Đánh Cắp Tình Yêu


Thường hai ngày cuối tuần là thời gian mà hai người thích nhất, không cần trốn tránh, cũng không cần dựa vào những tin nhắn ngắn ngủi để an
ủi nhớ nhung. Như đã giao hẹn trước, bất kể có bao nhiêu công việc,
Phương Khiêm đều hủy bỏ tất cả các cuộc hẹn xã giao, chuyên tâm cùng với cô gái của mình ở nhà tận hưởng thời gian nghỉ ngơi yên bình.
Thỉnh thoảng bọn họ ra ngoài mua sắm, có lúc ra ngoại thành đi dạo,
nhưng phần lớn thời gian là nhàn nhã ở trong nhà, hưởng thụ thế giới
ngọt ngào của hai người, anh sẽ ở trên sô pha xem văn bản, tạp chí,
thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn cô. Cô sẽ ở xung quanh phòng làm việc, sắp
xếp lại phòng, quét dọn vệ sinh. Ngắm nhìn bộ dáng hết sức tập trung
giống như một người nội trợ bận rộn của cô chính là một loại hưởng thụ.
Có đôi khi Giản Tình cũng ngồi dựa bên người anh, ôm laptop lên mạng,
xem tin tức, thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng cười trong trẻo, tiếng cười này tựa như lan truyền mãi, làm khóe miệng nam nhân đang xem tạp
chí ở bên người cô cũng khẽ cong lên. Đôi khi, hạnh phúc chỉ là khóe
miệng khẽ nhếch nụ cười như vậy.

Thứ bảy hôm nay, bọn họ cũng không đi đâu cả, hai người đều vui vẻ
yên tĩnh. Ở nhà thả lỏng nghỉ ngơi thì ra lại là một loại tiêu khiển tốt nhất, chỉ cần ngẫu nhiên ngẩng đầu lên, lập tức có thể thấy người kia
trong lòng, đó là thỏa mãn lớn nhất.

Giản Tình sắp xếp lại sô pha bên cạnh, vô tình thấy thiếp cưới xinh
đẹp bày ra trước mắt, lúc này mới nhớ tới thời gian tiệc mừng chính là
buổi tối hôm nay. Hôm trước Tần Tiểu Ý nói cô ấy sẽ tham gia, bản thân
mình cũng nói sẽ xem xét lại, nhưng về đến nhà, tất cả tâm tư đều vây
quanh Phương Khiêm, làm cho cô hoàn toàn quên mất việc này. Nếu không
phải nhìn thấy thiếp mời này, có thể tiệc cưới qua đi, cô vẫn còn chưa
nhớ tới.

Giản Tình cầm thiếp cưới, tự hỏi đến nửa ngày, mới ngẩng đầu hỏi nam
nhân đang ngồi ở sô pha xem tạp chí: “Anh nói em có nên đi tham gia tiệc cưới không?”

Tầm mắt Phương Khiêm chuyển từ tạp chí sang trước mắt cô: “Em muốn tham gia thì đi, nếu thấy miễn cưỡng thì đừng đi.”

Giản Tình cau mày, định hồi tưởng hình dáng bạn học cấp ba Lý Điềm,
tiếc rằng thời gian đã trôi qua nhiều năm, hình dáng Lý Điềm trong đầu
cô sớm đã mơ hồ không rõ: “Ừ, có chút không ngờ, mọi người không biết,
nhưng Tiểu Ý nói cô ấy muốn đi.”

Nam nhân nghe đến tên Tần Tiểu Ý, nhíu mày, trên mặt rõ ràng hờn
giận. “Cái yêu nữ gây chuyện kia, sớm hay muộn cũng làm cho em hư hỏng.”

Giản Tình nghe được oán giận, lập tức cảm thấy buồn cười, hai người
luôn đối địch nhau, cũng không ngờ có lúc ăn ý. Tần Tiểu Ý hôm trước nói cô đã bị Phương Khiêm làm hư, mà anh hôm nay lại lo lắng cô sẽ bị Tần
Tiểu Ý làm hư. Phải biết rằng, cô cùng Tần Tiểu Ý ở chung đã hơn mười
năm, nếu bị làm hư, thì đã hư từ lâu rồi.

Cuối cùng, Giản Tình vẫn quyết định đi tham gia tiệc cưới. Dù sao
người ta cũng đã phát thiệp, chứng tỏ người ta có thành ý, nếu bản thân
mình không đi, nghĩ lại có chút khác người. Nhiều năm chưa gặp lại bạn
học cũ, đi đến tham gia họp mặt cùng các bạn cũng tốt.

Gọi điện thoại cho Tần Tiểu Ý, bảo cô trước buổi tối tới đón mình,
rồi cùng nhau tới khách sạn. Tần Tiểu Ý sảng khoái đáp ứng rồi còn cười
hắc hắc vài tiếng, dặn dò cô phải ăn mặc xinh đẹp.

Giản Tình nghe xong không đồng ý: “Một khi là tiệc mừng kết hôn, cô
dâu đương nhiên phải là người đẹp nhất trong đám cưới, những người khác
có xinh đẹp hay không, đâu có liên quan gì.”

Tần Tiểu Ý ở đầu kia điện thoại chậc chậc vài tiếng: “Tiểu Tình, có
điều cậu chưa biết. Lý Điềm hiện tại, người ta đã không còn là con nhóc, chồng của cô ta có thân phận địa vị, đương nhiên muốn phô trương, cậu
ăn mặc tùy tiện, người ta lại nghĩ cậu thất lễ.”

Giản Tình thắc mắc: “Có thân phận có địa vị? Không phải ngày đó cậu
nói chồng cô ấy là quản lý bộ phận nào đó ở công ty Phương thị sao?”

“Đúng vậy, quản lý của một công ty, còn nói không có thân phận không
có địa vị sao? Tóm lại cậu ăn mặc chỉn chu là được.” Nữ nhân ở đầu kia
điện thoại tiếp tục cười hắc hắc.

Giản Tình cảm thấy cô cười thực sự rất gian trá: “Trước cậu có gặp qua Lý Điềm rồi?”

“Đúng vậy, tình cờ gặp qua tại một nhà ăn nào đó, aizzz, ấn tượng sâu sắc. Thôi không nói nữa, tớ còn có việc, hẹn buổi tối gặp lại.”

Cuối cùng, bởi vì Tần Tiểu Ý nhắc nhở, việc ăn mặc khiến Giản Tình
bỗng chốc phiền não. Ăn xong cơm trưa, cô liền trở lại phòng, mở tủ quần áo bắt đầu chọn lựa để buổi tối mặc, Phương Khiêm cũng đi vào theo, hai tay ôm ngực, ngồi ở mép giường, giống như đang xem diễn kịch trên sân
khấu vậy, ung dung xem cô gái nhỏ liên tiếp lựa chọn quần áo.

Giản Tình không phải là không có quần áo, trái lại, quần áo của cô
nhiều đến mức cả một tủ đồ cũng không chứa nổi, trong đó phần lớn đều là của Phương Khiêm mua từ nước ngoài về. Có thể là do cô không quan tâm
đến quần áo hàng hiệu, trong tủ rất nhiều quần áo, không biết là nhãn
mác gì, nhưng mà nhìn chế tác rất tinh xảo, giá cả chắc không rẻ, còn có lễ phục Phương Khiêm đi công tác nước ngoài mua, làm quà cho cô. Bình
thường cô đi làm đều mặc đồng phục của công ty, cả tủ quần áo này, cũng
ít khi cô mặc đến. [Bi: chậc chậc, phí quá....]

Bây giờ, cô thật sự muốn lấy bộ quần áo thích hợp ở đây để mặc tối
nay, nhưng thấy thật khó chọn. Giản Tình cầm một bộ lễ phục màu đen đứng trước gương so đo, cảm thấy kiểu dáng có vẻ thích hợp, vì thế quay một
vòng, rồi hỏi nam nhân ngồi trên giường: “Khiêm, anh thấy bộ này như thế nào?”

Phương Khiêm nhìn cô liên tục cầm quần áo so sánh, đột nhiên trong
đầu xuất hiện một ý niệm, ánh mắt càng trở nên thâm trầm, thanh âm
thoáng khàn khàn: “Nếu là tiệc cưới, màu quần áo tối như vậy có vẻ không thích hợp.” [Bi: chẹp, âm mưu xấu xa đây...ai đoán đc có thưởng ^^]

Khóe miệng Giản Tình hạ xuống, vẻ mặt uể oải, suy nghĩ cả nửa ngày
cũng không biết nên mặc cái gì. Phương Khiêm nhìn cô khó xử, cười nhạt,
đứng dậy đi đến bên cạnh cô, tùy tay lấy từ tủ quần áo một bộ lễ phục
màu xanh, vải tương đối dày, rất thích hợp mặc mùa đông, sau đó cầm
chiếc áo lông hồ ly màu trắng làm thành một áo khoác nhỏ: “Thử bộ này
xem sao.”

Không ngờ rằng anh lại tự chọn quần áo cho mình, Giản Tình chớp mắt,
nở nụ cười ấm áp: “Nhưng chiếc váy này bó sát người, bên trong không thể mặc thêm để giữ ấm.”

“Hôm nay cũng đâu quá lạnh, bây giờ em mặc vào thử xem.” Anh cổ vũ cô.

Giản Tình vẫn còn do dự, tiếp nhận váy, nghĩ đến muốn thay váy, tất
nhiên phải cởi toàn bộ quần áo, nhưng nhìn nam nhân đang đứng trước mắt, thay đồ trước mặt anh thật khó xử.

“Anh… Anh xoay người sang chỗ khác đi.” Cuối cùng, Giản Tình xấu hổ đỏ mặt yêu cầu.

Phương Khiêm nhướn mi, thản nhiên nói: “Anh đã biết hết thân thể của
em rồi, còn hiểu rõ hơn cả em, sao lại phải xoay người chứ?” [Bi: hiểu rõ thế cơ à...... =.=]

Giản Tình nghe lời trêu chọc của anh, sắc mặt lại đỏ thêm vài phần, ngượng ngùng dậm dậm chân: “Không được nói bậy.”

Nam nhân cười khẽ, cúi đầu thổi vào bên tai cô một luồng hơi nóng,
giống như đang thôi miên, nói: “Anh muốn nhìn thấy em thay đồ, ngoan.” [Bi: hơ hơ, tiểu bạch thỏ chuẩn bị sập bẫy...]

Trong lòng giống như có một động vật nhỏ, không an phận đang nhảy tới nhảy lui, làm Giản Tình cảm thấy vô cùng khó thở, tay cầm váy có chút
run run, sửng sốt nửa ngày, không còn cách nào khác đành duỗi tay cởi
quần áo trên người.

Phương Khiêm nhìn thấy tai cô từ từ đỏ lên, biết cô gái nhỏ da mặt
mỏng lại bắt đầu thẹn thùng. Mỗi lần nhìn bộ dáng của cô như vậy, anh
đều không nhịn được muốn trêu chọc cô.

“Anh giúp em thay.” Nam nhân ôm cô, ghé sát bên tai cô tà mị nói.

Khuôn mặt Giản Tình đỏ bừng, trừng đôi mắt bồ câu, bộ dáng phong tình vạn chủng, do dự nhìn Phương Khiêm. Anh không để ý tới cô đang giãy
dụa, bắt đầu cởi bỏ quần áo của cô ra.

Thân hình thon dài của nam nhân ở phía sau cùng cô đứng đối diện với
chiếc gương. Khi hai ánh mắt giao nhau, Giản Tình ngượng ngùng quay đầu
đi, một đôi bàn tay to tao nhã đẹp mắt, lướt qua hai vai của cô, bắt đầu thong thả cởi những cái cúc ở vạt áo trước của cô. Theo những cái cúc
mở ra là da thịt trước ngực trắng nõn nà của Giản Tình. Cảm thấy một ít
hơi lạnh trong không khí, cộng thêm đầu ngón tay chạm đến làn da mẫn
cảm làm toàn thân cô khẽ run rẩy. Từ đầu ngón tay truyền đến dịu dàng,
lại giống như cực hình quanh quẩn, tra tấn cả hai người trước gương.

Đến cúc áo thứ ba bị mở ra, khe hở giữa hai bên đầy đặn như chiếc
rãnh nhỏ, một cảnh đẹp lập tức hiện ra trước mắt hai người. Giản Tình
nhìn xuyên qua gương, chứng kiến trong mắt anh rực lửa, hô hấp khó khăn, cô không nhịn được cầm lấy váy trên tay che chắn phía trước, nhẹ nhàng lẩm bẩm: “Đừng như vậy…”

Nam nhân giơ tay gỡ cánh tay nhỏ bé đang che chắn cảnh xuân vô hạn của cô, ánh mắt sáng quắc, mê muội nói: “Đừng chắn, rất đẹp.”

Giản Tình bị mê hoặc, vô lực buông thõng hai tay xuống, cúc áo thứ tư thứ năm lần lượt bị mở ra. Nhìn xuyên qua nội y, hai bên đầy đặn không
để ý chủ nhân nó đang ngượng ngùng, kiêu ngạo ưỡn thẳng lên. Nội y tơ
tằm màu đen, đôi gò bồng trắng tuyết xen lẫn màu cánh đào, trong khoảnh
khắc hình thành ở trước mắt một phong cảnh đẹp mê người, kích thích thần kinh thị giác của hai người.

Sau khi cởi cúc xong, nam nhân kéo quần áo ra, từ từ lộ ra bả vai
mượt mà, mang theo một hình ảnh gợi cảm làm anh không nhịn được cúi đầu, chậm rãi hôn nhẹ ở mặt trên.

Giản Tình xấu hổ nhắm mắt lại, hai nhân mềm nhũn dựa vào người anh.

Khóe miệng nam nhân cong lên, thì thầm ở bên tai cô: “Tình, mở mắt ra, để xem anh yêu em thế nào.”

“Đừng như vậy, chúng ta… chúng ta đến trên giường đi.” Giản Tình giãy dụa, đứng ở trước gương như vậy, đối với cô mà nói, thật sự quá kích
thích…

Trong phòng mở điều hòa rất ấm áp, cho dù không mặc gì, Giản Tình
cũng chỉ cảm thấy mát mát, nhưng bây giờ trong cơ thể lại phát ra tình
triều nóng rực lan tỏa khắp toàn thân cô. Giản Tình không phải đối mặt
với gương thì tâm tình thả lỏng hơn rất nhiều. Cô tựa vào trong lồng
ngực anh, mặc cho đôi bàn tay to của anh di chuyển bừa bãi trên người
mình, thỉnh thoảng chạm đến vùng nhạy cảm, lại phát ra một vài tiếng rên rỉ.

Rốt cục không thể nhịn được nữa, nam nhân nhanh chóng ôm lấy cô, cùng ngã xuống giường, vội vàng duỗi tay cởi đi một chút quần áo còn sót lại trên người cô, bàn tay to tìm tòi, hạ thân của cô sớm đã trở nên ẩm
ướt.

Xoay người một cái, anh hung hãn đè lên cô, hạ thân trầm xuống, khát
vọng cấp bách kia như con ngựa hoang tuột cương, vui sướng tiến vào
trong cơ thể cô.

Khi Giản Tình mờ mịt tỉnh lại, đã hơn bốn giờ chiều, cả buổi chiều
hoan ái không ngừng, làm toàn thân cô cứng đờ khó chịu. Cô lặng lẽ ngồi
dậy, nắn bóp thắt lưng của mình, hy vọng có thể giảm bớt đau đớn quá
sức.

Trong lúc cô làm các động tác nhẹ nhàng, thì anh cũng đã tỉnh lại,
nhìn thấy bóng dáng nhỏ gầy đáng thương, trong lòng cảm thấy thương xót. Cả buổi chiều trên giường, anh quả thật hưng phấn quá mức! Xoay người
ngồi dậy, anh để tay lên vai cô, nhẹ giọng hỏi: “Khó chịu lắm phải
không?”

Giản Tình bĩu môi, quay đầu lại nhìn anh một cái, tràn đầy ủy khuất: “Ưm, cả xương sống lẫn thắt lưng.”

Anh khẽ cười một tiếng, hai tay ôm lấy thắt lưng của cô, nhẹ nhàng giúp cô mát xa: “Lần sau anh sẽ chú ý.”

Nghe lời an ủi của anh, cô càng ủy khuất: “Mỗi lần anh đều nói như vậy.” Nhưng lần nào cũng nuốt lời.

“Tại vì em rất đáng yêu.”

Lời ngon tiếng ngọt nghe không bao giờ chán, Giản Tình xấu hổ cười,
ủy khuất trong lòng lập tức hóa thành hạnh phúc ngọt ngào. Cô đứng dậy
xuống giường, nhìn anh nói: “6h là tiệc cưới, em muốn đi trước chuẩn bị, em đã làm sushi, anh đói bụng thì ăn trước nhé.”

“Anh có hẹn với người khác ở bên ngoài rồi. Tối nay khi em về nhớ gọi điện cho anh, anh đi đón em.” Phương Khiêm vừa mặc thêm áo ngoài, vừa
dặn dò cô.

“Vâng.” Mặc dù đến lúc đó Tần Tiểu Ý có thể đưa cô về, nhưng mà tâm ý của anh, cô một chút cũng không muốn từ chối.

Tắm rửa xong, Phương Khiêm chọn lựa váy cùng đồ trang sức trang nhã
cho cô, nhìn cô ở trong gương thật xinh đẹp động lòng người. Giản Tình
nhìn vào gương, nhíu mày, có điểm nghi ngờ cách ăn mặc của mình có chỉn
chu hay không? Nhưng lo lắng của cô khi nhìn bộ lễ phục của Tần Tiểu Ý
thì đã hoàn toàn biến mất.

Người luôn mặc quần áo con trai như Tần Tiểu Ý, khó có khi được thấy cô mặc váy như vậy, tuy nhiên nhìn lại rất ra dáng phụ nữ.

Tần Tiểu Ý dò xét cô hồi lâu, nhẹ nhàng nói chậm rãi: “Xem ra, nhất định Lý Điềm sẽ hối hận vì mời cậu tham dự!”

Giản Tình mờ mịt, khẩn trương hỏi han: “Vì sao? Quần áo này không thích hợp à?”

“Rất thích hợp, chẳng qua, tư thế của cậu là lạ thế nào ấy?” Tần Tiểu Ý đưa ra nghi vấn.

“Nào có!” Giản Tình lập tức xấu hổ đỏ mặt, nguyên nhân đương nhiên
không thể nói ra. Nhớ tới buổi chiều miệt mài quá độ, bây giờ hạ thân
vẫn còn đau, đi trên đường có cảm giác quái lạ, nhưng cô đã rất cố gắng
để vượt qua, không ngờ đôi mắt sắc sảo của Tần Tiểu Ý lại nhìn ra.

Tới khách sạn, vừa mới mở cửa xe, gió lạnh xào xạc thổi vào mặt, Giản Tình không nhịn được rùng mình một cái. Tuy trên người có áo khoác nhỏ
rất ấm áp, nhưng ở nửa thân dưới là váy ngắn, căn bản không thể ngăn cản từng đợt ớn lạnh, vì thế cô chà chà chân, thúc giục Tần Tiểu Ý.

Đây là một khách sạn mang đậm phong cách Châu Âu, kiểu dáng bên ngoài cổ kính, đèn chiếu ở trên tường càng thêm thần bí. Cửa chính có mấy pho tượng La Mã cổ, ở phía dưới ngọn đèn, trông rất sống động. Vừa tiến vào đại sảnh, đèn thủy tinh to lớn phát ra ánh sáng rực rỡ, làm cả đại sảnh trang trí nguy nga lộng lẫy, giống như cung điện vua chúa ngày xưa.

Giản Tình ít nhiều có hiểu lời nói của Tần Tiểu Ý, Lý Điềm bây giờ và ngày xưa thật sự khác nhau, không khí kết hôn ở đây cũng rất quý phái,
bản thân mình không ăn mặc đẹp đến thì thật là thất lễ.

Lúc đến thang máy, Tần Tiểu Ý nhàn rỗi tìm đề tài: “ Cậu còn nhớ rõ bộ dạng của Lý Điềm không?”

Giản Tình thành thật lắc đầu: “Nhớ không rõ lắm, trong ấn tượng của mình cô ấy có bím tóc xù, mắt đeo kính.”

“Ừm, kính mắt đen kiểu cũ, hơn nữa tính cách cũng rất kiêu ngạo. Tuy
nhiên đường nhân duyên không tốt, bản thân lại là một con mọt sách. Cậu
có biết cuối cùng cô ấy thi vào trường nào không?” Tần Tiểu Ý nhướn mi
hỏi cô.

“Đại Bắc, vì thế mà trường học mở đại hội tặng bằng khen.” Tuy rằng
đại hội ấy Giản Tình không về quê tham gia, nhưng sau này nghe không ít
người nhắc lại, Lí Điềm lặng lẽ ba năm, cuối cũng đã nở mày nở mặt.

“Đúng vậy, học xong đại học, người cũng thay đổi, tướng mạo lẫn khí
chất khác xa ngày xưa, ngày đó tại nhà ăn, tớ cũng không nhận ra, là cô
ấy đi tới chào hỏi trước.”

Nghe Tần Tiểu Ý miêu tả cường điệu như vậy, lòng hiếu kì của Giản Tình tăng lên, có chút khẩn cấp muốn nhìn thấy Lý Điềm.

Lúc thang máy dừng lại, mọi người đi vào không ít, ai cũng muốn lên
tầng bốn trước. Đi ra khỏi thang máy, Giản Tình bị cảnh tượng nhộn nhịp
trước mắt làm cho hoảng sợ, không khỏi cảm khái: “Người đông thật.”

Tần Tiểu Ý gật đầu: “Nghe nói là mở 50 bàn, còn rất nhiều người nữa.”

“Thật lợi hại.” Giờ khắc hôn lễ này, trong cuộc sống phụ nữ chính là
thời khắc đẹp nhất, Giản Tình từ đáy lòng cảm thấy hâm mộ, lập tức nghĩ
đến tình yêu của mình, không khỏi có phần chán nản, đối với tương lai
hôn nhân của mình, cũng chỉ có thể dùng hai từ “xa vời” để hình dung.

Hai người theo đám người đi đến cửa đại đường, lúc đến bên cạnh cây
cột của tiền đường, bỗng nhiên Giản Tình đụng vào một người đang đi tới, đối phương là một nam nhân cao lớn đang gọi điện thoại. Bởi vì cả hai
người không chú ý, nên lực va chạm quả không nhẹ, thân thể mềm mại của
Giản Tình đâm vào một khối cứng rắn.

Giản Tình ngã ngồi dưới đất đến choáng váng, trong khoảng thời gian
ngắn không thể nhớ đứng dậy, Tần Tiểu Ý há to miệng, cũng ngây dại, tất
cả mọi người chứng kiến đều sợ tới mức trợn mắt há hốc mồm.

Cuối cùng, Tần Tiểu Ý phản ứng nhanh, sửng sốt sau vài giây, cuống
quýt nâng Giản Tình ở trên mặt đất đứng dậy, sốt ruột hỏi dồn: “Tiểu
Tình, cậu không sao chứ.”

Dưới sự trợ giúp của Tần Tiểu Ý, Giản Tình gắng gượng đứng lên, bởi
vì cử chỉ bối rối mà xấu hổ đỏ mặt, cúi người xuống liên tiếp phủi bụi
trên váy: “Tớ không sao.” Chỉ thấy hơi khó xử mà thôi.

Nam nhân cầm di động, lặng lẽ nhìn Giản Tình đỏ mặt, ngây người một lúc:“Tiểu thư, cô không sao chứ, có bị thương ở đâu không?”

Lúc này, Giản Tình mới ngẩng đầu xem xét nam nhân đụng vào cô, thân
hình cao lớn, ngũ quan thâm thúy, trên người mặc một bộ âu phục quý báu, làm cho người khác có cảm giác khí thế hiên ngang, mị lực phi phàm. Cô
cười hướng hắn khoát tay, ý bảo mình không việc gì.

Nhưng Tần Tiểu Ý ở một bên không phải là người dễ trêu chọc, giống
như gà mái nuôi con đem che Giản Tình ở phía sau, hổn hển hướng về phía nam nhân kêu gào: “Anh làm sao vậy, đi đứng không có mắt à, chỉ dùng
mũi để ngửi thôi sao, đường đi rộng thênh thang như vậy mà cũng đâm vào
người ta, rõ ràng là do anh cố ý.”

“Thực xin lỗi, vừa rồi do tôi gọi điện thoại nên không chú ý.” Nam
nhân rất có phong độ ăn nói, có thể nhìn ra được là người có học vấn.

“Nói như vậy mà được à, làm người khác bị thương không phải nói câu
xin lỗi là có thể giải quyết được chuyện!” Tần Tiểu Ý tiếp tục nổi giận, đối với mấy công tử quý tộc này cô chưa bao giờ nhìn với ánh mắt tốt
đẹp, đối với Phương Khiêm cũng vậy, đôi mắt nhìn nam nhân này cũng giống nhau.

Giản Tình vội vàng kéo Tần Tiểu Ý đang xúc động quá mức: “Đừng như vậy, tớ không sao, ở đây là hôn lễ không nên làm loạn.”

Nơi ồn ào này cũng kinh động chú rể đang đứng ở cửa tiếp khách. Anh
ta vội vàng chạy tới xem, vừa nhìn thấy đã kinh ngạc. Chú rể có bông hoa ở trước ngực sợ hãi đi tới: “Viên tổng, xảy ra chuyện gì vậy?”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Đánh Cắp Tình Yêu