Hãy Thay Tôi Yêu Anh Ấy


Ba người im lặng đứng trong phòng chờ của sân bay, đối lập hoàn toàn với không khí náo nhiệt xung quanh.
Rất lâu sau, Hạ Nặc Kỳ lấy hết dũng khí nhìn về phía Lam Tịnh Vũ: “Đúng rồi, lần trước anh vẫn chưa kể hết câu chuyện Mĩ Nhân Ngư đó… trước lúc anh đi, có thể kể nốt câu chuyện đó được không?”
Hạ Nặc Kỳ tội nghiệp nhìn chằm chằm vào Lam Tịnh Vũ, ánh mắt đầy sự mong đợi.
Ánh mắt Lam Tịnh Vũ ẩn chứa sự nối tiếc, anh quay lại lạnh nhạt nói: “Tiểu Mĩ Nhân Ngư thích nghe nhất những câu chuyện liên quan đến thế giới con người trên mặt đất, bà ngoại của cô ấy đem tất cả những hiểu biết của mình về tàu thuyền, thành phố, loài người và các loại động vật khác kể cho cô ấy nghe…” Giọng nói hiền từ chậm rãi kể tiếp, “Đặc biệt có một việc khiến Tiểu Mĩ Nhân Ngư vô cùng thích đó là, bà ngoại đã đồng ý với cô ấy, đợi đến lúc cô ấy 15 tuổi, sẽ cho phép cô ấy bơi lên mặt biển để nhìn rừng cây và thành phố trên đất liền…”
Vân Phi nhìn Lam Tịnh Vũ, sau đó lại nhìn Hạ Nặc Kỳ, nín thinh đứng ở một bên. Hạ Nặc Kỳ lặng lẽ nhìn Lam Tịnh Vũ, như muốn khắc ghi lại hình ảnh của anh ở trong đầu, nghe rất chăm chú, cẩn thận, sợ rằng sẽ bỏ sót chi tiết nào dù là nhỏ nhất.
Mặc dù Hạ Nặc Kỳ được nghe giọng nói của anh, thậm chí là có thể nghe thấy tiếng anh thở, nhưng trái tim cô vẫn còn rất đau đớn. Suy cho cùng, anh ấy vẫn thuộc về Vân Phi…
Trong không trung, chỉ vang lên giọng nói lạnh nhạt của anh: “Sau đó trở đi, không biết là qua bao nhiêu đêm, Tiểu Mĩ Nhân Ngư đứng ở bên cạnh chiếc cửa sổ đang mở, xuyên qua làn nước biển sâu xanh thẳm nhìn ngóng lên trên, nhìn những con cá đang quẩy chiếc đuôi của mình. Cô còn nhìn thấy mặt trăng tròn vằng vặc và những vì sao lấp lánh, tuy chúng chỉ phát ra thứ ánh sáng nhàn nhạt, nhưng khi xuyên qua nước biển, trông chúng to hơn rất nhiều so với loài người nhìn thấy… ngày tháng cứ thế mà trôi đi, cho đến một ngày kia cô có thể bơi lên mặt nước biển…”
“Đừng kể nữa.” Hạ Nặc Kỳ nói, “Em không muốn nghe đoạn sau khi cô ấy gặp hoàng tử, một cuộc gặp gỡ như vậy thà rằng từ trước đến giờ không gặp còn hơn, cũng sẽ không phải đau khổ.”
Một cảm giác đau đớn như những dòng nước đang từ từ chảy dưới mặt băng, âm ỉ luẩn quẩn trong lòng cô.
“Em không phải là Tiểu Mĩ Nhân Ngư, sao em lại biết là đau khổ? Có lẽ sau khi gặp hoàng tử mà cô ấy yêu, cô ấy tự nguyện biến thành những bọt sóng trong biển lớn, anh cũng không muốn để câu chuyện kết thúc như vậy.” Ánh mắt Lam Tịnh Vũ như ngọn đuốc nhìn chằm chằm vào cô, “Nếu cuộc sống chưa từng xảy ra tất cả những điều đó, thì càng khiến cho người ta thêm đau khổ.”
“Lam…” Nước mắt từ từ lăn trên má Hạ Nặc Kỳ. Cô khẽ thở nhè nhẹ, cố gắng để mỉm cười, nhưng nước mắt cứ thế trào ra.
Thấy tình cảnh đó, Vân Phi lặng lẽ bỏ đi, để cho Lam Tịnh Vũ và Hạ Nặc Kỳ có không gian riêng.
Ánh mắt Lam Tịnh Vũ trở nên yếu đuối, anh điềm tĩnh kể tiếp: “Người mà mình cần gặp thì cuối cùng cũng sẽ gặp được, người mà mình yêu thì dù có chạy cũng không thoát khỏi được duyên kiếp của tình yêu, Tiểu Mĩ Nhân Ngư lần đầu tiên bơi lên trên mặt biển đã gặp chàng hoàng tử định mệnh của mình…”
“Đừng kể nữa, em không muốn nghe…” Hạ Nặc Kỳ nghẹn ngào, khẽ ngắt lời anh.
Lam Tịnh Vũ trầm ngâm một lát, rồi tiếp tục nói: “Chàng hoàng tử trẻ tuổi đó rất khôi ngô tuấn tú! Khi nghe tiếng nhạc dần dần tan biến đi trong màn đêm rực rỡ ánh đèn, hoàng tử và các thủy thủ thân thiết nắm lấy tay nhau, cười nói vui vẻ. Đêm đã rất khuya, nhưng Tiểu Mĩ Nhân Ngư không nỡ rời ánh mắt của mình khỏi chiếc thuyền lớn và vị hoàng tử sang trọng…”
Hạ Nặc Kỳ lẳng lặng nhìn anh, rồi đột nhiên bật cười.
“Nhưng đúng vào lúc đó, từ đáy biển sâu nổi lên những âm thanh ầm ầm. Từng đợt sóng từ phía chân trời ào đến, những đám mây đen kịt phủ kín bầu trời, những tia chớp sáng chói lóe lên ở phía đằng xa! Đám thủy thủ vội vàng kéo buồm xuống, con thuyền bắt đầu lắc lư trên mặt biển đang sắp nổi bão chạy nhanh về phía trước.

Hạ Nặc Kỳ chăm chú nhìn thẳng vào mắt Lam Tịnh Vũ, Lam Tịnh Vũ tiếp tục kể tiếp: “Hoàng tử bị sóng lớn nhấn chìm vào trong biển, Tiểu Mĩ Nhân Ngư cứu lấy anh, sau đó cho anh ấy uống một loại thuốc rất thần kì, hai chân của hoàng tử lập tức biến thành đuôi cá. Sau khi cơn sóng lớn đi qua, hoàng tử tỉnh lại, anh ấy vô cùng cảm động trước tất cả những gì Tiểu Mĩ Nhân Ngư đã làm ình, vì từ rất lâu anh ấy đã rất muốn sống dưới đại dương mênh mông, vì thế, Tiểu Mĩ Nhân Ngư và Hoàng tử cùng nhau quẫy chiếc đuôi cá đẹp đẽ của mình bơi xuống dưới đáy biển sâu, đi đến cuộc sống hạnh phúc mà chỉ thuộc về hai người…”
“Một cái kết rất đẹp.” Sau khi anh kể xong, Hạ Nặc Kỳ mỉm cười mãn nguyện, “Nếu như cuộc sống thực tế không có gì là hoàn mĩ, thì ít nhất hãy để cho câu chuyện thiếu nhi được hoàn mĩ.”
Lam Tịnh Vũ lặng lẽ nhìn cô, sau đó, đưa tay ra nhẹ nhàng giúp cô lau đi những giọt nước mắt chưa được lau hết còn vương trên khóe mắt: “Đây là câu chuyện đồng thoại chỉ dành riêng ình em, chứ không dựa theo nguyên bản.”
Cô sụt sịt khóc đến nỗi mũi cô đỏ ửng lên, Hạ Nặc Kỳ nhìn anh: “Truyện đồng thoại? Cuộc sống thực tế có giống như trong truyện đồng thoại không?”
“Anh nghĩ là có.” Lam Tịnh Vũ gật đầu, đôi môi mỏng của anh khẽ cong lên: “Nhất định sẽ có, chỉ cần em dùng trái tim mình để nghĩ, thì truyện đồng thoại đẹp như giấc mộng này sẽ xuất hiện ngay bên cạnh em.”
Sắc mặt Hạ Nặc Kỳ bỗng trở nên bình thản lạ thường: “Lam tin vào truyện đồng thoại, có phải là vì những câu chuyện đồng thoại đều kết thúc rất có hậu không? Dù là không có hậu nhưng ít nhất cũng không cảm thấy nuối tiếc?”
Mặt Hạ Nặc Kỳ trở nên nhợt nhạt, ánh mắt cô khẽ đượm buồn: “Mặc dù, cuối cùng Tiểu Mĩ Nhân Ngư không được ở bên cạnh hoàng tử, dù những gì mà cô ấy làm cho anh ấy, đều biến thành những bọt nước, nhưng tình yêu đó vẫn luôn vĩnh hằng, giống như tình yêu của Vân Phi dành cho anh, và tình yêu của anh dành cho Vân Phi.”
Nói xong, cô yên bình cười như công chúa ngủ say trong câu chuyện đồng thoại.
“Nếu như, em nói là nếu như, em và Vân Phi cùng một lúc gặp anh, anh có yêu em như bây giờ đang yêu Vân Phi không?”
Lam Tịnh Vũ lặng im nhìn cô, không trả lời.
Nụ cười trên môi Hạ Nặc Kỳ dần dần trở nên méo xệch đau đớn: “Chắc rằng sẽ không như vậy, có đúng không?”
Lam Tịnh Vũ vẫn im lặng.
Lúc này, Vân Phi từ từ đi đến: “Đến giờ rồi, phải lên máy bay thôi.”
Nói xong, Vân Phi ôm lấy Hạ Nặc Kỳ: “Nặc, cảm ơn cậu. Tớ sẽ nhớ cậu lắm đấy, chúc cậu hạnh phúc.”
Hạ Nặc Kỳ ôm chặt lấy Vân Phi, thút thít nói: “Vân Phi, tớ cũng sẽ rất nhớ cậu. Cậu là cô gái hiền hậu nhất trên thế giới này, nhất định sẽ rất hạnh phúc, hạnh phúc hơn tớ.”
“Thôi, chúng ta đi đi.” Lam Tịnh Vũ dịu dàng nhìn Vân Phi, không nói lời từ biệt với Hạ Nặc Kỳ, kéo thẳng Vân Phi ra chỗ cửa lên máy bay.
Hạ Nặc Kỳ lặng lẽ đứng đó, nhìn Lam Tịnh Vũ đi vào cửa lên máy bay, cho đến khi mất dạng, cô mới quay người đi ra cửa.
Ra khỏi phòng chờ ở sân bay, đứng ở cửa, Hạ Nặc Kỳ cố bịt chặt lấy miệng không để mình khóc nấc lên, Nhưng, trái tim cô đau quá, rất đau!
Cái anh chàng mang ánh sáng màu xanh của đại dương kia đi rồi, sau này sẽ không bao giờ được nhìn thấy nữa… Vậy, cô phải làm thế nào?
“Em, có phải vì anh mà khóc không?”
Bên tai cô vang lên giọng nói quen thuộc, cùng lúc đó, một bó hoa nhỏ trắng tinh khiết hiện ra ngay trước mắt cô. Mùi hương của hoa thật thanh nhã.
Cô cảm thấy đột nhiên mình như ngừng thở, cô không dám quay đầu lại, sợ đây chỉ là ảo giác, khe khẽ nói: “Là anh sao? Anh không đi sao?”
“Là anh.”
Cô vội vàng quay người lại, đúng là nhìn thấy Lam Tịnh Vũ lặng lẽ đứng ở sau lưng cô, đang mỉm cười nhìn cô chăm chú, nụ cười đó long lanh như cầu vồng sau cơn mưa.
“Sao anh lại không đi?” Hạ Nặc Kỳ kinh ngạc nhìn Lam Tịnh Vũ, rồi lại nhìn bó hoa trong tay anh, sau đó, cẩn thận dùng ngón tay chạm nhẹ vào cánh hoa, hỏi anh: “Sao anh lại tặng em?”
Lam Tịnh Vũ đặt bó hoa vào trước mũi ngửi: “Nghe nói những loài hoa có hương thơm thoang thoảng, đem tặng cho người bị tổn thương, sẽ không khiến người đó khóc nữa.”
Hạ Nặc Kỳ sửng sốt, nghi hoặc nhìn những chiếc lá xanh thẫm rồi lại nhìn sang những cánh hoa màu trắng tinh khiết, cuối cùng nhìn vào trong mắt Lam Tịnh Vũ.
Cô mím chặt môi, cho đến khi môi hằn lên một vệt mờ mờ, đối lập hẳn với bờ môi mềm mềm màu hồng phấn của cô.
“Rút cuộc chuyện gì xảy ra vậy? Vân Phi thì sao, cô ấy cũng không đi à?”
“Cô ấy đã lên máy bay rồi, còn anh đến tiễn người em gái tốt Vân Phi của anh lên máy bay. Sau này cô ấy sẽ rời xa anh, ra nước ngoài sống rồi, nghĩ đến việc này anh thực sự có chút không yên tâm. Nhưng, có một cô gái ngốc còn khiến anh không yên tâm hơn.”
Giọng nói mềm mại như cánh hoa hồng đó, nhẹ nhàng bay lọt vào trong tai cô. Đôi hàng mi cô khẽ run run, nhưng lại không dám hét lên vì sung sướng, cô vẫn lo sợ rằng mọi thứ đẹp đẽ trước mắt chỉ là ảo tưởng.
Giọng nói đó tiếp tục vang lên: “Cô gái ngốc nghếch đó thật là đáng ghét, tự nhiên lại bước vào cuộc sống của anh, sau đó, lại cứ thế mà biến mất khỏi thế giới của anh, không nói rõ nguyên nhân, cũng không từ biệt, cũng đừng hi vọng đến chuyện cô ấy sẽ đến gặp anh… Nếu như em gặp phải một cô gái như vậy, em sẽ làm thế nào?”
Đúng rồi! Lần này không phải là giả.

Hạ Nặc Kỳ hết khóc lại cười: “Lam, em nói cho anh biết làm thế nào nhé, hãy giam cầm cô ấy cả đời, đừng để cho cô ấy biến mất khỏi tầm mắt của anh!”
Lam Tịnh Vũ cười, nụ cười anh mềm mại như nước: “Xem ra, em không còn bị tổn thương nữa rồi, vậy chắc không cần bó hoa này nữa đâu nhỉ?”
“Ai bảo vậy.” Hạ Nặc Kỳ lại đưa bó hoa trong tay lên mũi, ngửi ngửi, sau đó nhìn Lam Tịnh Vũ, bất giác nắm chặt tay lại, cảm thấy lòng thật ấm áp.
Cô cười vui vẻ, bất chợt cảm thấy đầu không đau nữa, tay chân cũng không bủn rủn nữa: “Nghe nói, chỉ khi thích một người, mới tặng hoa cho cô ấy…”
“Vậy anh có nên tặng cho Vân Phi không?” Lam Tịnh Vũ chân thành nhìn Hạ Nặc Kỳ.
“Ý của anh là gì vậy?”
“Anh thích Vân Phi, cả đời này vẫn thích cô ấy, nhưng không giống như cảm giác thích em.” Lam Tịnh Vũ vẫn bình thản nói tiếp, khuôn mặt vô cùng thanh tú của anh thật hiền hòa, “Xa cách em một thời gian, anh đột nhiên phát hiện ra đối với Vân Phi anh chỉ có cảm giác muốn yêu thương, muốn chở che, còn với em, lại đứng ở góc độ của một người con trai, đơn giản thích một cô gái mà thôi.”
“Ồ, ra là vậy, vậy anh có thể hôn em một cái không?” Vừa nói, Hạ Nặc Kỳ vừa liếc mắt nhìn khiến Lam Tịnh Vũ ngơ ngác.
“Hôn em?” Lúc đó khuôn mặt anh khẽ ửng hồng lên.
Đôi mày cô chau chặt đến nỗi có thể kẹp chết con ruồi: “Có thể không vậy? Anh đã nói là anh đứng ở góc độ một người con trai, chỉ đơn thuần thích một cô gái, hôn một cái cũng không được sao?”
Nói xong, cô chu môi lên, nhắm hai mắt lại, bộ dạng như đang chờ đợi một nụ hôn.
“E hèm!” Lam Tịnh Vũ ngại ngùng hắng giọng, “Đây là phòng chờ ở sân bay…”
Nói xong, mặt anh nhanh chóng đỏ lựng lên.
“Em còn không sợ, thì anh sợ cái gì?” Hạ Nặc Kỳ vẫn nhắm chặt mắt nói, môi lại càng chu lên.
Ánh mặt trời mang theo mùi hương tươi mới của dâu tây, ngửi mùi hương như đang thấm vào ruột gan này, Lam Tịnh Vũ cảm thấy lòng mình ấm áp như đang nở hoa.
Cuối cùng anh cũng lấy hết can đảm, từ từ cúi đầu xuống, nhẹ nhàng chạm vào đôi môi màu hồng phấn của cô.
Ánh mặt trời nhẹ nhàng chiếu xuống, bao trùm lên người họ, sáng lấp lánh.
Hơi thở của họ như hòa vào làm một, mãi mãi không bao giờ lìa xa…
Lời của Vân Phi: Hòa nhập vào những vì sao xa xăm
Vào lúc máy bay bay lên không trung bao la, Vân Phi nhìn ra ngoài cửa sổ, đôi môi xinh xắn hé lộ một nụ cười, nhưng trên đôi mắt, những giọt lệ bất chợt trào ra.
Bên ngoài những đám mây trắng đang hờ hững trôi, cách cô rất gần, dường như chỉ cần thò tay ra là có thể nắm lấy mây vào trong tay mình.
Cảm giác được nắm lấy những đám mây sẽ như thế nào nhỉ? Mây liệu có giống tuyết, lạnh buốt, và mau chóng tan ra thành nước không?
Vũ thích tuyết của mùa đông nhất, mỗi lần tuyết ngừng rơi, anh ấy đều đến vườn hoa để đi tản bộ, dùng trái tim mình để cảm nhận âm thanh của bước chân khi đi trên những đám tuyết dày. Anh nói, âm thanh đó luôn làm anh nghĩ đến mùa đông anh gặp cô. Vân Phi cũng không thể nào quên được khung cảnh của lần đầu gặp anh.
Bệnh tim của Vân Phi là do di truyền trong gia đình, nhưng nó lại là hiếm gặp nhất, khi sinh ra bác sĩ đã nói cô sẽ không sống được quá 20 tuổi. Vì thế nên bố mẹ đều thương cô nhất.
Lúc cô 5 tuổi, bố cô quyết định tìm cho cô một người bạn, luôn luôn ở bên cạnh cô.
Ngày đó tuyết vừa ngừng rơi, ở cô nhi viện “Gia đình của những giấc mơ” toàn màu trắng của tuyết, Vân Phi bước vào cửa đã nhìn thấy anh.
Đứa trẻ cô độc đó đứng một mình trong góc nhà, không nói lời nào, thẳm sâu trong đôi mắt là sự cô độc và tuyệt vọng.
“Con muốn cậu bé có đôi mắt màu nước biển này!” Cô bé Vân Phi dừng trước mặt cậu, tuyên bố với mọi người, giọng kiên định.
Cậu bé ngây người ra.
Cả bố mẹ cô bé cũng ngây người ra, họ vốn dĩ muốn nhận nuôi một cô bé ngoan ngoãn làm chị cho Vân Phi, chơi cùng cô và chăm sóc cô.
Nhưng Vân Phi cố chấp chọn lựa một Lam Tịnh Vũ yếu ớt, cô độc đó.
Lam Tịnh Vũ luôn rất tốt với Vân Phi, chỉ thiếu không thể giúp cô hái những vì sao trên trời xuống. Lúc Vân Phi 12 tuổi, anh dành toàn bộ thời gian rảnh rỗi của mình đi học làm đồ trang sức với một người thợ mộc già, tính tình cổ quái nhưng tay nghề được coi là bậc nhất trong thành. Vào ngày sinh nhật của Vân Phi, anh đã tặng cô chiếc cài tóc hình hoa tuyết mà mình đã làm trong 3 tháng.

Lam Tịnh Vũ trang trọng nói với Vân Phi: “Không phải em muốn biết hoa tuyết trên thiên đường như thế nào sao? Bây giờ anh tặng nó cho em, sau này em không được rời bỏ anh để lên đó xem tuyết nữa.”
Vân Phi đỡ lấy chiếc kẹp tóc, cười lớn: “Nhưng đây rõ ràng là do Ngân Tử làm. Em thực sự rất muốn chết sớm một chút, như vậy có thể thực sự ngắm nhìn tuyết của thiên đường rồi. Có lẽ, tuyết sẽ trong suốt như thủy tinh, đẹp đẽ như đá quý…”
Vân Phi còn chưa nói xong thì Lam Tịnh Vũ đã vội vàng bịt miệng cô: “Không cho em rời xa anh! Cho dù tuyết của thiên đường có trong suốt như thủy tinh, đẹp đẽ như đá quý thì anh cũng không cho em đi nhìn tuyết ở đó! Chúng ta phải ở bên nhau mãi mãi, sống thật hạnh phúc, cả đời này không rời xa nhau!”
Từng giọt nước mắt lăn xuống, cơ thể Vân Phi không ngừng run rẩy, mái tóc dày như tảo biển che bớt đi sự yếu đuối trên khuôn mặt cô.
Cô cũng muốn Lam Tịnh Vũ ở bên cạnh mình mãi, cũng muốn không phải nhìn thấy vẻ mặt thất thần của anh, cũng muốn hét lên với bản thân rằng, Vũ đối với cô là tình cảm nam nữ, chứ không phải là tình cảm anh em…
Nhưng làm sao cô có thể để Vũ buồn bã được, sao có thể để đôi mắt màu nước biển kia thấm đượm nỗi bi thương chứ?
“Hôm nay thời tiết thật đẹp, thích hợp đi máy bay một mình sang nước khác, cũng thích hợp để giải thích mọi hiểu nhầm với người mình yêu.” Vân Phi mỉm cười nói xong, Lam Tịnh Vũ đứng ngây người ra.
Anh nhìn cô, cô cũng nhìn lại anh.
Ánh hoàng hôn chiếu rọi qua cửa kính lên bộ đồ màu trắng cô đang mặc. Lam Tịnh Vũ lặng lẽ dò xét cô: “Vân Phi, em đang nói gì vậy?”
Sâu thẳm trong đôi mắt của Vân Phi là một thứ ánh sáng nhẹ nhàng, êm ái, kèm theo đó là một nụ cười tươi thắm: “Em nghĩ, có lẽ chúng ta đang lừa bản thân mình. Chúng ta từ nhỏ đã ở bên nhau, anh luôn luôn yêu thương em vô điều kiện, em cũng luôn dựa dẫm vào anh. Chúng ta đã coi đó là tình yêu, nhưng thực ra, đây chỉ là tình thân…”
“Vân Phi, em làm sao vậy?” Sắc mặt của Lam Tịnh Vũ trắng nhợt, nắm chặt chiếc vé trong tay, nắm mạnh đến mức trong lòng cũng cảm thấy đau đớn thì mới bỏ tay ra. Ai dè, chiếc vé rơi xuống đất, lại rơi đúng vào chân Vân Phi.
“Thực ra, trong lòng anh luôn nhớ đến Nặc Kỳ, những ngày qua anh đau khổ như thế nào em đều thấy hết… Em nghĩ, có lẽ đó mới là tình yêu đích thực…” Vân Phi nghẹn ngào nói, mỉm cười, cố gắng không rơi lệ.
Dần dần, cả sân bay chìm vào trong yên lặng.
“Anh có thể ôm em một cái không?
Vân Phi hít sau một hơi, sau đó cười khổ sở: “Cái ôm cuối cùng.”
Lam Tịnh Vũ nhìn sự rụt rè của cô, gật đầu và nhẹ nhàng nói: “Được.”
Sau đó, anh từ từ ôm cô vào lòng.
Lúc anh buông cô ra, chợt phát hiện cây thánh giá bằng thủy tinh trước cổ đã bị Vân Phi giật lấy.
Vân Phi nhẹ nhàng vuốt ve nó, mỉm cười nói: “Lời thề của em bắt đầu từ nó, giờ đã kết thúc rồi, em cũng phải trả lại cây thánh giá này, sau này Vũ sẽ không bị em giam giữ nữa.”
Lam Tịnh Vũ lặng người…
Thế là bên cạnh Vân Phi không còn là Vũ nữa.
Cô thở dài, nước mắt cứ chực trào ra.
Nếu như có thể làm lại một lần, bản thân cô có quyết định như vậy không? Vân Phi nắm chặt cây thánh giá thủy tinh, thần sắc không đổi.
Đương nhiên cô sẽ tiếp tục làm vậy!
Cô còn sống, hạnh phúc của anh cũng là hạnh phúc của cô.
Cô chết đi, cũng sẽ biến thành một vì sao trên bầu trời xa xôi, luôn luôn dõi theo anh, cầu chúc cho anh được hạnh phúc, cô hi vọng người con gái có nụ cười ấm áp đó sẽ thay cô yêu anh mãi mãi.
Hết


Nhấn để mở bình luận

Hãy Thay Tôi Yêu Anh Ấy