ bớt mấy thớ thịt đi thì không chừng còn có chút hy vọng. Em muốn có tư cách nói lời này
trừ khi em chết nhé.”

Giản Tình khẽ khiển trách cô,“Đừng bắt nạt Tiểu Lâm.”

Tần Tiểu Ý trả lời hợp tình hợp lý,“Cậu không biết là bắt nạt nó rất vui à?”

Vẻ mặt Tiểu Lâm lập tức trở nên ngang ngược, đây là những lời con người nói ra sao? Nhưng mà vì món lẩu, cô nhịn…

Mùa đông quả thật là mùa
thích hợp nhất để ăn lẩu, khi ba người đi vào quán lẩu nổi tiếng nhất,
lập tức bị lượng người đông nghịt bên trong làm cho giật mình. Khí nóng
bốc lên, tiếng người ồn ào, phục vụ chạy tới chạy lui, toàn bộ quán ăn
giống như một cái chợ.

May mắn Tần Tiểu Ý đã đặt chỗ trước, ba người được đưa đến chiếc bàn ăn yên tĩnh ở lầu hai.

Ba người vừa ngồi xuống,
Tiểu Lâm lập tức gọi nhân viên phục vụ, cầm thực đơn không khách khí gọi một loạt đồ ăn. Người nào không biết còn tưởng rằng hôm nay cô chính là người mời cơm.

“Lâm Tiểu Trư, em gọi nhiều như vậy sao ăn hết được? Chị báo trước cho em biết, vượt quá một ngàn
tệ thì em tự mình thanh toán…” Tần Tiểu Ý cầm lấy chiếc đũa, xoay xoay
trước bàn, cười đe dọa cô.

“Đòi tiền không có, đòi
mạng em cũng sẽ không cho, các chị lo liệu đi.” Tiểu Lâm bình tĩnh ứng
đáp một câu, tiếp tục xa xả cùng nhân viên phục vụ đang xanh cả mặt.

Tần Tiểu Ý cũng mặc kệ cô,
quay đầu sang Giản Tình nói chuyện nghiêm túc: “Nghe Tiểu Lâm nói gần
đây cậu gặp phải rất nhiều việc, sao mình không nghe cậu nhắc tới?”

“Chỉ là chút việc phiền
lòng, cậu lại không giúp được gì, nhiều người biết thì cũng chỉ thêm
nhiều người phiền não thôi. Chuyện của mình, anh ấy đã biết, cũng đã
giúp mình giải quyết rồi.” Khi nhớ tới bộ dáng Phương Khiêm ở công ty
ngầm che chở cô, trong lỏng Giản Tình liền ngọt ngào như được rót mật.

“Xem bộ dạng chán ngấy của
cậu kìa, hắn là người yêu của cậu, không giúp cậu thì giúp ai. Ngày nào
đó hắn không giúp cậu nữa thì lúc đó cậu đá hắn là vừa.” Tần Tiểu Ý nhấp ngụm trà nóng, lên tiếng giễu cợt cô.

“Đừng nói lung tung.” Giản Tình hờn dỗi lườm cô.

“Tùy tiện nói chơi thôi
mà!” Tần Tiểu Ý làm vẻ xem thường,“Nhưng mà mình nghe Tiểu Lâm nói cậu
muốn chụp áp-phích? Lại chuyện gì đây?”

Nhắc tới chuyện này, Giản
Tình lập tức thở dài, “Việc này mình cũng không hiểu sao nữa, Phương
Khiêm hẳn là cũng biết, nhưng thái độ lại không rõ ràng, mình cũng không biết rốt cuộc anh ấy muốn làm gì.”

“Hắn á, đừng nhìn bộ dáng
hắn bình thường thanh tao nho nhã, kì thực là một bụng xấu xa.” Tần Tiểu Ý vừa dứt lời, lại ra vẻ khinh thường, “Giản Tình, mình đâu có nói xấu
hắn, cậu trừng mắt cái gì.”

“Cậu như vậy là nói tốt chắc?” Giản Tình không chịu thua.

“Rồi rồi rồi, là mình sai, mình không nên nói hắn xấu xa, trong bụng hắn tất cả đều tốt hết, được chưa!”

Giản Tình thở dài, thầm
nghĩ tâm sự cùng Tần Tiểu Ý đúng là rất khó khăn, “Mình định tìm trưởng
phòng hỏi cho rõ ràng, nào ngờ ông ấy đột nhiên lại đi công tác, gọi
điện thoại cũng không thấy đâu. Kì lạ thật!”

Tần Tiểu Ý mân mê chiếc
đũa, “Trưởng phòng đi công tác sau lưng các cậu, điều này chứng tỏ rằng
ông ấy biết ngọn nguồn sự tình. Chính vì quyết định này là của người có
quyền lớn hơn ông ấy, cho nên ông ấy lựa chọn trốn tránh.”

“Đây mới là chỗ làm cho
mình cảm thấy khó hiểu, rốt cuộc là ai làm? Ngoại trừ một ít tin đồn
nhảm truyền ở ngoài, mình cũng không đắc tội với ai.”

Tần Tiểu Ý nhíu mày, cúi
đầu suy tư một hồi, đột nhiên ngẩng đầu trợn mắt nhìn cô, trong ánh mắt
đa phần là vẻ giảo hoạt, “Nếu không ngại thì cậu đồng ý việc này đi,
thoải mái đi chụp áp-phích, phiền não làm gì. Cứ đoán tới đoán lui bị
động như vậy, chi bằng trực tiếp đi chụp áp-phích, để mình trở thành chủ động.”

Giản Tình ngã ngửa trước đề nghị của cô, trợn tròn mắt đáp: “Sao có thể làm vậy, mình đâu có muốn chụp.”

“Cậu đừng nghiêm trọng thế, coi như đi chơi thôi, hơn nữa vị kia nhà cậu có bản lĩnh như vậy, chắc
chắn hắn sẽ giúp cậu giải quyết phiền toái.”

Lúc trước Phương Khiêm nói
chụp chơi một chút, giờ Tần Tiểu Ý cũng bảo vậy, Giản Tình phát hiện
mình lại do dự. Tần Tiểu Ý nói đúng, chỉ dựa vào phỏng đoán của bản thân thật sự rất bị động, Phương Khiêm hẳn là cũng biết gì đó, nhưng lại
không muốn nói rõ cho cô. Tình huống này thật chẳng hiểu ra làm sao.

Chi bằng hạ quyết tâm giải quyết chuyện áp-phích!

“Mình vẫn còn hơi lo lắng.” Cuối cùng Giản Tình trả lời .

Tần Tiểu Ý nhíu mày, “Nghe theo mình là tốt nhất, đúng rồi, khi nào chụp, nhớ gọi mình đấy nhé.”

Thật nôn nóng muốn biết phản ứng của Phương keo kiệt, xem ra lại có trò hay để coi.

Khi hai người thảo luận
xong việc, quay đầu nhìn thấy một bàn tràn ngập đồ ăn, Tần Tiểu Ý lập
tức nổi giận, “Ba người mà kêu nhiều đồ ăn như vậy, Lâm Kiều Kiều… Em
muốn biến thành heo à!!”

Bên kia Lâm Kiều Kiều đã bắt đầu ăn, vừa nhai thịt dê vừa cười khanh khách: “Hê hê… Ăn không hết em có thể mang về.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Đánh Cắp Tình Yêu