Hậu Cung Ba Nghìn Ta Độc Sủng


Nữ nhân này nhiều lần đều to gan lớn mật không chỉ châm chọc hắn, khiêu khích hắn, nếu không ỷ vào sự sủng ái của hoàng tổ mẫu, thì cũng là ỷ vào khối huyết ngọc kia, hiện tại trở nên thành thật như thế, đại khái chắc cũng đã nghĩ đến cái uy hoàng đế của hắn có thể tuỳ thời mà lấy cái mạng nhỏ của nàng.Nàng hiện tại thực thức thời! bản lãnh lấy mạnh hiếp yếu, nàng so với bất kì ai đều hiểu hơn hết.Âm thầm trợn mắt nhìn Tiểu Thiên một cái, hắn ôm nàng đi về hướng phòng ngủ.Sau khi đem Tiểu Thiên đặt trên giường, Hoàng Phủ Tấn không hề nhìn lại nàng, chỉ đơn giản là lạnh lùng mở miệng nói: “Đừng có lộn xộn nữa, nếu như chân còn lại mà bị hỏng nữa…, mình ngươi ở đây tự sanh tự diệt cũng tốt lắm.”Cẩu hoàng đế, dám nguyền rủa nàng! Tiểu Thiên khó chịu bĩu bĩu môi, cũng không còn dám phản bác.Kẻ thức thời mới là tuấn kiệt! Quả đúng là chân lí không bao giờ sai.Thấy Tiểu Thiên không nói lời nào, Hoàng Phủ Tấn ngược lại cảm thấy không quen , nữ nhân này bình thường nhưng này lại an phận đến một câu cũng không nói.Nếu như vậy, hắn cũng không có ý định nói gì nữa, lạnh lùng liếc nàng một cái, Hoàng Phủ Tấn xoay người đi ra ngoài.“Hoàng thượng!” Tiểu Thiên chợt đưa tay kéo hắn lại, trong mắt mang theo vài phần thỉnh cầu.Bị đôi tay nhỏ bé mềm mại không xương của Tiểu Thiên lôi kéo, Hoàng Phủ Tấn cảm giác tim mình như đập nhanh thêm vài nhịp.Nhưng vừa nghĩ tới nàng đối với gian phu cũng làm hành động như vậy, lửa giận trong hắn lại ùn ùn kéo tới.Hất đôi tay của nàng, hắn mặt lạnh mở miệng nói: “Chuyện gì?”Thấy mình bị Hoàng Phủ Tấn đẩy ra, trong mắt Tiểu Thiên thoáng qua một tia mất mát nhàn nhạt, thật ra sự chán ghét kia trong mắt Hoàng Phủ Tấn, khiến cho nàng thực lòng cảm thấy rất khó chịu.Nàng biết, trong mắt Hoàng Phủ Tấn, nàng chỉ đơn giản một nguời đàn bà dâm loàn trắc nết dám cho hắn mang nón xanh mà lại không có bất kì sự hối hận nào.Thấy Tiểu Thiên sửng sốt, mày Hoàng Phủ Tấn lại một lần nữa nhíu lại, “Niếp Tiểu Thiên, gọi trẫm rốt cuộc chuyện gì?” Thanh âm của hắn vang lên.“Ta. . . . . .” Nhìn Hoàng Phủ Tấn trên mặt không nhịn được, Tiểu Thiên nhíu mày một cái, vẫn không thể nói ra khỏi miệng, lắc đầu một cái, nàng nhàn nhạt mở miệng nói: “Không có gì, ngài đi thong thả!”Hoàng Phủ Tấn có cảm giác, hôm nay Niếp Tiểu Thiên rất lạ, càng ngày càng không giống Niếp Tiểu Thiên – nữ nhân không bao giờ để hắn vào mắt kia.Chẳng lẽ té một cái liền đem tính khí của nàng cũng té luôn sao?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
BÌNH LUẬN TRUYỆN