Đánh Cắp Tình Yêu


Tin đồn của tập đoàn Phương thị bao giờ
cũng náo nhiệt ồn ào, đặc biệt sự xuất hiện của kì áp-phích này làm cảm
xúc mọi người đều đạt đến đỉnh điểm.

Từ trước tới nay, trong lòng mọi người
chỉ có thể âm thầm ngờ vực vô căn cứ, Phương boss cùng Giản Tình phải
chăng thật sự có chuyện gì. Nay loại ngờ vực vô căn cứ này dường như đã
được chứng thực, chỉ cần không phải người mắt mù, đều có thể nhìn ra
Phương boss đối với Giản Tình không giống mọi người.

Từ áp-phích vẻ mặt giữa hai người mập mờ ái muội, lại liên tưởng đến những lời đồn đại trước đây, nhiều điểm
ghép lại, nhóm người thông minh, nhạy bén của Phương thị dường như đã
thấy được ít nhiều chân tướng đang bị che giấu.

Họ thật sự là một đôi?

Từ lần đại sảnh công ty bị một số người
gây náo loạn, vấn đề bảo an ở Phương thị ngày càng nghiêm ngặt. Công
nhân viên công ty không chỉ phải mặc đồng phục, mà còn phải đeo thẻ nhân viên, bảo vệ ở cửa cũng tăng lên không ít, tất cả đều rất trang nghiêm
cảnh giác.

Đối với cảnh tượng này, Tiểu Lâm về đến
văn phòng, không nén được cứ nhìn Giản Tình cười hì hì không ngừng. Giản Tình bị cô cười đến sởn tóc gáy, liền hỏi: “Em sao vậy? Làm gì mà lại
cười dễ sợ thế?”

“Chị Tình, chị cũng đừng giả bộ. Chắc
chị cũng đoán được phải không? Bảo vệ nghiêm ngặt như thế, chắc chắn là
chỉ thị của Phương boss. Anh ấy sợ có người không cẩn thận làm chị bị
thương.” Tiểu Lâm hai mắt sáng rỡ, cười bỉ ổi,”Phương boss đúng là yêu
chị đến tận xương. Đàn ông chu đáo như vậy, em cũng muốn a a a…”

Biết rằng Lâm Kiều Kiều bất cứ chỗ nào,
lúc nào cũng có thể phát bệnh, nên Giản Tình không thèm để ý. Chẳng qua
lời nói củaTiểu Lâm vẫn làm cô thấy hơi đỏ mặt.

Tối hôm qua, cô chỉ đem chuyện xảy ra
ban ngày kể vui cho Phương Khiêm nghe, ai ngờ chẳng những anh tiếp thu
rất đầy đủ, mà còn suy nghĩ như vậy, hành động như vậy. Nói cô không cảm động thì đúng là nói dối.

Anh luôn luôn yêu thương cô, che chở cô, vậy mà cô ngay cả chuyện yêu đương quang minh chính đại cũng không cho
anh. Mỗi khi nghĩ vậy, trong lòng Giản Tình đều cảm thấy áy náy.

Biết mẹ anh đi nước ngoài, trong khoảng
thời gian ngắn sẽ không gặp cô, Giản Tình thở phào nhẹ nhõm, nhưng đồng
thời lại cảm thấy có vài phần mất mát.

Giờ nên tiếp tục giấu diếm, hay là công
khai quan hệ hai người, Giản Tình cảm thấy thật rối loạn. Vốn hai người
đang an ổn sống cạnh nhau, nhưng rồi lại xảy ra quá nhiều việc, làm cho
tình yêu của bọn bọ đã không còn khống chế được phương hướng phát triển.

Rất nhiều lúc, Giản Tình cảm thấy đây là do Phương Khiêm cố ý sắp đặt, nhưng cô lại nhanh chóng gạt ngay ý nghĩ
này ra khỏi đầu. Nếu yêu anh, thì nên toàn tâm toàn ý tin tưởng anh. Có
thể cô suy nghĩ như vậy thật ngu ngốc, nhưng tình yêu của anh dành cho
cô không hề kém của cô đối với anh, cho nên ở trước mặt anh, cô tình
nguyện làm một cô gái ngốc nghếch.

Lúc cùng Phương Khiêm chụp áp-phích,
Giản Tình kỳ thực đã âm thầm chuẩn bị tâm lý. Lúc này đây, quan hệ hai
người bọn họ chắc chắn rất khó để tiếp tục giấu diếm.

Tuy nói đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi thực sự đối mặt với vấn đề, cô vẫn cảm thấy do dự, chần chừ.

“Chị Tình, buổi chiều toàn bộ nhân viên
phải họp rồi.” Trưởng phòng không có mặt, Tiểu Lâm lại tìm cơ hội lười
biếng, mà nguyên nhân đơn giản là muốn tìm Giản Tình nói chuyện phiếm.

Giản Tình vừa bắt tay vào xử lý mọi
chuyện, vừa day day trán: “Ừ, chị có thấy thông báo.” Có thể do tối hôm qua hệ thống sưởi nhiệt độ thấp, sáng nay đi làm cô thấy hơi choáng
váng, thân thể không thoải mái.

“Thời gian trôi nhanh quá, chỉ vài ngày
nữa là đến Tết âm lịch. Đến Tết rồi thì tâm trạng lại có phần nhạt nhẽo
hơn.” Tiểu Lâm bĩu môi, bộ dạng trẻ con với nội dung câu chuyện đang
nói không phù hợp chút nào.

“Chẳng phải lúc trước em hò hét muốn mua quần áo mừng năm mới à? Sao đột nhiên lại cảm thấy nhạt nhẽo?” Giản
Tình trêu chọc cô bé.

“Đó chỉ là cái cớ để em mua quần áo thôi.”

Giản Tình cười nhợt nhạt, khóe miệng cong lên, “Chị nghĩ đến Tết âm lịch là cái cớ tốt nhất để em ăn thức ăn ngon kia.”

“Đương nhiên rồi, công ty chỉ cho nghỉ
năm ngày, em nhất định phải thừa dịp đó ăn nhiều đồ ngon một chút.” Tiểu Lâm thề thốt xong, đột nhiên trừng mắt nhìn Tình, hỏi: “Chị Tình, lễ
mừng năm mới chị có về nhà không?”

“Có chứ, chị kết hợp cả thời gian nghỉ đông luôn.”

“Vậy Phương boss làm sao bây giờ, chị để anh ấy ở đây một mình à?” Tiểu Lâm nói nhanh như điện xẹt.

Vấn đề như vậy, lại làm cho Giản Tình phải trầm ngâm suy nghĩ.

Thời gian qua thật mau, chẳng mấy chốc
hai người ở chung đã được hai năm. Thời gian hai năm, không dài nhưng
cũng không thể coi là ngắn, bởi vì có anh bên cạnh, mỗi một phút một
giây cô đều rất quý trọng.

Năm ngoái, lễ mừng năm mới trùng với đợt đi công tác của Phương Khiêm, cô liền kết hợp với nghỉ đông về nhà hẳn hai tuần. Năm nay sức khỏe ba cô không được tốt, cô càng muốn về nhà
thêm vài ngày, như vậy tất phải để Phương Khiêm ở lại.

Nghĩ vậy, cô lại thở dài: “Lễ mừng năm mới đương nhiên phải đoàn viên với người nhà, chắc anh ấy cũng vậy.”

Nghe được lời nói nặng nề của cô, Tiểu Lâm lo lắng hỏi: “Phương boss biết chị sắp xếp vậy chưa?”

Chẳng lẽ còn cách sắp xếp khác sao? Ở
chung với Phương Khiêm lâu như vậy, nhưng cô lại chưa từng đề cập nửa
câu với người nhà, nếu đột nhiên đưa anh về, chắc chắn ba mẹ sẽ hết hồn.

Nhìn thấy Giản Tình chầm chậm lắc đầu, Tiểu Lâm cau mày, “Chị Tình, em cảm tốt nhất chị nên thương lượng với Phương boss.”

Thương lượng với anh? Có thể thương lượng ra kết quả ư…

Mỗi một năm, công ty lại tổ chức một đại hội lớn, Giản Tình tuy chỉ là một trưởng ban nhỏ nhưng hễ là quản lý
thì phải lên tầng họp. Vì vậy, chỉ trong một buổi sáng mà cô đã phải
tham gia ba cuộc họp.

Ngồi ở trước bàn hội nghị, nghe lãnh đạo bên trên dõng dạc diễn giải, Giản Tình chỉ cảm thấy lờ đờ buồn ngủ,
ngay cả hội nghị kết thúc khi nào, cô cũng không biết.

“Giản trưởng ban, cuộc họp đã kết thúc rồi, chúng ta về thôi.”

Giản Tình mơ màng mở mắt, nhìn thấy mấy
cô gái đang cười trộm vây quanh cô. Giản Tình nhận ra mấy người này là
đồng nghiệp vừa họp cùng cô, nhưng là những người nào thuộc bộ phận nào
thì cô không rõ lắm .

Nhưng vừa rồi cô đang nghe các lãnh đạo diễn giải mà, sao lại ngủ béng đi mất?

“Giản trưởng ban thật không hổ là đại mỹ nữ của công ty chúng ta, ngay cả điệu bộ khi ngủ cũng rất đẹp mắt.” Có
người ở bên cạnh tấm tắc tán thưởng .

Tuy rằng nói là tán thưởng nhưng ngữ khí lại làm cho người ta cảm thấy không thoải mái, Giản Tình vẫn mơ hồ hỏi, “Cuộc họp kết thúc khi nào vậy?”

“Cũng được một lúc lâu rồi. Giản trưởng
ban thật tốt số, ngủ gật ngay trong buổi họp mà không bị quản lý trách
mắng. Đúng là làm cho người khác thấy bất ngờ.” Có người lạnh lùng lên
tiếng.

Giản Tình ngẩng đầu nhìn họ. Các cô gái bây giờ đều dùng thái độ căm ghét như vậy nói với người khác ư?

Mà sao cô lại gặp phải những loại người
này? May là cô đã trải qua không ít những việc như thế này, nên giờ đối
mặt cũng không đến mức phải chết lặng.

“Cám ơn các cô đã đánh thức tôi, nếu
không có chuyện gì thì giờ tôi trở lại văn phòng đây”. Giản Tình đứng
lên, lạnh lùng đi về phía cửa.

“Chỉ là chụp cùng Phương boss một cái
áp-phích, kiêu căng gì chứ…” Đột nhiên có người sau lưng cô buông một
câu như vậy, lập tức chọc những người khác cười vang.

Giản Tình cảm thấy choáng váng đầu óc.
Đối với những lời khiêu khích, châm chọc của họ, cô đã sớm miễn dịch,
không muốn dây dưa nữa.

Mới vừa đi tới cửa thì cửa phòng họp đã
bị đẩy ra từ bên ngoài, một đám người nối đuôi nhau đi vào. Giản Tình
nhanh chóng quét mắt, thấy họ đều từ cấp trưởng phòng trở lên thì hết
hồn. Giờ đã là giữa trưa, sao vẫn còn họp nữa?

Đám người vừa khiêu khích Giản Tình thấy vậy bèn cúi đầu nhanh chóng rời đi.

Trong đám người, Phương Khiêm đi ở cuối
cùng, khi thấy người đứng ở cửa là Giản Tình thì anh lấy làm ngạc nhiên. Lúc nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của cô, anh cau mày, không chú ý tới
những người xung quanh mà đi thẳng tới trước mặt cô.

“Trong người không thoải mái hay sao mà sắc mặt kém vậy?”.

Giản Tình hết hồn trước động tác của
anh, lắc đầu theo bản năng, “Không sao, tôi…Tôi về văn phòng…” Nói vừa
xong bèn vội vàng rời đi, để lại Phương Khiêm với sắc mặt âm u khó xác
định.

Những người ở lại cũng không dám thở mạnh, sợ làm kinh động đại boss.

Nhìn Giản Tình hoảng sợ, Phương Khiêm bất đắc dĩ thở dài. Mọi việc đã đến như vậy cô nghĩ còn có thể giấu được bao lâu?

Phục hồi tinh thần, chứng kiến bộ dạng muốn hóa đá của mọi người, Phương boss lạnh lùng buông một câu “Họp” rồi dẫn đầu đi vào.

“Tiểu Lâm, em có thuốc cúm không?” Giản
Tình vẫn còn chưa hết hoảng, lúc trở lại văn phòng bèn vội vàng tìm Lâm
Tiểu Kiều lấy ít thuốc cúm. Lâu lắm rồi cô không bị ốm, chắc là do chiếc điều hòa tối qua để nhiệt độ quá thấp.

“Chị Tình, chị bị cúm?” Tiểu Lâm đi tới sờ trán của cô, “May quá, không sốt, sắc mặt chỉ hơi kém một chút.”

“Sắc mặt rất kém à?” Giản Tình mở ngăn
kéo lấy gương ra, vẻ mặt lập tức suy sụp. Sắc mặt tái nhợt như vậy,
chẳng trách vừa rồi cô thấy Phương Khiêm lo lắng. Vậy mà cô chưa nói gì
đã bỏ chạy, anh hẳn là rất lo cho cô.

“Chị Tình, chị nghỉ ngơi một chút, em
giúp chị đi mua thuốc. Nếu thấy không khỏe, buổi chiều chị xin phép nghỉ ốm đi.” Tiểu Lâm rót giúp cô một ly nước ấm, rồi vội vàng đi ra ngoài
mua thuốc. Sự chu đáo của tiểu nha đầu làm cho cô rất cảm động.

Tiểu Lâm vừa đi khỏi, di động Giản Tình liền báo có tin nhắn, là của Phương Khiêm, “Vừa rồi lại chịu uất ức?”

Giản Tình nhìn tin nhắn, cẩn thận nghĩ
lại, chẳng lẽ lúc cô bị mấy người kia khiêu khích đã bị anh thấy được?
Hay sức tưởng tượng của anh phong phú, liên tưởng thành như vậy?

“Không có gì.” Cô mím môi hồi âm.

Thật lâu sau, mới thấy anh trả lời, “Em cảm thấy nhất thiết phải lùi bước sao?”

Bằng vài lời đơn giản như vậy, Giản Tình không đoán ra được tâm tư Phương Khiêm, chỉ có thể cảm thấy giờ phút
này hẳn anh đang rất tức giận.

Uống thuốc Tiểu Lâm mua, Giản Tình cảm thấy đỡ hơn nhiều, không cần phải xin nghỉ ốm.

Buổi chiều là đại hội toàn thể công nhân viên chức, Giản Tình ăn xong cơm trưa, cảm thấy bứt rứt không yên,
giống như sắp có chuyện gì không hay xảy ra. Cảm giác này cứ đeo bám cô
đến khi kết thúc buổi họp mới giảm bớt.

Giữa trưa nhìn lại tin nhắn quá mức
nghiêm túc của Phương Khiêm, Giản Tình cảm giác như Phương Khiêm nói
những lời này là muốn tuyên bố cái gì. Chẳng lẽ anh muốn công khai quan
hệ trước mặt mọi người? Ý nghĩ này làm tâm trạng cô trở nên căng thẳng.

Đại hội dần dần đến hồi kết thục, Giản
Tình cũng chậm rãi trấn tĩnh lại. Phương Khiêm tuy rằng ngồi ở thủ tọa,
nhưng ngoại trừ vài câu ngắn gọn phát biểu lúc mở màn thì không nói gì
thêm nữa.

Phó giám đốc đọc một bài diễn văn dài
dòng xong, cuối cùng đại hội cũng hạ màn. Đang lúc mọi người lục tục
chuẩn bị rời đi, phó tổng đột nhiên cầm microphone cất tiếng:

“Xin mọi người yên lặng một chút, tổng giám đốc có mấy câu muốn nói.”

Nghe thấy tổng giám đốc còn có lời muốn
nói, mọi người đang xôn xao, lập tức đều im lặng, lòng Giản Tình lại
càng bứt rứt không yên.

“Lần này công ty ra áp-phích mới, hiệu
quả của nó, tôi tin mọi người đều đã rõ ràng. Về phần cái nhìn của mọi
người đối với việc tôi hợp tác cùng Giản Tình, tôi cũng đã nghe không ít những lời đồn đại.” Phương Khiêm đứng ở trên bục, vẻ mặt lạnh nhạt,
khóe miệng hơi cong lên, nhìn trông càng quyến rũ hơn thường ngày.

“Ở đây, tôi cảm thấy cần giải thích một chút, mọi người cũng không cần tiếp tục phỏng đoán quan hệ chúng tôi,
bởi vì tôi và Giản Tình từ hai năm trước đã sống chung với nhau.”

Đối mặt với đại hội lặng ngắt như tờ,
Phương Khiêm mỉm cười, “Tin rằng mọi người sẽ không còn nghi vấn gì thêm nữa. Vậy tan họp!”

Phương boss nói xong, bước chân nhẹ nhàng rời đi, còn mọi người ở đây, mãi về sau vẫn chưa hoàn hồn trở lại…


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Đánh Cắp Tình Yêu