Đánh Cắp Tình Yêu


Đang đem món ăn cuối cùng đặt trên bàn, đột nhiên Giản Tình bị nam
nhân phía sau ôm lấy làm cho giật mình. Lúc nam nhân khẽ hôn lên cổ cô,
cô mỉm cười nói:“Có thể ăn cơm rồi.”

Nam nhân nhẹ nhàng hút lên cổ cô một ngụm: “Nhưng anh lại muốn ăn em trước.”

Đầu lưỡi linh hoạt chậm rãi liếm quanh
vành tai cô, hành động khiêu khích mạnh mẽ làm cho Giản Tình nháy mắt
chân nhuyễn, món ăn trong tay thiếu chút nữa bị rơi xuống, hơi thở nam
nhân phun ra thật ấm áp, khiến gò má cô trở nên đỏ bừng: “Khiêm, ăn cơm
trước, được không?”

Thời tiết lạnh lẽo ẩm ướt như vậy, cho dù trong nhà đã bật máy sưởi,
nhưng đồ ăn mang ra khỏi nồi vẫn nguội rất nhanh, chờ hâm nóng lại khẳng định sẽ không ngon nữa. Mặc dù trong lòng Giản Tình phân tích đạo lý rõ ràng, nhưng lúc này phản ứng của thân thể lại không theo sự khống chế
của đầu óc cô, khiêu khích của nam nhân đã trở nên càng mạnh mẽ hơn,
động tác bắt đầu theo trình tự.

Một bàn tay to vòng qua eo nhỏ của cô, bàn tay kia đã xốc vạt áo của
cô lên, lần mò tiến vào bên trong, hướng đến bộ ngực mềm mại của cô.
Những tiếng than nhẹ từ trong miệng cô tràn ra, vô lực đặt khay thức ăn
lên trên bàn, hai tay để tựa vào cạnh bàn, cúi đầu thở phì phò.

Biết rõ lúc này nơi đây, làm loại sự tình này không hợp, nhưng Giản
Tình nửa phần cũng không muốn ngăn cản anh. Từ ngày bắt đầu phát sinh
quan hệ cùng anh, cô chưa từng cự tuyệt hoan ái của anh. Buổi sáng ở
trong phòng họp xấu hổ như vậy cũng có thể làm, đổi thành phòng bếp
trong nhà mình, thì càng có thể không kiêng nể gì .

Tuy rằng trong lòng đã chuẩn bị tâm lý bị ăn luôn, Giản Tình vẫn thẹn thùng nhắm mắt lại, nhưng sau khi nam nhân tàn sát bừa bãi một trận
trước ngực cô, thì lại chậm chạp không có động tác tiếp theo.

Đang lúc cô cảm thấy buồn bực, Phương Khiêm lại cười khẽ buông cô ra: “Tuy rằng rất muốn ăn em, nhưng dạ dày giống như không đồng ý, thật
đói.”

Nam nhân nói xong, khóe miệng cười lười biếng, bưng khay thức ăn đặt ở trên bàn, chậm rãi đi ra ngoài. Giản Tình bị hạ xuống, vẫn ngây ngốc
sững sờ đứng ở chỗ cũ, ôm lấy khuôn mặt đỏ rực, hạ thân chỗ địa phương
thường xuyên được sủng ái, đã trở nên ướt át không chịu nổi……..

Bĩu môi, không khỏi thất bại nghĩ, đến cuối cùng, người bị bất mãn, quả nhiên vẫn là mình!

Trên bàn ăn hình chữ nhật, hai người vai tựa vai ngồi cạnh nhau, chính giữa
bàn là hai đĩa thức ăn vẫn còn nóng, tuy đơn giản nhưng lại nhiều chất
dinh dưỡng. Hơi nóng bốc lên khắp gian phòng, mùi vị nồng đậm phả tới
tấp vào mặt. Phương Khiêm nhắm mắt hít vào một hơi, tay cầm bát cơm Giản Tình đưa cho, nhanh chóng bóc ra hai đôi đũa, động tác tuy rằng không
phải là tao nhã nhưng cũng thực bình thường thản nhiên.

Giản Tình vừa mới bị trêu chọc, sắc mặt vẫn hồng hào như cũ. Trong lòng lưu
lại vài phần khó chịu, sau khi nhìn thấy nam nhân mỹ mãn nhấm nháp đồ ăn do cô làm thì hoàn toàn biến mất. Cô lấy một cái đĩa, nhanh chóng gắp
một miếng cá thật ngon, cẩn thận lấy ra những mẩu xương nhỏ, sau đó đem
đặt vào bát anh.

Nam nhân gắp một miếng đưa vào miệng mình, sau khi ăn xong thì gắp một miếng khác đưa đến miệng cô: “Em cũng nếm thử đi.”

Giản Tình thuận theo đưa miếng cá vào miệng, sau mới hậu tri hậu giác phát
hiện, hai người lại cùng ăn chung một đôi đũa! Loại này cùng với hôn môi thân thiết đâu hề khác nhau, làm cho cô âm thầm ngượng ngùng không
thôi, nhưng vẻ mặt nam nhân tự nhiên hào phóng, lại làm cho cô cảm thấy
hành động như vậy là đương nhiên.

“Đi công tác lâu như vậy, bên ngoài chắc anh ăn không quen.” Chỉ cần nhìn
vẻ mặt đẹp trai khi ăn của anh, Giản Tình đã cảm thấy thật no rồi, thì
ra câu “tú sắc khả cơm” [Bi: nhìn người đẹp là no không cần ăn cơm] cũng có thể áp dụng cho nam nhân.

Thật tự nhiên nhớ tới, một tuần trước, sau ngày anh đi công tác có nhắn tin
về than phiền, nói đầu bếp ở khách sạn đều là đồ bất tài, thức ăn căn
bản khó có thể nuốt xuống, thật muốn đem cô thu nhỏ lúc nào cũng có thể
mang theo bên người. Có lẽ thời điểm anh nói những lời này, chỉ thuần
túy tưởng niệm hương vị thức ăn cô nấu, nhưng cô cũng rất tự nhiên gộp
nó với lời nói yêu thương thành một loại, vì thế hưng phấn xúc động,
cũng không để ý anh đang đi công tác nước ngoài, trực tiếp ấn số điện
thoại, muốn nghe giọng nói của anh một chút. Điều làm cho cô dở khóc dở
cười là, nam nhân tiếp điện thoại đang ở trong phòng họp, tin nhắn là
thừa dịp người ta thảo luận không để ý lén gửi đi. Sau khi vội vàng ngắt điện thoại, Giản Tình thật không hiểu là nên trách nam nhân làm việc
không chuyên tâm, hay là nên vui mừng anh tùy thời tùy chỗ nhớ tới mình.

“Chẳng có vị gì!” Nam nhân cau mày tổng kết, giống như ngay cả nhớ lại cũng không muốn.

Giản Tình nửa tin nửa ngờ:“Nghiêm trọng như vậy?”

Phương Khiêm nghĩ nghĩ, thận trọng gật đầu, vẻ mặt như ở trước bàn họp hạ một
quyết định quan trọng: “Hầu hết là muốn em nhớ đến anh.”

Không nghĩ rằng nam nhân lại có thể hé ra khuôn mặt tuấn tú, nghiêm túc nói
ra những lời buồn nôn như vậy, Giản Tình liền sặc một ngụm canh.

Cơm nước xong, rửa hết bát đũa, Giản Tình bởi hạ thân ướt át khó chịu, đi
tắm giặt trước, chờ khi cô mặc quần áo thoải mái ở nhà đi ra, Phương
Khiêm đã chuẩn bị xong một mâm hoa quả, ngồi ở trên ghế sô pha, chuyên
chú xem văn kiện, chắc là khi đi làm vẫn chưa xong nên mang về nhà làm.
Đối diện là TV màn hình siêu mỏng, đang phát bản tin thể thao.

Giản Tình trước giờ chưa từng quấy rầy công việc của anh, cô ngồi vào một
bên chiếc ghế sô pha ngắn, cầm lấy quả táo to anh vừa gọt, cắn một
miếng, thấy ngọt lạ thường, thật sự là rất ngon. Bởi vì là quả táo do
anh tự tay gọt, nên cảm thấy ngọt hơn so với bình thường đến vài phần!

Phương Khiêm lúc cô ngồi xuống đã muốn phân tâm. Sau khi gõ được vài dòng,
thấy khó có thể tập trung được, ngẩng đầu nhìn cô đang ngồi rất xa đối
mặt mình, không khỏi nhăn đôi mày kiếm lại, thoáng hờn giận nói: “Sao
không sấy tóc?”

Giản Tình đang bị tin tức trong tivi hấp dẫn, kinh ngạc quay đầu lại, sờ sờ
mái tóc ẩm ướt, xinh đẹp lè lưỡi: “Em thổi qua rồi, chưa sấy hết thôi.”
Kỳ thật nguyên nhân thực sự là cô vội vã muốn ra ngồi với anh, cho nên
chỉ thổi qua loa một chút.

“Lại đây.” Anh đem laptop trên bàn để sang một bên, thản nhiên ra lệnh cho
cô. Rõ ràng căn phòng chỉ có hai người, cô lại ngồi ở khoảng cách xa như vậy làm cho anh thật không thoải mái. Đến khi cô đứng đậy đi tới chỗ
anh ngồi xuống, mà bàn tay to của anh cũng ôm lấy thân hình mềm mại của
cô, tim có vẻ đập nhanh hơn, thì khó chịu mới dần dần lơi lỏng xuống.
Ngửi mùi thơm tươi mát tự nhiên trên cơ thể cô, tự đáy lòng anh cảm thấy thỏa mãn thật sâu.

Tuy rằng thời gian còn rất sớm, nhưng Giản Tình nhớ tới anh vừa mới đi
công tác trở về, vì thế thực tự nhiên ở trong lòng anh nói: “Muốn đi
nghỉ sớm một chút hay không?”

Anh đang im lặng ôm cô xem TV, nghe thấy những lời này thì cúi đầu cười ra
tiếng, dùng sức kéo cô: “Buổi sáng không phải đã ăn no em rồi sao? Nhanh như vậy đã muốn tiếp!”

Giản Tình sửng sốt, sau khi hiểu thấu đáo lời nói của anh, sắc mặt trở nên
đỏ lựng, xấu hổ dụi đầu vào trong lồng ngực anh: “Đáng ghét, em chỉ sợ
anh lệch múi giờ nên mệt, muốn bảo anh đi ngủ sớm.”

Phương Khiêm vừa lòng thưởng thức bộ dáng ngượng ngùng đỏ hồng của cô, bàn tay yêu thương nhéo nhéo mặt cô [Bi: trẻ con dã man, a đáng iêu wớ ^^]. Anh thừa nhận, thích đùa cô là một trong số rất ít những hành vi xấu của
anh. Mỗi lần nhìn bộ dáng cô ngượng ngùng trốn trong lòng mình, anh lại
thấy khoái trá vô cùng.

Nhìn cô gái nhỏ đã bị mình đùa giỡn thành ra thẹn quá hóa giận, anh bèn thu
hồi vẻ không đứng đắn, ở bên tai cô tình cảm nói: “Không phiền, có em ở
bên cạnh sẽ không mệt.”

Giọng nói trầm thấp, từ ngữ không hề hoa lệ, lại như có một uy lực mạnh mẽ sấm sét, nháy mắt làm Giản Tình toàn thân tê dại.

Ngoài cửa sổ sát đất, mưa nhỏ tí tách, từng giọt mưa không tiếng động âm thầm bắn vào cửa sổ. Trong phòng ngọn đèn ấm áp, điều hòa phát ra nhiệt độ
thoải mái giữa không gian rộng lớn.

Hai người không nói gì, chỉ lẳng lặng rúc vào cùng nhau. Trong TV đang
chiếu cái gì Giản Tình không thể bận tâm, lúc này lực chú ý của cô, tất
cả đều bị nam nhân bên cạnh hút đi hết. Tựa vào anh, vào lồng ngực ấm áp của anh, Giản Tình cảm thấy, nam nhân này giống như một đầm nước ôn
nhu, còn mình đang hạnh phúc sa vào trong đó.

Thời gian nếu có thể dừng lại ở đây thật lâu thì tốt quá.

Không biết qua bao lâu, anh nhẹ giọng gọi tên của cô:“Tình, Triệu Dĩ Hiên là ai?”

Giản Tình có điểm ngây ngốc, đối với tên Triệu Dĩ Hiên này cảm thấy thực mờ
mịt, ngẩng đầu nhìn anh, chỉ thấy trong tay trái anh cầm hé ra một tấm
thiệp cưới đỏ au, trông khá đoan trang.

Giản Tình hiểu rõ, thiệp cưới này bị cô tùy tay vứt ở ghế sô pha bên
cạnh chiếc tủ nhỏ, khó trách bị Phương Khiêm phát hiện dễ dàng như vậy,
cô hé miệng: “Sao anh không hỏi cô dâu là ai?” Cảm thấy có điểm buồn
cười, sao anh lại cố tình đọc chệch tên của nam nhân thành mẫn cảm như
vậy (*).

Phương Khiêm nhếch mi: “Ừ, Lí Điềm kia là ai?” Anh rất biết nghe lời, hỏi tiếp.

“Cô ấy là bạn thời trung học của em, đã lâu không liên lạc, không nghĩ cô
ấy lại gửi thiệp cưới cho em.” Trong trí nhớ, quan hệ của cô cùng Lí
Điềm hình như không tốt tới mức phải gửi thiệp cưới cho đối phương. Ngày đó nhận được thiệp hồng chói mắt xong, cô còn gọi điện lại cho bạn tốt
Tần Tiểu Ý để xác định xem Lí Điềm có phải gửi nhầm thiệp cho cô không.
Sau khi nghe Tần Tiểu Ý cảm khái một hồi, cô cuối cùng hiểu được, Lí
Điềm sở dĩ gửi thiệp cưới cho cô không chỉ bởi vì cô là bạn học mà còn
vì chồng của Lí Điềm có thể coi là nửa đồng nghiệp của cô. Thì ra người
gọi chú rể Triệu Dĩ Hiên này cũng đi làm ở Phương thị, nhưng ai bảo
người ta lại là nhân vật quản lý cấp cao ở công ty.

“Công ty nhiều đồng nghiệp như vậy, đâu nhất thiết đều phải tham gia hôn lễ
chứ.”” Giản Tình lúc ấy cảm thấy kì lạ, nói đại loại như vậy với Tần
Tiểu Ý. Kết quả, Tần Tiểu Ý cuối cùng cảm khái: “Người ta chức cao quyền lớn tất nhiên muốn khoe khoang với chúng ta!”

Nghĩ đến đây, Giản Tình buồn cười che miệng, giương mắt nhìn chằm chằm Phương Khiêm: “Anh không biết Triệu Dĩ Hiên là ai sao?”

Phương Khiêm ngạc nhiên thấy cô hỏi như vậy: “Sao? Anh nên biết sao?”

Giản Tình im lặng, sau lại nghĩ, Phương Khiêm là nhân vật VIP ngày trăm thứ
việc, các bộ phận, ban, ngành trong công ty lại quá nhiều, bắt anh phải
nhớ một quản lý ở công ty quả thực là có điểm làm khó anh.

Vì thế, cô vui vẻ nói: “Hắn là quản lý trong công ty anh, nghe nói năng lực cũng không tệ lắm.”

Phương Khiêm thoáng giật mình, nghiêng đầu suy tư một hồi, không có đầu mối: “Không ấn tượng.”

Nhìn anh lơ đãng lấy tay xoa xoa cổ, Giản Tình ngồi thẳng người dậy, không
tiếp tục nói đề tài này, mà nháy mắt mấy cái với anh: “Em giúp anh xoa
bóp bả vai nhé?”

Tuy rằng cuộc sống sinh hoạt bình thường của anh không có những thói quen
xấu, nhưng vì công việc bận rộn, nên thời gian đi đến phòng tập thể dục
của anh cũng rất hiếm hoi. Giản Tình chỉ sớm biết, xương cổ của anh
thường xuyên đau nhức cứng ngắc. Vì vấn đề này của anh, cô đã đi học
riêng một khóa về thủ pháp mát-xa.

Phương Khiêm hưởng thụ chuyên gia mát-xa đã không phải là chuyện ngày một ngày hai, vì thế tự giác đưa lưng về phía cô, ngồi thẳng dậy. Khi bàn tay
mềm mại của cô nhấn vào các huyệt trên lưng anh, đầu ngón tay như mang
theo một dòng điện lưu, từng đợt từng đợt tác động vào thần kinh cảm
giác của anh. Cổ dễ chịu, hạ thân, ý chí chiến đấu cũng thoải mái sục
sôi.

Giản Tình ngồi ở sau lưng anh, khi lấy khuỷu tay kìm lấy vai anh, ánh mắt lơ đãng đảo qua trước người anh. Nơi nào đó, cũng thực vô tội lọt vào tầm
mắt cô. Cúi đầu cười khẽ một tiếng, đối với việc có thể dễ dàng động vào điểm đó của anh, cô cảm thấy có chút đắc ý.

Hai tay lặng lẽ mò tới thắt lưng anh, thừa dịp thân thể anh lơi lỏng, cù mạnh vào phần eo mẫn cảm của anh.

Đừng nhìn Phương Khiêm bình thường trước mặt người khác luôn một bộ dáng oai phong lẫm liệt, hình tượng bình thản ung dung rực rỡ. Ở nhà, anh kỳ
thật rất sợ người khác cù mình, chỉ cần tùy ý cù anh một chút, phản ứng
của anh đều cực kỳ thảm thiết. Đương nhiên, khuyết điểm nhỏ này không
ảnh hưởng tới toàn cục. Cho tới bây giờ, cũng chỉ có một mình Giản Tình
biết mà thôi.

Có thể tưởng tượng, đột nhiên bị cô cù mạnh như vậy, Phương Khiêm cả người run lên, bắn nhanh ra khỏi ghế sô pha, thắt lưng khom lại, khó tin nhìn chằm chằm cô đang nằm trên ghế sô pha cười khoái trá. Không nghĩ rằng
cô gái nhỏ bình thường ngoan ngoãn mềm yếu, lại cũng đùa dai như vậy!

Phương Khiêm đương nhiên không phải người dễ chọc, chỉ ngây người vài giây,
anh liền nhanh chóng phản kích , lấy một tư thế nhanh như hổ đói vồ mồi, bổ nhào vào cô gái nhỏ âm mưu chống lại mình, một đôi tay cùng lúc làm
nhiều việc, ở trên người cô tận tình cù mạnh.

“Ha…… Ha ha……” Giản Tình lật người quay cuồng, trong tiếng cười hỗn loạn đứt
quãng là âm thanh cầu xin tha thứ. Cười đến đỏ cả mặt, cười đến mức chảy cả nước mắt.

Anh dần dần ngừng tay, nhìn vào mắt của cô, có điểm si mê. Giản Tình không
biết, bộ dáng lúc này của cô có bao nhiêu mê người. Đôi mắt ẩn giấu một
chứt ướt át, con ngươi đen láy ở dưới ngọn đèn, tỏa sáng như ẩn như
hiện, hai má trắng nõn trở nên đỏ bừng, đôi môi hơi hé mở. Trong căn
phòng, không khí đầy ái muội, vừa nãy do giãy giụa, chiếc áo sơ mi đã bị tụt ra vài nút, ánh vào mi mắt Phương Khiêm là nụ đào đẫy đà như nước
mật, dụ dỗ anh muốn hung hăng cắn lên một ngụm.

Trong ánh mắt của anh, tình triều mênh mông mãnh liệt rõ ràng, nhịp tim dần
dần đập nhanh lên, Giản Tình biết, anh lại muốn ăn luôn cô.

Ôn nhu hôn triền miên trên trán của cô, trên chóp mũi, rồi cuối cùng rốt
cục dùng lại ở trên cánh môi cô. Trước nhẹ nhàng mà ma sát, lại tỉ mỉ
khẽ liếm, cuối cùng tiến quân thần tốc, ở trong khoang miệng ấm áp của
cô, tận tình công thành đoạt đất.

Phương Khiêm hai tay dùng sức một cái, thoải mái ôm lấy cô đi vào trong phòng, đôi môi trao đổi hôn sâu, thủy chung dây dưa không rời đối phương.

Trong căn phòng ấm áp, trên đệm giường mềm mại, khi hai bộ phận của thân thể
gắt gao giao hòa với nhau, hai trái tim yêu nhau, cũng càng thêm thân
mật khăng khít.

Đêm còn rất dài, mùa đông, lại cùng sưởi ấm cho nhau, thật là thân thiết!!!

[1]: chỗ này Bi ko hiểu ý lắm, chỉ biết từ Hiên còn có 1 âm là Xuân, còn
nghĩa thực sự vì sao lại là nhạy cảm thì Bi chưa rõ >”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Đánh Cắp Tình Yêu