Đi Qua Xuân Hạ



Chưa bao giờ Thành cảm thấy mình chật vật đến thế, cụ cười tươi rói hạnh phúc của Hà như kim chích, đâm từng nhát tàn nhẫn vào tim anh.
“Chắc anh ấy đối với cô rất tốt nhỉ?”
Hà ngượng ngùng gật đầu:
“Vâng, anh ấy là người bận rộn, nhưng ngày nào cũng dành thời gian cùng tôi chăm sóc con cái.

Phụ nữ mà, có một người ở bên cạnh chia sẻ là hạnh phúc lắm rồi.”
“Ừ.” Thành cứ “ừ” mấy tiếng, không rõ đang tán đồng cái gì.

“Cô cứ ở đây một lát, tôi đi tìm gọi bác sĩ.”
“Ơ kìa anh đừng đi.” Hà gọi với theo Thành, anh đi nhanh như chạy trốn.

Cô nhìn đồng hồ một lần nữa, giờ mới 5 giờ sáng, làm gì có bác sĩ nào để cho anh gặp giờ này chứ?
Bóng dáng Thành đã mất hút sau cánh cửa, bỏ mặc Hà bó gối nghĩ ngợi.

Cô quên hỏi tên anh mất rồi, Hà đập tay lên trán, buồn bực.
Điều Hà lo lắng cũng không sai.


Sau khi rời khỏi phòng, Thành chạy một mạch đến trước cửa phòng của bác sĩ.

Căn phòng đóng cửa im ỉm, anh mới đứng đực một chỗ, không biết nên đi đâu về đâu.
Thành chắc chắn rằng anh không nhận lầm, từ nụ cười lẫn giọng nói của cô gái kia đều giống hệt người trong trí nhớ.

Nhưng cô không nhớ ra anh, mà có thể là mất trí nhớ.

Suy đoán này làm Thành suy sụp, mất hoàn toàn phương hướng.

Hà có thể căm giận, lảng tránh hoặc trách móc anh, ít ra anh còn tồn tại trong cuộc sống của cô.

Giờ cô quên rồi, Thành cảm thấy thế giới của mình đã mất đi toàn bộ màu sắc.
Nhưng anh phải làm gì bây giờ? Ngay cả dũng khí thừa nhận mình từng quen Hà, Thành cũng không có.

Anh sợ ánh mắt chán ghét của cô lúc nhìn mình.
Cô đã có gia đình nhỏ hạnh phúc, có một người chồng và hai đứa con.

Mối tình vụng dại của hai người đã hòa vào sóng biển năm ấy, vỡ tan như bọt nước.

Nếu như việc anh biến mất trong đời sống của Hà làm cô hạnh phúc, Thành tình nguyện buông bỏ để cô có thể sống an yên cả đời.
Đó là tội nghiệt mà anh phải gánh chịu.
“Thôi đi.” Anh cầm sợi dây chuyền nhặt được ở hồ nước ban nãy, cất vào trong túi.

“Quên rồi, thì quên hẳn đi.

Em còn sống là tốt rồi.”
***
Hà ngồi yên trong phòng dọn dẹp lại đồ đạc, đồng thời nhắn tin cho bà Vân báo bình an.

Chốc chốc cô lại nhìn về phía cửa, tìm kiếm bóng hình của Thành.


Một lát sau, anh mang theo khuôn mặt trầm lặng trở lại, đưa hồ sơ bệnh án cho anh.
“Họ đã làm việc rồi à?”
“Không, tôi nằn nì mãi nên họ đưa cho.”
“Anh thật là… y như tổng tài bá đạo trong mấy cuốn truyện ngôn tình vậy.”
Thành bật cười, một nụ cười đẹp đến nỗi làm cho Hà thẫn thờ:
“Tôi mà là tổng tài thật thì chắc chỉ là cái loại có mắt không tròng thôi.”
Hà lắc đầu nguầy nguậy: “Không đâu.

Anh rất tốt mà.” Rồi sợ anh không tin, cô lặp lại lần nữa: “Anh rất tốt, thật đấy.

Cô gái nào cưới được anh chắc hạnh phúc lắm đấy.

À mà, anh đã có vợ chưa?”
Thành hơi ngập ngừng, không nói là “rồi” hay chưa gì cả: “Có thì sao mà không thì sao?”
“Anh chưa có thì tôi giới thiệu cho anh bạn thân của tôi.

Cậu ấy xinh lắm, còn tốt bụng y như anh vậy đó.”
“Đứng lên đi.” Thành bỏ dở câu chuyện, lầm lũi đứng dậy.

Hà có linh cảm anh đang cáu giận, mà không biết mình đã nói sai gì rồi.

“Tôi làm thủ tục xuất viện cho em rồi, để tôi tiện đường đưa em về luôn.”
Hà còn định từ chối mấy lần, nhưng không xoay chuyển được quyết định của Thành.

Cô đành lững thững theo anh ra xe, trở về căn hộ mà cô mới thuê gần đây.

Suốt đường đi, thứ bao quanh hai người chỉ có sự yên tĩnh, Thành không nói, Hà cũng không hỏi.
Chiếc xe đến gần cổng khu nhà, Hà vội ra hiệu cho Thành dừng lại:
“Từ từ đã.

Đấy là chồng tôi.”
Cô quay sang nhìn bảo Thành ấn nút mở cửa, nhưng chợt nhận ra anh đang nhìn chằm chằm vào người đang đứng trước mui xe, đồng thời cũng là chồng của cô.


Giây lát, anh mới mở cửa cho Hà, theo chân cô xuống xe.
Hai người đàn ông im lặng nhìn nhau, khí thế hai người đều xuất sắc, không ai thua kém ai.
Hà quen đường mà khoác vào tay Tuấn, ngạc nhiên hỏi anh:
“Hai người quen nhau sao?”
“Không quen lắm.” Tuấn cười mỉa mai: “Chỉ là một kẻ thất bại không đáng quan tâm mà thôi.

Chúng ta vào nhà đi em.”
Thành làm như chẳng để ý đến lời chọc ngoáy, chỉ nhìn Hà dặn dò:
“Đưa em đến đây thôi.

Có gì không khỏe trong người thì đến bệnh viện.

Lần sau cần để ý người không thích mình, tránh xa họ ra.”
Anh nhắc nhở cô rất thuận miệng, làm Hà vô thức tưởng tượng cảnh này đã xảy ra vô số lần trong quá khứ.
Tuấn kéo Hà ra đằng sau, cả người căng lên:
“Anh Phùng, vợ của tôi tự biết có chừng mực, không cần anh phải dốc lòng dạy dỗ như thế.

Anh cũng có vợ có con rồi, nên giữ khoảng cách với vợ người khác thì tốt hơn.”
“Tuấn, anh nói gì vậy? Anh ấy vừa cứu em mà.” Hà vội đứng ra giữa giảng hòa, nói nhỏ vào tai chồng.

“Anh không thích thì cũng không nên nói với người ta thế chứ!”
Tuấn không đáp lại, cầm tay Hà dắt cô một mạch vào bên trong cổng.

Trước khi đi khuất, cô nghe thấy giọng của Thành:
“Tôi là Phùng Minh Thành, rất vui được gặp cô.”.


Nhấn để mở bình luận

Đi Qua Xuân Hạ