Đọc tâm



Ghế da hổ vừa lúc thích hợp với hình thể của Lương Sở Uyên, nếu là Tô Yểu ngồi lên nhìn sẽ có chút không hợp.

Cô quá thon thả nhưng lại không mất đầy đặn.

Lương Sở Uyên cầm hai mắt cá chân cô, kéo lên cao ngang bằng bả vai của anh, anh nhìn một mảnh màu đỏ thắm, thủy quang rực rỡ, hai cánh môi âm hộ mở ra, mơ hồ có thể nhìn thấy lông tóc thưa thớt và lỗ nhỏ chưa kịp khép kín.

Tô Yểu giật giật đầu gối, muốn co chân lại, "Lạnh quá."

Điều hòa thổi ra khí lạnh như vậy, lạnh căm căm mà nhắm thẳng vào chân cô, cô cảm thấy có chút khó chịu, tâm tư vừa động, đột nhiên thu hồi chân từ trong tay anh, dùng đầu ngón chân cọ cọ lên quy đầu tròn vo kia.

Quy đầu đang cúi đầu giống như nhảy nhảy lên.

[nhịn không nổi đi.]

Trong mắt cô xẹt qua tia giảo hoạt, rất có hứng thú mà cong đầu ngón chân, du tẩu dọc theo hình dáng côn th*t, từ trên, xuống dưới, cuối cùng dừng trên trứng dái nặng trĩu.

Nhẹ nhàng mà cọ sát.

Một chân vừa dài vừa nhỏ, ở dưới ánh đèn, giống như bạch ngọc ánh vào mắt Lương Sở Uyên.


Anh nghe được trong lòng Tô Yểu không ngừng nói lời cợt nhả.

Nghĩ đến bình thường ở trên giường luôn là anh khống chế tiết tấu, hiện tại cô đảo khách thành chủ, trong lòng liền hưng phấn không chịu được, dùng bàn chân đi ma sát côn th*t của anh thì cũng thôi, cùng im lặng đánh nhịp lên...

Một hai ba bốn, ma âm đánh vòng, Lương Sở Uyên vừa tức lại vừa buồn cười, trong phút chốc liền bẻ chân cô ra.

Tô Yểu cả kinh, [làm gì?]

"Làm em."

Tô Yểu ngây ngốc mà nghĩ, cô hỏi ra miệng sao?

Nhưng mà không đợi cô làm rõ tình hình, nhục huyệt đột nhiên hứng lấy một còn thuyền cự luân, thế tới rào rạt, thẳng tắp đâm đến chỗ sâu nhất hoa tâm.

Cô thét chói tai ra tiếng: "A...Quá lớn, quá lớn, anh chờ một chút..."

Hồi lâu không vào, không chỉ là Tô Yểu không chịu nổi mà Lương Sở Uyên cũng cảm thấy có chút đau. Anh nhanh chóng động thân, côn th*t cực đại đâm vào nộn huyệt vang lên tiếng vang phụt phụt, tinh hoàn ở ngoài miệng huyệt, vội vàng giống như muốn cùng chen đi vào.

Anh đại khai đại hợp thao làm, Tô Yểu cuộn người như con tôm ở sô pha, eo vừa mỏi vừa đau, cô ồn ào: "Ôm em, ôm em."

Lương Sở Uyên bế cô lên, trực tiếp đặt xuống thảm trên mặt đất. Cửa sổ sát đất bên cạnh mở ra một chút, cùng với gió thổi ra từ điều hòa làm Tô Yểu nổi da gà toàn thân, cô rầm rì kêu, hai cái đùi tách ra, giống như cùng kéo, gắt gao kẹp chặt Lương Sở Uyên.

Trong lúc hoảng hốt, cô nhìn thấy màn cửa bị thôi bay một góc, sắc trời ngoài phòng đen nhánh như mực, tự nhiên nghĩ: [hình như chưa từng làm ở bên ngoài.]

Lương Sở Uyên bỗng dưng dừng lại.

Cô hoàn hồn, câu chân, dùng sau lưng cọ sát eo của anh, "Dừng lại làm gì?"

Lương Sở Uyên không lên tiếng, nghĩ: [anh thấy em vẫn luôn nhìn bên ngoài, muốn ra ngoài sao?]

Trong lòng Tô Yểu lộp bộp, người này đi guốc trong bụng cô sao?

Cô vội vàng áp lên người anh, từ trên cao đối diện anh: "Bên ngoài rất nhiều muỗi, đi ra ngoài bị cắn chết." Trong lòng lại nghĩ: [tổn thọ đó, đi ra ngoài bị người nhìn không nói, ngày mai còn có thể lên tin tức xã hội.]

Lần đầu tiên Lương Sở Uyên cười to ra tiếng trong lúc làm tình.

Tô Yểu không hiểu ra sao, liền giật giật, co chặt đường đi, đem côn th*t bọc đến kín mít.

"Anh cười cái gì? Có muốn tạo hài tử nữa hay không?"


Nghe vậy, Lương Sở Uyên hạ đuôi lông mày.

"Tạo chứ."

Anh giống như trẻ con uống sữa mà mút đầu v* Tô Yểu.

Táp táp rung động.

Đồng thời vận động dưới háng cũng chưa từng ngừng lại.

Cũng không biết có phải vừa rồi cười quấy nhiễu tình thú hay không, Lương Sở Uyên cảm thấy làm trên thảm không tận hứng. Vì thế, anh lại đem Tô Yểu ôm trở về ghế da hổ.

Lần này là cô ghé vào chỗ ngồi.

Phụ nữ giống như hồ ly đưa lưng về phía Lương Sở Uyên cong mông vậy đuôi, cô cảm thấy ngứa, rất ngứa, ngứa đến thịt trai đều phát run--

Lương Sở Uyên nghe được.

Khóe mắt anh đỏ lên, nắm côn th*t lên xuống hai cái, một tay vừa rồi đưa vào tiểu huyệt còn dính d*m thủy, cũng không thèm để ý, liền cứ như vậy đưa vào nhục huyệt.

Đi vào từ phía sau là tư thế Tô Yểu thích nhất, mông kẹp, vừa sâu vừa sướng, cô kêu ra tiếng một chút.

"A a a..."

[sướng quá!]

Hai đạo thanh âm đồng thời vang lên, động tác của Lương Sở Uyên rất nhanh, cũng phân không rõ đâu mới là tiếng lòng của Tô Yểu.

[chính là nơi này, mạnh chút, thoải mái chết được.]

[lại nhanh lên chút!]

Thế Lương Sở Uyên mới biết hóa ra lúc làm tình Tô Yểu sẽ nghĩ nhiều như vậy.

Trước kia không biết, nghe ngoài miệng cô chỉ là rên rỉ, bị anh bức nóng nảy mới có thể nói hai câu tán tỉnh.

Anh còn tưởng rằng cô không thích nói.

Hóa ra là khó có thể mở miệng.

Lương Sở Uyên đột nhiên cảm thấy điều kiện phần cứng của chính mình cũng không tồi, nếu anh "không được", vậy chẳng phải sẽ nghe bà xã của anh tự mình chế giễu năng lực của anh sao?


Người là không thể bị nghẹn quá lâu, đương nhiên cũng không có khả năng cùng chính mình phân cao thấp, lần này Lương Sở Uyên đem Tô Yểu lật qua, giống như là kim thương không ngã, làm lần cuối cùng, anh bắn ra hơn phân nửa tinh dịch tích góp nửa tháng, lại còn muốn thêm một lần nữa.

Nhưng Tô Yểu lại không muốn.

[mệt quá, khi nào mới xong đây.]

Lương Sở Uyên: "..."

Ngọn lửa dục vọng giống như bị một chậu nước lạnh dội xuống, anh tính toán tinh lực dư lại sẽ để ngày mai, liền lật thân mình, "Hôm nay đến đây thôi."

[sao vậy? tức giận?]

Tô Yểu không xác định mà mở mắt ra, trần trụi bò đến trên người anh, một tay chống, một tay sờ côn th*t của anh.

"Cứng như vậy không khó chịu sao? Có muốn em giúp anh không?"

"Anh sợ em mệt."

Tô Yểu buột miệng thốt ra: "Không mệt, làm cùng anh sao có thể mệt!"

Lương Sở Uyên nhìn cô, nói: "Yểu Yểu, tâm của em so với miệng của em, thành thật hơn nhiều."

Tô Yểu:???

***

Editor: Chính thức kết thúc bộ này. T đang đào hố mới tỷ đệ luyến, nam9 phi công, nu9 tổng tài, không có H.

Mong mn ủng hộ hố mới của t nhé.




Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Đọc tâm