Đánh Cắp Tình Yêu


Buổi sáng mùa đông vốn là thời gian để ngủ ngon lành, Giản Tình thức
dậy thấy người ấm áp dễ chịu, giương mắt lên liền nhìn thấy bộ ngực
quang lỏa khêu gợi của Phương Khiêm. Cô thoáng ngượng ngùng nhích người
ra, lại phát hiện phần eo của mình đã bị bàn tay to của anh cố định, bốn chân giao nhau, căn bản không thể nhúc nhích được. Thì ra bị anh dùng
tư thế vô cùng thân thiết như thế ôm ngủ, khó trách cô cảm thấy nóng
bức, anh tựa như chiếc lò sưởi lớn của cô vậy!
Cánh tay trắng nõn từ trong chăn vươn ra ngoài, sờ soạng ở đầu giường một hồi, rốt cục chạm được di động bị để quên ở một góc. Nhìn thoáng
xem giờ, vừa tròn bảy giờ sáng, Giản Tình cười thầm, cảm thấy đắc ý vì
đồng hồ sinh học của mình rất đúng giờ.

Khi anh ngủ, trông vẫn tuấn mỹ phi phàm như cũ nhưng nhìn có vẻ dễ
gần hơn thường ngày. Lông mi dày rậm, hơi cong nhẹ về phía trước, nhìn
rất đẹp trai. Nhưng vẻ đẹp trai này, không phải ai cũng đều có thể thấy
được. Bình thường ở công ty, trên cơ bản mọi người nhìn thấy Phương
Khiêm đều cúi đầu khom lưng, có mấy ai dám chân chính nhìn thẳng anh?
Không có! Cho nên vẻ đẹp trai làm người ta kinh ngạc này, cũng chỉ một
mình cô có thể thích ý hưởng thụ.

Nghĩ như vậy, trong lòng Giản Tình lại vụng trộm đắc ý.

Chậm rãi di chuyển bàn tay của anh đặt trên lưng mình, Giản Tình rón
rén xuống giường. Thời gian mặc dù vẫn còn sớm, nhưng cô muốn nấu một
bát cháo nóng cho anh, đây là bữa sáng mà anh thích nhất. Trước kia, cô
đã từng thử qua các thức ăn khác cho bữa sáng, nhưng anh chỉ thích duy
nhất thứ ngũ cốc dinh dưỡng này.

Giản Tình hai chân vừa chạm đất, người ở trên giường lại đột nhiên
tỉnh dậy, xoay thân lại, mắt nheo nheo, hơi giận dỗi nhìn chằm chằm cô:
“Dậy sớm vậy sao?” Giọng nói vừa tỉnh ngủ trầm thấp hơn so với bình
thường đến vài phần, cũng gợi cảm dễ nghe hơn đến vài phần.

“Anh ngủ thêm một chút đi, chờ cháo nấu xong, em lại đến gọi anh rời
giường.” Giản Tình khoác áo lên, cúi người xuống đắp lại chăn cho anh,
phát hiện tầm mắt của anh không phải dừng lại trên mặt mình, mà hơi di
chuyển xuống dưới vài phân. Cúi đầu nhìn theo ánh mắt của anh, khuôn mặt trái xoan của Giản Tình thoắt cái đỏ bừng. Bởi vì động tác cúi người,
cổ áo khoác lại hơi rộng, nhìn xuyên thấu qua có thể thấy rõ ràng hai
bầu ngực phấn nộn, đang nhấp nhô theo từng động tác của cô, khiêu khích
tầm mắt của anh.

Vội vàng đứng thẳng dậy cầm cổ áo kéo lên, Giản Tình hờn dỗi đô miệng, chật vật rời khỏi phòng.

Đến khi từ cửa sổ ánh nắng xuyên thẳng vào trong, Phương Khiêm mới
chậm rãi ngồi dậy, cơn buồn ngủ hoàn toàn biến mất, một tay đặt lên đầu
xoa xoa, một tay xốc chiếc chăn lên, nhìn xuống hạ thân ngắm ngắm, cười
thầm, cô gái nhỏ này, quả nhiên là khắc tinh của anh.

Thời tiết buổi sáng thật đẹp, cái lạnh thấu xương đã dần tiêu tan
không ít, không khí trong lành, có điểm nhẹ nhàng khoan khoái. Giản Tình nấu cháo xong, muốn đi xem anh đã thức dậy chưa. Lúc đi qua phòng tắm,
lại thấy anh đang mặc quần áo giản dị màu trắng ở nhà, chân trần không
sợ lạnh đứng ở trước gương cạo râu.

“Anh dậy sớm vậy sao?” Tuy rằng biết tinh lực của anh khỏe kinh người, nhưng cô vẫn không nhịn được đau lòng anh.

“Ừ.” Hơn nửa khuôn mặt tuấn tú của Phương Khiêm bị màu bọt trắng che
mất. Mặc dù vậy, trong mắt Giản Tình, anh vẫn đẹp trai đến bức người.

“Em giúp anh cạo.” Giản Tình cầm lấy dao cạo trên tay anh, ý bảo nam
nhân cao hơn cô một cái đầu phải ngồi xuống nắp bồn cầu, để cho cô tiện
phục vụ.

Được người ôn nhu như vậy hầu hạ, anh đương nhiên vui vẻ hưởng thụ.
Nữ nhân ngũ quan xinh xắn gần gũi mình, thật đúng là cảnh đẹp ý vui. Một đôi mắt phượng mở to, cùng đôi môi đỏ mọng nhẹ mân, hơi thở phát ra dịu dàng. Thấy vẻ mặt cô hết sức chuyên chú, Phương Khiêm không nhịn được
khóe miệng khẽ cười, lại làm cho cô gái nhỏ giận dỗi: “Không cho cười,
nếu cạo phải da thì làm sao.” Ngón tay nâng lấy cằm của anh, đôi khi lại di chuyển, giống như đang cù nhẹ anh, đi thẳng vào trái tim anh, thì
ra, cạo râu cũng là một loại tra tấn.

Giản Tình có loại ảo giác, cảm thấy mình hình như không phải đang cạo râu cho anh, mà như đang đánh bóng cho một tác phẩm nghệ thuật hoàn
hảo. Cạo xong, thổi mạnh một cái, bọt trắng dần dần rút đi, khuôn mặt
tuấn tú hoàn mỹ lại hiện ra ở trước mắt cô, làm cho tim cô đập dữ dội,
lại có cảm giác hít thở không thông, thì ra, nhìn quá gần vào anh, cũng
là một loại tra tấn.

Thời gian buổi sáng tốt đẹp, trong lúc hai người nào đó ái muội, đã lặng lẽ trôi qua.

Ăn xong bữa sáng, hai người sửa sang lại, rồi mới bước ra khỏi cửa.

Giản Tình định chuẩn bị bắt xe buýt đi làm, nên muốn đi trước anh,
như vậy vừa tiện vừa không cần né tránh. Nhưng xuống dưới lầu đã thấy
anh mở cửa xe, sau đó mặt không thay đổi ngồi ở bên trong, chờ cô đi
bước tiếp theo. Giản Tình do dự, nếu mình thật sự ra ngoài bắt xe buýt,
chắc chắn anh sẽ rất tức giận! Không ngần ngại bao lâu, cô liền đi tới
cửa xe, tự mình cầm điều khiển mở xe rồi ngồi xuống, cô không muốn anh
vì một việc nhỏ mà tức giận.

Phương Khiêm nguyên bản mặt không chút thay đổi, sau khi nhìn thấy cô ngoan ngoãn ngồi lên mới nhợt nhạt khẽ cười rồi khởi động xe.

Bởi vì lúc trước hai người đã phí rất nhiều thời gian ở nhà, cho nên
sau khi ra ngoài, để vượt qua dòng xe cộ tấp nập, Phương Khiêm lái xe
xuyên qua như đang ở trong cuộc đua. Kỹ thuật điều khiển hoàn mỹ làm cho chiếc BMW phóng vù vù trên mặt đường. Giản Tình ngồi bên cạnh đã sớm mê man trong động tác lái xe vô cùng đẹp trai của anh. Đến khi hồi phục
tinh thần đã phát hiện mình đang ở cách công ty không xa.

“Khiêm, anh dừng xe ở ngã ba phía trước, em muốn xuống xe.” Cách công ty còn có hai đoạn đường, Giản Tình vội vàng yêu cầu xuống xe!

Phương Khiêm nhíu mày, bất đắc dĩ nói: “Đến bãi đỗ xe của công ty rồi xuống cũng giống nhau.” Chủ đề nhàm chán này đã lặp lại không biết bao
nhiêu lần, nhưng mỗi khi đi làm, hai người lại bắt đầu lôi ra ôn lại.

“Không giống nhau, cửa bãi đỗ xe ở ngay bên cạnh cửa chính, nơi đó
người người qua lại, khẳng định sẽ bị nhìn thấy.” Giản Tình biết rõ xe
Phương boss bị chú ý nhiều như thế nào, mỗi lần anh lái xe vào bãi đỗ,
chắc chắn phải rước lấy những giọng thét chói tai của các cô gái. Nếu cô đĩnh đạc ngồi trên xe anh đi vào, chờ đến lúc đi làm, khẳng định sẽ bị
người ta đánh gãy xương sống không tha!

Phương Khiêm thở dài, biết cô quyết tâm muốn xuống xe, vì thế thỏa
hiệp: “Để đến ngã ba tiếp theo thì xuống xe!” Trời lạnh thế này, anh đau lòng cô phải đi bộ xa như vậy.

“Không cần, ngã ba sau cách công ty rất gần, so với xuống ở bãi đỗ xe còn nguy hiểm hơn.” Giản Tình lại cự tuyệt đề nghị của anh: “Đến chỗ
đèn xanh đèn đỏ kia anh cho em xuống là được rồi.”

Cuối cùng, xe vẫn chậm rãi dừng ở bên đường. Phương Khiêm lại không
hé răng nói nửa lời, ánh mắt thản nhiên, mân miệng nhìn cô xuống xe. Tuy rằng không khác thường nhiều lắm nhưng cô biết anh đang rất tức giận.

Cô xuống xe, cửa xe vừa đóng lại, chiếc BMW của Phương Khiêm đã lập
tức phóng đi nghênh ngang trên đường, vượt qua cả đèn đỏ. Lúc này những
tính năng ưu việt của xe, ngay cả người ngoài nghề cũng có thể nhìn ra
được. Giản Tình chỉ cảm thấy trước mắt ánh sáng chợt lóe, các máy ảnh,
điện thoại của người hai bên đường thi nhau chụp ảnh chiếc xe BMW màu
trắng bạc làm lưu niệm!

Giản Tình nghẹn họng nhìn trân trối, có điểm khó có thể tin, luôn
luôn lãnh đạm thản nhiên như anh lại cũng có thể có hành động như vậy?!
Đi một lần 500km cũng không nói, hành động lần này của anh còn nguy hiểm hơn nhiều! Sớm đã không nhìn thấy bóng dáng chiếc xe, Giản Tình ở tại
chỗ giậm giậm chân, vừa ủy khuất vừa bất đắc dĩ, chờ đến lúc lấy lại
tinh thần, mới bắt đầu đi về phía tòa nhà của công ty.

Lúc cô đi vào sảnh chính của công ty là vừa vào giờ cao điểm, trong
thang máy đã chật ních người. Do dự nhìn cầu thang bộ ở bên cạnh, Giản
Tình tính toán không biết đi lên hết 17 tầng có thể bị mệt chết hay
không? Nhưng trước thang máy người ta chờ đông như vậy, đợi đến lượt
mình chắc cũng đã muộn lắm rồi.

Đang lúc Giản Tình đứng trong đám đông mà lòng sốt ruột không thôi,
bỗng nhiên có người phía sau kéo kéo cô, ngoái đầu nhìn lại thì thấy
Lâm Kiều Kiều đang cười sáng lạn như ánh mặt trời.

“Chị Tình, không vào được thang máy phải không?”

“Ừ, chị hôm nay đi muộn một chút, không nghĩ rằng lại có nhiều người
như vậy.” Giản Tình ôm túi xách ở trong ngực mình, mặt nhăn lại nhìn về
phía đám đông. Bình thường cô hay đến công ty sớm hơn mười phút, rất ít
gặp phải trường hợp như thế này. Hôm nay được thấy, coi như mở mang tầm
mắt.

Lâm Kiều Kiều nhún vai, cô đối với đám người rầm rộ này đã hết ngạc
nhiên từ lâu rồi: “Đó là do chị bình thường tới sớm không gặp qua, em
thì mỗi ngày đều như vậy. Đúng rồi, thông báo bên kia chị có xem không?”

“Thông báo? Không thấy.” Từ sau lần bị Thái quản lí dùng thông báo
làm thư tình, cô nhìn thấy thông báo là rùng cả mình, làm sao có thể đi
xem trong đó dán cái gì. Vả lại bên cạnh còn có cái loa phát thanh Tiểu
Lâm, không lo không biết chuyện gì.

“Là tiệc tối lễ Noel, công ty tổ chức, muốn tham gia thì ghi tên trước.” Tiểu Lâm hưng phấn nói.

“Tiệc tối?” So sánh với hưng phấn của Tiểu Lâm, Giản Tình lại có vẻ
thiếu hứng thú. Ngoại trừ vài người quen biết cùng bộ phận, công ty to
như vậy, cô căn bản chỉ quen vài người. Dự tiệc cùng với một đám người
xa lạ thì có gì vui vẻ?

“Đúng vậy đúng vậy, thời gian còn có một tuần. Trên thông báo còn
viết đến lúc đó bộ phận cao cấp của công ty cũng sẽ tham dự, mọi người
đều đoán Phương boss có thể đến hay không, em nghĩ phụ nữ toàn công ty
đều đợi đến ngày anh ấy xuất hiện.” Lâm Kiều Kiều mắt mơ màng, đã bắt
đầu tiến vào bên trong ảo tưởng.

Cảm giác bao di động hơi rung rung, Giản Tình lấy ra xem, thì ra là “Đầu heo” gửi tin nhắn đến: “Đến công ty chưa?”

“Đến rồi, anh vừa nãy sao lại vượt đèn đỏ!!!” Cô oán giận đánh mấy chữ.

“Đầu heo” bình tĩnh hồi âm: “Không chú ý.”

Giản Tình hé miệng cười khẽ: “Lần sau đừng như vậy, rất nguy hiểm, em bị anh dọa sợ rồi.”

Sau đó “đầu heo” hồi âm ngắn gọn một chữ “Ừ”.

“Em còn đang ở trước thang máy, nhiều người quá nên không đi vào được!” Giản Tình hơi làm nũng, oán giận nói với người yêu.

“Em đi theo lối thoát hiểm xuống bãi đỗ xe, ở bên trái có một thang
máy chuyên dụng, đỡ phải đi bộ.” “Đầu heo” rất nhanh hạ chỉ thị.

Giản Tình mặt nhăn mày nhíu, nhìn lại đám đông đang giữ thang máy, tự hỏi đề nghị của “đầu heo” không biết có được hay không: “Nhưng thang
máy chuyên dụng của anh có sạch không?”

Này thì….thang máy….

Tin nhắn đột nhiên yên tĩnh, đợi hai phút vẫn không thấy hồi âm lại.

“Đầu heo là ai?” Đầu Lâm Kiều Kiều đột nhiên nhích lại gần, liếc mắt một cái liền nhìn thấy hai chữ “Đầu heo”.

“Đáng ghét, không được nhìn lén tin nhắn của người khác.” Giản Tình
cười mắng một tiếng, đóng nắp điện thoại lại, nghĩ đến khả năng anh có
thể gởi tin nhắn lại, cũng cầm cầm trên tay không thả lại vào trong bao
đựng.

“Chị Tình à, em đã nói là chị có bạn trai mà chị còn nói sạo, dùng
đến tên gọi thân mật là đầu heo rồi còn không phải bạn trai!!” Lâm Kiều
Kiều đắc ý phân tích: “Aizz, đáng thương Thái quản lí trẻ tuổi đầy hứa
hẹn của chúng ta, chờ anh đi công tác trở về thì nữ thần trong lòng của
anh đã bị người khác đoạt mất rồi!”

“Nói hươu nói vượn, vào thang máy nhanh đi thôi, bằng không sẽ đến muộn.”

“Chị Tình, chúng ta hôm nào đi mua quần áo đi, em muốn cho mình xinh
đẹp một chút, hy vọng đến lúc nào đó có thể câu được một anh đẹp trai.”
Lâm Kiều Kiều thập phần mong chờ đến dạ tiệc lễ Noel, nói không chừng
đến lúc đó thật sự có thể chiêm ngưỡng phong thái của Phương boss, ngẫm
lại liền cảm thấy thật hạnh phúc.

“Chị cũng chưa tính đăng ký.” Giản Tình vừa dứt lời, thì thang máy đã xuống tới dưới, nhìn thấy đã đến thời gian đi làm, mọi người cũng không màng gì đến phong độ, ùa lên, phía sau tiếp phía trước chen vào bên
trong. Đang lúc cô theo sau Tiểu Lâm cùng đám người chen vào cửa thang
máy, di động lại vang lên, mắt đang cố gắng tìm Lâm Kiều Kiều trong đám
đông, Giản Tình lui lại mấy bước, bắt đầu đọc tin nhắn vừa đến, đầu heo
lại có chỉ thị mới:“Anh ở cửa thang máy, em đến đây, không cho phép chen lấn cùng người khác!”

Nhìn tin nhắn, Giản Tình choáng váng hai má tự nhiên hồng lên , là ảo giác của cô sao, những lời bên trong sao lại như dẫn theo một cơn lũ
ghen tuông? Đưa điện thoại di động cất vào trong bao, quay đầu tìm Tiểu
Lâm thì đã không thấy bóng dáng, hẳn là đã theo đám người chen vào, như
vậy cũng tốt, không cần phiền toái tìm cớ.

Bước đi nhanh hơn hướng tới lối thoát hiểm, thang máy chuyên dụng nằm ở góc của bãi đỗ xe, mọi người khi lái xe đi làm là đi từ bên kia lên,
căn bản sẽ không nhìn đến bên này, Giản Tình nhẹ nhàng thở ra, chạy chậm về phía trong góc.

Người có cấp bậc đại boss đãi ngộ quả nhiên không bình thường, có chỗ đậu xe riêng, có thang máy chuyên dụng, chỗ đỗ xe thì bằng chỗ của ba
bốn cái xe khác. Chiếc BMW vừa gây chuyện vượt đèn đỏ, giờ uy phong lẫm
liệt đứng ở chính giữa, nêu bật tôn quý của nó.

Vừa mới đi đến chỗ rẽ, liền nhìn thấy Phương Khiêm hai tay bỏ vào
túi, hai chân hơi hơi mở ra, thẳng tắp đứng ở nơi đó. Nam nhân này, chờ
người thôi mà nhìn cũng có khí thế như vậy.

Anh vừa thấy cô xuất hiện, không nói hai lời, kéo ngay cô vào thang
máy, nhưng thật ra Giản Tình nhìn thấy anh chỉ mặc quần áo trong đơn
giản, nhịn không được lải nhải: “Lạnh như thế này, sao không mặc thêm
một áo khoác nữa.”

Phương Khiêm biểu tình trong trẻo nhưng lạnh lùng, ánh mắt trốn
tránh, tuy rằng anh không nói gì nhưng thời gian hai người ở chung cũng
không phải là ngắn, Giản Tình có thể dễ dàng nhận ra cảm xúc của anh.

Hai người yêu đương, cô tự nhận mình ở thế nhường nhịn, mặc kệ phát
sinh chuyện gì, luôn là người mềm lòng thỏa hiệp trước, lúc này cũng
giống nhau, cô nhẹ nhàng tiến đến ôm anh, lời nói nhẹ nhàng nhỏ nhẹ:
“Đừng như vậy, em sẽ thật cẩn thận, cũng là vì bảo vệ tình cảm của chúng ta mà.”

Lời tâm tình vĩnh viễn là nghe hoài không chán, nam nhân sau khi nghe được cô làm nũng giải thích, thở dài, bất đắc dĩ đem cô ôm sát: “Chưa
thấy qua cô gái nào có thể ép buộc giống như em vậy!” Hơn nữa luôn luôn
khiêu chiến quyền uy của anh.

Giản Tình trong lòng anh khẽ cười giả làm mặt xấu, lập tức nghĩ đến
lúc nãy anh vượt đèn đỏ: “Khiêm, lần sau không cho phép lại vượt đèn đỏ
.”

Nam nhân cúi đầu, môi hôn lên chóp mũi của cô, nhẹ nhàng “Ừ” một
tiếng, khi hai người ở chung, không cần phải nói những chuyện này. Anh
hưởng thụ cảm giác ôm cô vào trong ngực, mặc kệ là thân thể hay là linh
hồn, bọn họ đều là phù hợp cực độ, ngay từ đầu đã giống nhau, luôn muốn ở cùng một chỗ.

Khi thang máy đến tầng 17, hai người đã hôn đến khó tách rời, Phương
Khiêm lấy tay ấn nút đóng cửa lại, tiếp tục nhiệt tình như lửa xoa xoa
gáy của cô, áo sơmi của Giản Tình đã bị cởi vài cái nút, một bàn tay to
theo cổ áo đi vào dò xét, hướng đến một bên ngực đầy đặn, nhẹ nhàng vuốt ve, động tác này, Phương Khiêm buổi sáng khi rời giường cũng rất hay
làm như vậy .

“Khiêm, để em ra ngoài đi, bị muộn rồi .” Tình dục đã bị người nam
nhân khơi mào, Giản Tình chỉ có thể thở phì phò, vô lực chống đẩy, kết
quả lại biến thành ỡm ờ.

Nam nhân hơi thở cũng dồn dập, trong ánh mắt thâm thúy lộ vẻ nóng
cháy rực lửa, đũng quần chỗ vật cứng đã khởi động, xem ra cũng đã đến
thời điểm quẫn bách như cung được căng dây, không thể dừng lại.

“Muộn thì cũng đã muộn rồi.” Một bàn tay nam nhân lặng yên vén váy
ngắn của cô lên, cách một lớp tất chân, vuốt ve nơi u cốc mẫn cảm của
cô, còn thực tà ác nói bên tai cô: “Đã ẩm ướt rồi.”

Giản Tình bị anh cố định không thể giãy, cũng không muốn tránh thoát, mặt trở nên đỏ bừng, chỉ là trên miệng còn có chút kháng nghị,“Muộn sẽ
không có tiền thưởng .”

Chỉ là chút tiền thưởng, anh căn bản không để ở trong mắt, vì thế cúi đầu, hôn đi lời lải nhải của cô, động tác tay lưu loát, rất nhanh liền
rút đi quần lót của cô, đem một tia giãy dụa cuối cùng của cô hoàn toàn
bóp chết.

Một giờ sau, Giản Tình chân run từ thang máy chuyên dụng đi ra, nhờ
tường giúp đỡ mới đi được thong thả, thẳng tắp hướng đến toilet, trong
lòng âm thầm hạ quyết tâm, về sau không bao giờ đi thang máy chuyên dụng cùng anh nữa.

Dù sao cũng đã muộn, Giản Tình cũng không sốt ruột, ở toilet sửa sang lại bề ngoài một chút, chờ đến khi sắc mặt hết ửng hồng mới thong thả
đi đến văn phòng, không phải cô cố ý đi chậm, chỉ là hạ thân ở nơi nào
đó vẫn đang đau nhức mẫn cảm chết người, căn bản không có khí lực để đi
nhanh.

Vừa mới đến văn phòng, Lâm Kiều Kiều lập tức nhảy ra: “ Chị Tình chị
đi đâu vậy? Sao lại trễ như vậy, em rõ ràng nhìn chị vào ngay sau em,
vừa mới vào thang máy xoay người lại biến thành một lão đàn ông, thiếu
chút nữa hù chết em!”

Giản Tình bình tĩnh ngồi trở lại vị trí của mình, chậm rãi đem túi
xách bỏ vào ngăn tủ: “Chị nhìn thấy người quen, cho nên nói chuyện một
chút.” Tuy biết rằng đó là cái cớ sơ sài, nhưng là cái đầu tiên cô có
thể nghĩ đến. Từ lúc đi ra thang máy đến bây giờ, đầu của cô vẫn còn
trong tình trạng mơ màng.

“Người quen nào lại quan trọng như vậy, chẳng lẽ là người yêu?” Lâm
Kiều Kiều ưu điểm lớn nhất chính là sức tưởng tượng khôn cùng và khả
năng đào khoét bí mật cực giỏi.

“Không nói cho em!” Nghĩ đến mình lại cùng Phương Khiêm ở thang máy
làm-chuyện-đó, Giản Tình đỏ bừng mặt, phản ứng như vậy của cô ở trong
mắt Lâm Kiều Kiều tự động giải thích vì – Chị Tình thật sự rất yêu
người ta .

“Chị Tình, điều kiện Thái quản lí tốt như vậy chị đều không để vào
mắt, người ấy của chị có phải phi thường phi thường xuất sắc hay không?” Không thể trách cô tò mò, thật sự là Chị Tình điều kiện rất vĩ đại,
tính tình tốt, hòa nhã, bộ dạng người lại xinh đẹp, cô gái như vậy người thường căn bản là không xứng.

Gương mặt tự tin kiêu ngạo của Thái quản lí chợt lóe qua đầu , lập
tức chọc Giản Tình liên tục nhíu mày, ở trong lòng cô, Phương Khiêm là
tồn tại duy nhất, từ ngày yêu anh, anh đã là ông trời của cô, là thế
giới của cô. Về phần người khác không có quan hệ, cô liếc mắt một cái đều cảm thấy thực phí tinh thần.

Đối mặt với sự tò mò của Lâm Kiều Kiều, Giản Tình gợi lên khóe miệng: “Anh ấy là độc nhất vô nhị.”

“Oa…… khi nào thì mang ra giới thiệu?” Lâm Kiều Kiều nhìn thấy Giản
Tình rốt cục cũng nói ra, vì thế rèn sắt khi còn nóng liền yêu cầu gặp
mặt.

Mang ra giới thiệu? Làm sao có thể! Giản Tình thử nghĩ đến cảnh tượng khi mang Phương Khiêm cho Lâm Kiều Kiều gặp mặt, căn bản không thể
tưởng tượng, đối với Lâm Kiều Kiều mà nói, đó khẳng định sẽ là thảm họa, thảm họa ảo tưởng tan biến.

“Về sau hẵng nói.” Cô nói cho có lệ .

“Hắc hắc…người chị Tình yêu hẳn là rất phong độ.”

“Trưởng phòng hôm nay không phải đã trở lại sao? Chị đến trễ như vậy, anh ấy có tìm chị hay không?” Giản Tình đổi chủ đề.

Nào biết nghe lời nói của cô như vậy, Lâm Kiều Kiều lại có vẻ càng
thêm hưng phấn, bắt đầu buôn chuyện bà tám:“Theo thư ký của Phương boss
truyền ra tin tức đáng tin cậy: Buổi sáng vài trưởng phòng vừa đến đúng
giờ đã lên báo danh với boss, nào biết cái hội nghị nho nhỏ còn chưa có
bắt đầu, Phương boss nói bọn họ đợi một chút, sau đó áo khoác cũng chưa
mặc liền đi ra ngoài, tin tức này truyền ra đã được nửa giờ rồi nên
không biết lúc này Phương boss đã trở về chưa.”

Giản Tình im lặng, trong lòng có chút ai oán, thật không rõ chân
tướng người đã truyền ra cái chuyện tọc mạch này, nhiều nhất cũng chỉ
biết vui vẻ đoán Phương boss biến mất trong khoảng thời gian này là làm
gì. Chỉ có mình lại biết rõ nội tình, cũng rất vô tội nhớ tới một cái từ — hồng nhan họa thủy?

Lâm Kiều Kiều bên kia còn chưa tám xong, Giản Tình bên này cũng chưa
ai oán xong, chỉ thấy một người trẻ tuổi ôm một bó hoa hồng to, rêu rao
đứng ở cửa văn phòng các cô .

“Oa, bó hoa thật lớn a, có 99 đóa sao?” Lực chú ý của Lâm Kiều Kiều nháy mắt đều bị bó hoa kia hút đi.

Người trẻ tuổi ngại ngùng cười, sợ hãi hỏi: “Xin hỏi vị nào là Giản Tình tiểu thư?”

Nguyên bản là Giản Tình ở một bên xem kịch vui, không dự đoán được
chính mình lại là nhân vật chính, môi đỏ mọng hóa thành hình chữ O, ngơ
ngác nhìn người trẻ tuổi ôm hoa hướng về phía cô, ngơ ngác nhận hoa, ngơ ngác ký nhận.

Lâm Kiều Kiều ở một bên thúc giục cô,“Chị Tình, là ai tặng chị vậy, có thiệp hay không, mau lấy ra xem!”

Được Tiểu Lâm nhắc tỉnh táo lại, Giản Tình tim đập không khỏi nhanh
thêm mấy nhịp, tìm tìm ở bó hoa quả nhiên có một tấm thiệp nhỏ màu hồng
nhạt, bề mặt có hoa văn tinh tế còn tản ra hương thơm hợp lòng người. Mở tấm thiệp ra, nhịp tim thình thịch của Giản Tình lập tức giảm xuống,
chữ viết trên tấm thiệp tuy rằng cũng là rồng bay phượng múa, nhưng so
với chữ của Phương Khiêm đã học qua thư pháp cũng kém khá xa.

“Thái Minh Cường……” Tiểu Lâm ở bên cạnh thì thào đọc chữ ký trên tấm
thiệp, sau đó cười hắc hắc: “Thái quản lí đi công tác đã về rồi?”

Giản Tình tùy ý đem hoa đặt trên bàn làm việc, rất uể oải: “Ai biết!” Aizz, đau đầu!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Đánh Cắp Tình Yêu