Hoa Khôi Nắm Quyền: Vương Gia Người Thật Xấu!!


Ngồi lên cỗ kiệu, Thủy Liên Y còn đang suy nghĩ dặn dò của Tiểu Kinh.


"Tiểu thư! Lần này nhất định phải biểu hiện thật tốt! Nhất định phải làm cho Vương gia cưng chìu người a! Đây là cơ hội tốt nhất để chúng ta rời đi Túy Phượng viện! Tiểu thư! Chúng ta là cô nương trong sạch, cũng không thể ở thanh lâu cả đời a! Nếu như bị lão gia và phu nhân biết, sẽ bị người chọc tức chết!"


Lời nói của Tiểu Kinh vẫn còn lẩn quẩn bên tai, Thủy Liên Y than thở lần thứ N rồi! Thật đúng là rối rắm! Nếu như không lấy lòng Sở Mị Dạ đó thì sẽ không có cơ hội rời đi Túy Phượng viện! Nhưng nếu như lấy lòng hắn, nhất định sẽ bị hắn đưa lên giường! Nàng rất biết quy tắc ngầm lợi hại a! Nàng rốt cuộc phải làm thế nào mới có thể lấy lòng hắn, có thể bảo toàn sự trong sạch của mình!


"Vương.... Thủy cô nương! Đến!" Trình Ngự Thiên thiếu chút nữa bật thốt lên gọi ra vương phi! Cũng không biết Vương gia rốt cuộc nghĩ như thế nào! Ban đầu cách chức vương phi đến Túy Phượng viện, mà lúc này đổi ý rồi! Nhờ ban đầu không nói ra Vương gia đã nói ai cũng có thể làm chồng với Hương di, bằng không mình bị rơi đầu lúc nào cũng không biết!


Đến? Thủy Liên Y thấy cỗ kiệu rơi xuống, và nghe được có người nói đến rồi. Nàng vươn tay nhấc lên màn kiệu, đưa chân ra nhảy ra ngoài.


Nàng xuống cỗ kiệu, thời điểm đứng trên mặt đất phát hiện không khí ngưng trệ.


Hả? Sao an tĩnh như vậy? Lại nhìn, cả thị vệ của vương phủ thấy nàng cũng ngớ ngẩn!


Trên mặt nàng có vật bẩn? Hay là quần áo xốc xếch? Cúi đầu quan sát mình, cũng dùng tay đi từ từ gương mặt! Tại sao bọn họ lại sững sờ?


Sở Mị Dạ biết nàng tới, đi ra khỏi vương phủ.


Đứng ở cửa lớn, thấy mỹ nữ tuyệt sắc đi ra từ bên trong kiệu dưới bậc thang! Lại nhìn biểu tình của thị vệ bốn phía, trên mặt của hắn lộ ra một tia lo lắng!


"Tới đây!"


Cái gì? Thủy Liên Y thấy Sở Mị Dạ mặc áo gấm màu đen, trên mặt lạnh lùng tràn đầy mất hứng. Tâm tình của hắn không tốt? Xong rồi! Nếu tâm tình của hắn không tốt, có thể giày xéo nàng làm thú vui hay không! Bình thường không phải nam chính trong tiểu thuyết xuyên việt đều có khuynh hướng cuồng ngược đãi sao!


"Tới đây!" Nhìn nàng xoay xoay vặn vặn, Sở Mị Dạ căm tức, bước qua, một phát bắt được tay nhỏ bé của nàng.


"Ách!" Bị hắn lôi kéo, nàng phải chạy chậm một đường mới có thể theo kịp bước chân của hắn! "Ai u!" Ở trên bậc thang, nàng vấp một cái, cả người đánh về phía mặt đất!


Sở Mị Dạ vươn cánh tay nhẹ nhàng bao quát, ôm lấy eo nhỏ của nàng.


"Cám ơn!" Thủy Liên Y dùng tay vỗ ngực một cái, quần của nữ nhân cổ đại quá dài, khiến nàng giẫm ở dưới chân thiếu chút nữa ngã chết.


Hông của nàng thật mảnh, thật mềm! Sở Mị Dạ phát giác mình càng thích thân thể nữ nhân này. Hiện tại hận không thể lập tức lấy được nàng.


"Ách! Ngươi làm gì đấy?" Thủy Liên Y kêu to.


Sở Mị Dạ chặn ngang bế nàng lên, sải bước đi vào vương phủ.


"Ngươi thả ta xuống! Ta đi bộ!" Thủy Liên Y giãy giụa, cặp chân đá lung tung.


"Đến gian phòng, nhất định thả nàng xuống!"


Phòng...... Gian phòng? Nàng trợn to hai mắt.


"Ngươi! Ngươi muốn làm gì?"


Khóe miệng Sở Mị Dạ khẽ động một cái "Làm.... Nàng!"


Mẹ kiếp —— hắn cũng quá không văn minh rồi! Thủy Liên Y khi dễ hắn ở trong lòng!


"Vương...... Vương gia!" Nhìn đến hắn bế nàng vào phòng ngủ, còn dùng chân nặng nề đá cửa phòng đóng lại. Khóe mắt Thủy Liên Y bắt đầu co quắp!


"Vương phi có chuyện gì?" Sở Mị Dạ đặt nàng trên giường lớn hào hoa, nhíu mày với nàng.


Ách.... Nam nhân này rất kỳ quái! Một hồi lạnh giống ai thiếu tiền hắn, một hồi còn nói ra lời rất không có mặt mũi, hiện tại lại ném mị nhãn cho nàng! Hắn rốt cuộc là như thế nào? Không biết tâm lý của hắn, nàng rất khó làm hợp ý!


"Vương! Vương gia! Ta kể cho ngươi một truyện cười hay được không?" Thấy hắn cởi nút áo phía trên nhất trên cẩm bào màu đen, mặt Thủy Liên Y cười cười quyến rũ.


A? Tay cởi nút của Sở Mị Dạ ngừng lại, có chút hăng hái nhìn tiểu nữ nhân này, không biết nàng có chiêu gì muốn dùng!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận