Gả Cho Tổng Tài Trai Bao


Tần Lạc Y cau mày nhìn Lệ Phong Tước say như chết trên giường, trong lòng cực kỳ phiền muộn.


Bây giờ đã là hơn nửa đêm, sáng sớm ngày mai cô còn phải đi tham gia hôn lễ của Tần Chỉ Văn.


Ông trời là cảm thấy cô gần đây sinh hoạt quá nhàn nhã, cố ý cho cô tìm chút chuyện làm sao?


Lệ Phong Tước nửa ngủ nửa tỉnh, cảm giác được Hạ Hạo quăng mình lên giường.


Ngửi thấy được mùi thơm cơ thể quen thuộc trên giường, thỏa mãn xoay người, sau đó cong hai chân lên, Lệ Phong Tước rốt cục thả lỏng cơ thể, an tâm nằm ở trên giường.


"Này, anh không cởi giày à, ga trải giường sẽ bị anh làm bẩn."


Vốn là Tần Lạc Y đang đau khổ không biết làm sao thu thập người đàn ông say rượu này, không nghĩ tới người này còn làm trầm trọng thêm, trực tiếp đạp chân ở trên drap giường.


Khuôn mặt có biểu cảm chấp nhận số phận, Tần Lạc Y oán hận cởi giày cho Lệ Phong Tước, sau đó đến phòng vệ sinh thấm ướt một cái khăn lông, lau tay, lau mặt cho anh.


"Vì sao tôi cứ xui xẻo như thế chứ."


Sau khi Tần Lạc Y lau cho anh xong, đứng bên giường nghiến răng nghiến lợi quay về Lệ Phong Tước nói, lập tức dự định ôm chăn giường đến phòng khách ngủ trên sô pha.


Khom lưng dịch góc chăn cho Lệ Phong Tước, Tần Lạc Y mới vừa muốn rời khỏi, lại bị Lệ Phong Tước một phát bắt được cổ tay.


"A!"


Tần Lạc Y còn chưa kịp phản ứng, trên tay Lệ Phong Tước dùng sức, lập tức liền kéo người phụ nữ vẫn còn kinh ngạc kia ngã ở trên giường, hơi điều chỉnh tư thế, chăm chú khóa người vào trong ngực.


"Anh làm gì?"


Tần Lạc Y đột nhiên bị Lệ Phong Tước ôm lấy, sợ hết hồn, nhưng nhìn thấy sắc mặt anh nhu hòa, trong lòng cô lại có chút xúc cảm, anh, kỳ thực rất mệt đúng chứ?


"Mục Linh, Mục Linh, em đừng đi."


Lệ Phong Tước ôm chặt lấy Tần Lạc Y trong lồng ngực, giữa hai lông mày nhăn lại một chữ 川.


Tần Lạc Y nhìn thấy dáng dấp anh như vậy, trong lòng không nói ra được tư vị gì, trong lòng lại như kim đâm.


Có lẽ vừa bắt đầu, anh cũng không muốn làm trai bao, chỉ là người phụ nữ gọi là Mục Linh kia rời khỏi anh, anh mới sẽ đi tới con đường không lối về này.


Có lẽ, Lệ Phong Tước không có vô tình như bề ngoài, vừa vặn ngược lại, anh chính là bởi vì quá mức thâm tình, vì vậy dẫn đến sau đó thất vọng với người phụ nữ, cuối cùng tự giận mình, đi làm một tên trai bao làm tình không nói chuyện tình cảm.


Lúc đang suy nghĩ lung tung không có mục đích, trong đầu Tần Lạc Y chợt nhớ tới hai lần trước lúc bọn họ xảy ra quan hệ, Lệ Phong Tước ở trên người cô gọi ra cũng là cái tên này.


Tần Lạc Y nhìn mặt Lệ Phong Tước ngủ, khó chịu cắn môi dưới, nhưng không phải không thừa nhận, có lẽ cô ở trong mắt Lệ Phong Tước chỉ là một người thay thế.


Có thể gian phòng này có hồi ức của Lệ Phong Tước ở cùng người phụ nữ kia, vì vậy anh mới coi trọng như vậy, lại liên tục ở lại chỗ này.


Nhớ tới lúc anh gọi Mục Linh thì trái tim mình đau nhói, Tần Lạc Y hạ thấp con ngươi, nơi này cô không thể ở lại nữa, cô sợ mình thật sự động tình với người đàn ông này.




Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận