Đế Quân



Khí tức như có như không , chỉ sau một lát, trong khả năng nhận biết của Diệp Thước và Thiết Dịch Thiên cũng đã không còn Hư Vô lúc ẩn lúc hiện. Hai người bọn họ, giờ phút này đã có thể chuẩn bị nắm chắc sự tồn tại của đạo khí tức kia.

Sắc mặt hai người lập tức biến đổi nhiều lần!

Khí tức này, rất cường đại. Ít nhất, Diệp Thước và Thiết Dịch Thiên tự nhận, nếu như khí tức này có thể bị Thần Dạ dung hợp , đổi làm bất cứ một người nào trong hai người bọn họ mặc dù liên thủ thì vẫn bị đánh bại, thậm chí giết chết bọn hắn mà cũng sẽ không phí quá nhiều kình lực.

Trong khí tức lạ đó bao bọc , một vẻ tái xám cũng là mắt thường có thể thấy được đang nhanh chóng xuất hiện trên đầu Thần Dạ . Thì ra, một mái tóc đen của hắn chỉ thoáng chốc liền biến thành tóc bạc.

Hơn nữa, càng ngày càng nhiều sợi tóc dài đen đã biến hóa . . . .

- Thần Dạ, dừng tay!

Coi như là kẻ ngu cũng biết, Thần Dạ khẳng định là đang thi triển một loại mật pháp mà người khác không biết . . . .

Phàm là bất cứ một loại mật pháp nào trên thế gian có khả năng trong khoảng thời gian rất ngắn mà có thể làm tăng tu vi lên , đều sẽ mang đến cho người ta một chút di chứng. Nhưng mà Diệp Thước và Thiết Dịch Thiên vẫn còn chưa bao giờ chứng kiến, có một loại mật pháp nào mà vào lúc mới bắt đầu cũng đã phô bày ra tình cảnh rung động như thế.

Mắt thấy Thần Dạ vẫn còn tiếp tục, Diệp Thước và Thiết Dịch Thiên trong lòng khẩn trương, cùng song song bước đến chuẩn bị ngăn cản Thần Dạ.

- Bịch!

Hai người vừa mới tiến gần Thần Dạ, một cỗ lực lượng vô cùng cường đại từ trong cơ thể Thần Dạ tuôn trào dữ dội ra, ép cho hai người bọn họ liên tiếp lui về phía sau.

- Bọn họ đang làm cái gì vậy?

Tất cả mọi người ở phụ cận, cũng có hơi không rõ nguyên do!

Thật sự là bọn họ cũng hơi cách xa hơn nên không cảm ứng được khí tức mà Thần Dạ giờ phút này bắt đầu khởi động bên ngoài thân thể, lại cũng tạm thời còn không thấy những sợi tóc bạc trong mái tóc hắn.

- Thần Dạ, mau dừng tay a!

Diệp Thước và Thiết Dịch Thiên âm thanh thập phần kìm nén. Nếu như không phải trên gương mặt bọn hắn có biểu hiện sự lo lắng sốt ruột ra ngoài, thì những người khác tuyệt không biết, hiện tại Thần Dạ đã có điểm gì là lạ .

Nhưng mà, cho dù có đúng hay không thì cũng không phải gấp gáp. Hơn mười cao thủ Sơ Huyền cùng nhau liên thủ, nếu như vẫn còn không bắt được ba người đều đã bị thương, bọn họ thật sự có khả năng không cần sống trên thế giới này .

- Xoẹt!

Hơn mười đạo kình khí xé gió bay lên, rồi đột nhiên vang vọng đến tận phía chân trời .

Thần Dạ bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn lại, trên khóe miệng, có một đường cong lạnh lẽo chậm rãi phác họa ra. Một vầng sáng trắng nhạt đến trình độ cao nhất cực kì nhanh chóng đang vây quanh người hắn . . . . Cùng lúc đó, ở trong tay phải của hắn xuất hiện một thanh tiểu đao, khéo léo đến mức cơ hồ khó có thể bị người phát hiện .

Tiểu đao mặc dù loang lổ, nhưng vô cùng sắc bén!

Có điều, không đợi đến lúc song phương đại chiến lại một lần nữa sáp vào nhau, thì đột nhiên, một tràng tiếng vó ngựa giòn tan từ bên ngoài đường phố đang truyền tới rất nhanh. Sau đó, một chiếc xe ngựakhông coi ai ra gì đang từ bên ngoài chạy nhanh vào con đường phố dài này.

Trong lúc nhất thời, đám người của Nhị hoàng tử, người trong cỗ kiệu có chóp nhọn ở trong ngõ hẻm cuối đường phố dài kia cùng đều có sự kinh ngạc sâu sắc!

Hôm nay, công khai áp chế ba người Thần Dạ, kì thực muốn đối phó lại chỉ có một mình Thần Dạ .

Tất cả mọi người biết, không có khả năng phái đi cao thủ tu vi quá sâu. Bởi vì loại cao thủ này một khi có hành động, với thực lực của Thần lão gia tử nhất định là cảm ứng được.

Bởi vậy, mới bày ra một trận chiến lớn như thế!

Nhưng cho dù một trận chiến lớn như vậy thì bọn họ cũng không hề tự tin có thể trong khoảng thời gian ngắn, là đạt tới nguyện vọng bọn họ mong muốn.

Cũng bất chấp thế nào, một lần hành động như vậy đều gánh vác quá nhiều trách nhiệm. Cho nên, không chỉ có những cao thủ hiện tại đã xuất hiện , mà ngấm ngầm vụng trộm vẫn còn mai phục một số người.

Những người này sẽ không tham gia vào trong đại chiến. Sự có mặt của bọn họ chỉ là cảnh giới chung quanh, cùng với trong thời gian ngắn ngủi nhất, đề phòng ba người chạy thoát.

Đương nhiên, nếu như ba người có khả năng đào tẩu như vậy, bọn họ cũng sẽ không có hành động quá lớn. Bởi vì, đến khi tham gia vào đúng lúc đó thì về thời gian ắt phải đã giằng co không ngắn. Bọn họ cũng phải rút lui, nếu không, nếu như bị người của ba nhà bắt tại trận, bất kể là ai, bao gồm hoàng đế bệ hạ bên trong, đều không chịu đựng nổi lửa giận của ba nhà.

Nhưng đám người của Nhị hoàng tử thật không ngờ, với sự canh gác dày đặc như thế, lại có một chiếc xe ngựa như thể rất bình thường mà chạy vào trong phố lớn này.

Sự kinh ngạc của Nhị hoàng tử, so ra vẫn còn kém xa sự kinh ngạc của hai người ở trong cỗ kiệu có chóp nhọn kia.

Người tên là Càn lão kia, tu vi bản thân quá cường đại, ẩn náu trong bóng tối, không xuất hiện chân thân mà vẫn có thể dễ dàng kìm chân Diệp Thước lại. Tu vi như thế mà cho đến mới rồi, sau khi chiếc xe ngựa kia xuất hiện thì lão mới phát hiện ra.

Mà sau khi phát hiện , lão muốn ngăn cản xe ngựa tiến vào trong chỗ giao tranh thì lại phát hiện mình không làm được.

Người trong kiệu đối với thực lực của Càn lão, có hiểu biết khá rõ, chiếc xe ngựa trước mắt kia . . . . Người trong kiệu không khỏi cười khổ một tiếng:

- Càn lão, người trong chiếc xe ngựa kia là lão Vương Gia sao?

Càn lão lắc đầu, đáp:

- Không phải, nếu như là Thần Trung thì tuyệt sẽ không bình tĩnh như thế.

Nghe vậy, người trong kiệu càng cười miễn cưỡng hơn:

- Quả đúng là thật không ngờ, trong đế đô lại còn có cao thủ cường đại như thế tồn tại. Người này, rốt cuộc là ai?

Thần gia mặc dù phi phàm, nhưng không ai cho rằng, cao thủ Thần gia so sánh hơn được cao thủ hoàng thất. Thần gia trấn áp làm thiên hạ kinh động sợ hãi, đa phần là đến từ chính bản thân Thần lão gia tử.

Nếu người đang đến không phải là người của Thần gia, thì cả trong đế đô, người có thể khiến cho ông lão bên cạnh đều thập phần kiêng kỵ, ngoại trừ hoàng thất ra , tuyệt đối không thế lực nhà quyền thế nào khác có thể làm nổi.

Tuy nhiên, đây là một hành động chĩa mũi nhọn đối với Thần Dạ, đương kim hoàng đế tất nhiên không có khả năng phái người lại đây ngăn cản. Càng không phải là đến giải cứu ba người Thần Dạ .

Vậy thì, chủ nhân của chiếc xe ngựa này . . . .

Một tràng tiếng vó ngựa giòn tan, trầm bổng vang dội vào trong tai mỗi người. Sau một lát, mọi người rõ ràng phát hiện, sau khi bị tiếng vó ngựa kia bao trùm, bất cứ người nào nơi này, bao gồm cả ba huynh đệ Thần Dạ đều là thân bất do kỷ ( không thể tự mình làm chủ) mà đánh mất ý định giết người nồng đậm.



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận