Hậu Cung Ba Nghìn Ta Độc Sủng


“Nếu ngươi không ở đây, ta cần lê cái chân gãy này đi sao?”“Ngươi. . . . . .”Đè nặng cơn tức giận tận đáy lòng muốn đem Tiểu Thiên ném ra khỏi Vũ Phượng Cung, Hoàng Phủ Tấn hít sâu một hơi, tà liếc Tiểu Thiên tứ một cái, mở miệng nói: “Được, vậy ngươi cứ ở đây một mình, thấy tinh thần của ngươi tốt như vậy, tự chiếu cố bản thân chắc không có vấn đề gì.” Nói xong, còn nhịn không được trừng mắt liếc nhìn nàng một cái.Lại chỉ thấy Tiểu Thiên không cho là đúng bĩu bĩu môi, “Hừ, một mình sao, không lẽ Vũ Phượng Cung to lớn như thế này không tìm ra một cung nữ hầu hạ mình . . . . . .” Tiểu Thiên vẫn chưa nói xong, nàng đã bị cảnh tượng trước mắt làm cho cả kinh đem lời nói nghẹn ở cổ.Không. . . . . . Không phải chứ, vừa mới vào nên không phát hiện, hiện tại mới nhìn đến, cả một cái Vũ Phượng Cung to lớn như thế này thật đúng là một cung nữ thái giám đều không có.Nàng làm Hoàng Hậu cũng quá uất ức đi. Ông nội ngươi, hôn quân chết tiệt này, thế nhưng keo kiệt đến ngay cả một cung nữ cũng không thèm cho nàng, lại đối với tiểu thiếp kia tốt như vậy, lúc nàng vào đó, cả Lan Uyển đầy cung nữ, dường như sợ không đủ vậy.Quả nhiên là thê không bằng thiếp. Hừ!“Tại sao Vũ Phượng Cung này một hạ nhân cũng không có? Chẳng lẽ trước kia ở nơi này, Hoàng Hậu cũng không cần cung nữ hầu hạ sao?” Khó chịu nhìn về hướng Hoàng Phủ Tấn, nàng đầy mình tức giận hỏi, lại nhìn thấy lửa giận trong mắt Hoàng Phủ Tấn bất chợt lạnh xuống, vẻ mặt lạnh lư nhẽo làm nàng nhịn không được run rẩy vài cái.Sao lại thế này? Câu hỏi của nàng thật sự có vấn đề sao? Tại sao vẻ mặt của tên hon quân này trở nên kinh khủng như vậy, má. . . . . . Má ơi, sắp giết người nga.Chờ. . . . . . Từ từ? Nàng vừa mới nói cái gì ? Hoàng. . . . . . Hoàng Hậu trước? Đó. . . . . . Đó không phải là mẹ ruột của tên hôn quân đã chạy theo nam nhân khác sao? Hôn quân thống hận nhất chính là vị Hoàng Hậu đã sinh ra hắn, và đã hồng hạnh ra tường, nàng thế nhưng còn dám ở trước mặt hắn đề cập đến vị Hoàng Hậu trước? Nàng không phải muốn chết sao? Ô oa Nguy hiểm rồi, nguy hiểm to rồi.Vẫn là trấn an hôn quân này trước đi.Nghĩ như vậy , nàng đang muốn mở miệng, lại chỉ nghe từ miệng lạnh như băng của Hoàng Phủ Tấn phun ra vài từ, “Hoàng Hậu trước kia và ngươi giống nhau đều là dâm phụ, hoàn toàn không có tư cách để cho người khác hầu hạ.” Nói xong, phất tay áo, nhanh chóng bước ra khỏi Vũ Phượng Cung.Lưu lại Tiểu Thiên một mặt kinh ngạc cô đơn đứng ở tại chỗ, nhìn theo bóng dáng mang theo cơn tức giận của Hoàng Phủ Tấn mơ hồ lộ ra nổi cô đơn kia, Tiểu Thiên thất thần nói không ra lời, trong lòng mang theo một tia đau lòng không hiểu được.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
BÌNH LUẬN TRUYỆN