Giả Vờ Thôi Mà! Sao Lại Thành Thật



Nắng vàng lugn linh nhảy nhót trên cành lá. Từng chú bướm trắng bay là là cùng nhau, tạo nên khung cảnh thơ mộng của buổi sớm mai.

Bên cửa sổ, một cô gái có mái tóc vàng bồng bềnh xõa nang vai, đôi mắt tím khiến người ta mê mẩn và hai má hồng phúng phính. Hình tượng thì thục nữ thế nhưng hành động thì chẳng thục nữ tẹo nào.

- Chết nè! Cho mày góa chồng nè- Jen acàm cây thước đập một chứ bướm đực bẹt dí vào tường. Từ nãy đến giờ nó đứng bên của sổ là để hại gai đình người ta tan cửa nát nhà chứ đâu có hứng thú ngắm bình minh. Chả bù ấy ngày trước, cứ như cái bánh bao thiu.

- Em độc ác nó vừa thôi chứ!

Cánh cửa phòng bệnh bật mở, chàng trai nhìn nó bật cười. Đúng là một cô gái đặc biệt, quá đặc biệt, cho thêm hai từ cá biệt cho tròn.

- Anh!- Mặt sno sáng bừng lên nhưng khi quay người lại thì lập tức nụ cười trên môi tắt ngấm.

Anh ngso lơ cái vẻ mặt hiện lên 3 chữ Đi ra ngay của nó vẫn đứng dựa tường cười. Mái tóc vàng hung được nhuộm ánh nắng rạng rỡ cùng gương mặt như tượng đúc khiến Ken như chàng hoàng tử đang chờ đợi nàng công chúa đến bên mình. Anh mặc chiếc áo sơ mi đen giản dị để đề phòng nếu có động tay động chân thì dẽ dàng sử dụng. Vì anh đã lường trước bộ dạng của mình sau khi bước ra ngoài cánh cửa này rồi.

Ken bước đến phía nó, đưa món quà được gói công phu ra trước mặt cùng cái nháy mắt đầy tình ý.

- Tăng em nè!

Nếu là những người con gái khác thì anh sẽ tặng hoa còn với nó tặng hoa thì sẽ được đáp trả nagy vào mặt. Nên anh mứoi tặng quà, chắc chắn nó sẽ bất ngờ lắm.

Jen nhìn món quà , gương mặt từ xj xuống liền trở nên u ám và cuối cùng là sáng lóe lên. Tên này chắc pahỉ điều tra nso kxi lắm mới chọn màu này nhỉ, một amù xanh trang nhã và lịch sự, nhẹ nhàng và êm ái và cũng là MÀU NÓ GHÉT NHẤT!

- Ô! Anh quên mất! Nhưng không ngờ một người như em lại ghét màu xanh nha- Ken cười đắc thắng, chơi anh nhiều giờ anh chơi lại thôi.

Nó cũng cười, nhưng là nụ cười cay đắng. Nó đưa tay giật món quà và từ từ mở ra.

Đầu tiên là một cái hình đầu ngưừoi có gắn lò xo nhảy lên lè khè trứoc mặt nó, tiếp đến là một khẩu súng. Khoan đã, một khẩu súng ư? Tặng mình khẩu súng? Tên này...có ý gì đây??!!

- Anh nghĩ đi nghxi lại thì tanựg súng vẫn là hơpự với em nhaats! Nhưng chỉ là đồ chơi thôi đề phòng em cầm súng banứ anh luôn thì xui!- Ken vẫn cười hả dạ, cưừoi như được cười vậy. Trêu nó công nhận vui thiệt!

Nó hằm hằm nhìn anh, đang nghĩ xem có ên ném anh xuống cửa sổ không. Chợt đầu nó sáng một cái bóng đèn, hà hà, tuy cái này nhẹ nhưng cũng được. Vốn là định choi bút chì nhưng giờ cho tên này nếm mùi trước.

Jne đưa hai tay ra đằng sau, trên mặt nở nụ cười ngượng ngùng.

- C..Cảm ơn anh nha!

Ken bỗng thấy rùng mình, híc hôm nay dễ có sóng thần tràn về thủ đô Hà Nội yêu dấu lắm. Hoặc là sẽ có chị Hằng xuống trần và nhảy điệu nhạc rock. Dễ lắm.

Nó vẫn cười và tién lại gần anh, hai tay nó đưa lên vuốt má Ken, giọng nói ngọt ngào như kẹo ngọt.

- Thật sự em rất thích món quà! Em sẽ sử dụng nó nhiều để nhớ đến anh.

Rồi nó náhy mắt với anh một cái, đôi mắt t6ím ánh lên tia tinh nghịch. Ha ha, Ken ơi là Ken, anh gặp nhầm đối thủ rồi.

Đúng lúc đó, một lần nữa cánh cửa phòng lại bật mở. Nó và Ken quay ra cửa phòng.

Hắn trong chiếc áo phông xám trông thật bảnh trai. Mái tóc vàng được uốn kĩ lưỡngtạo vẻ hấp dẫn khó tả. Shin đang tươi cười thì nhìn thấy Ken lập tức nụ cười tắt ngấm. Nhưng không phải là ánh mắt hổ phách mà là ánh mắt nhìhn...sinh vật lạ.

Nó sợ kế hoạch bị bại lộ nên đã đẩy nhanh Ken ra khỏi phòng. Jen lạp tức lấy lại vẻ vui tươi ban nãy (là cái lúc pha shoại gia đình bướm ý) với hắn.

- Hi hi! Hôm nay đẹp trai ghê!

Shin vẫn có vẻ bực tức, sao tên trời đánh đó lại ở đây hỉ? Lâu lâu quên chưa xử hắn đấy, pahỉ bảo thằng Bun nó tìm lại rồi đánh cho ábn sống bán chết luôn, xem còn bén mảng tới đây được nữa không.

- Có đẹp trai bằng cái người vừa nãy không?

- Không!- Nó trả lời không chần chừ.

Hắn xì khó ở đầu định đến xử tội nó thì bị câu nói của chị Jen nah fta làm cho cứng đơ.

- Không phaie đẹp trai hơn mà là quá đẹp trai hơn!

- Cái này không nói anh cũng biết- Shin nhún vai nói tỉnh bơ, công nhận anh mặt dày thiệt nha!(Shin+ Jen: biến đê nhỏ kia! t/g: Nó...nó nói ai ý nhỉ?>

- Mà em chưoi ác thiệt đó nha!- Hắn nhìn nó đang tràn đầy sức sống và nghĩ lại áci hình ảnh của Ken vừa nãy.

- Gì chứ? Ao kêu hắn dám tặng em súng chứ!- Nó phụng phịu.

- Thế thì hắn làm đúng rồi đấy!- Shin cười gian gian.

- HOÀNG DUY PHONG!!!!!!!!!!!

~ Một phút cho trận động đất trôi qua

~- Em có cần hét kinh khủng vậy không?- Hanứ ôm tai nhăn mặt.

- Híc! Em đau đầu quá, tại anh đó, tại anh đó.

Thế là hắn phải chịu làm bao cát cho nó chút giận vì sợ ảnh hưởng đến sức khở của nó. Giờ mới thấy làm bệnh nhân sướng thật ha.( nói chơi thôy!^^)

Ken đi trên đường, nghĩ lại lúc nó sờ má khiến tim anh đập loạn xạ. Mặt cũng tự mà nóng dần lên. Nhưng sao hôm nay kì kì vậy ta, sao ai cũng nhìn mình như sinh vật lạ vậy. À chắc mình đẹp trai quá ý mà. Chẹp chẹp!

Kì lạ! Nhìn kiểu gì gì á. Anh lắc đầu cho qua thì bỗng khựng người lại nhìn vào chiếc kính của cửa hàng gần đó. Sao mặt mình đầy óng ánh thế này? AAAAAAAAAA! DƯƠNG BĂNG BĂNG!! CÔ CỨ CHỜ ĐẤY!

Nó đang ăn chiếc đùi gà nướng bỗng hắt xì hơi. Day day mũi nó biết kế hoạch đã thành công, ha ha còn nhiều trò vui nữa nếu anh cứ lấn quẩn quanh tôi đấy! Yeah!

Ta lại là tiểu tử quậy!



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận