Hoa Khôi Nắm Quyền: Vương Gia Người Thật Xấu!!


Thủy Liên Y cảm thấy chính mình bị một thân mình cường tráng ngăn chận, ngay cả thở đều thực lao lực! Nàng biết đó là Sở Mị Dạ! Nàng cũng biết bộ dáng hiện tại của hắn, khẳng định sẽ bị hắn ăn xong lau sạch! Nhưng là nàng không có năng lực giãy dụa!


Thân thể của nàng cần hắn, phi thường cần.


"Tiểu Dạ!" Nàng vươn cánh tay tuyết trắng mảnh khảnh vòng ở trên cổ Sở Mị Dạ.


"Bổn vương đến đây!" Sở Mị Dạ cúi đầu hôn môi của nàng, trằn trọc mút vào, đầu lưỡi dò vào trong miệng nàng!


Trời ạ! Xong đời! Thủy Liên Y biết mình trinh tiết khó giữ được! Chẳng qua trong lòng suy nghĩ và hành vi biểu hiện ra ngoài hoàn toàn thành ngược lại! Nàng không biết mị dược kia bá đạo như thế! Làm cho nàng một thanh niên tính cách kiên định, thế giới xem, nhân sinh xem, giá trị xem, tam xem cực chính đầy hứa hẹn, lúc này cũng sa đọa, luân hãm!


Nữ nhân dưới thân ngọt như thế, nàng là trắng trợn mê người như thế. Sở Mị Dạ một bên hôn nàng, bàn tay to chạy trên người của nàng!


Thủy Liên Y thở gấp! Lúc này thật sự cảm thấy, nhân sinh tựa như một cái bàn trà, tuy rằng không lớn, nhưng tràn đầy bi kịch......


A! Nàng nhíu mày, hắn phá tay ở đó làm gì? Cũng dám nhúng chàm nàng! Tên đê tiện này!


"Tiểu Dạ! Đau!" Nàng nhíu mày.


Sở Mị Dạ cảm giác mình sắp nổ tung, thật chặt a! Chính là ngón tay cũng không được sao?


"Ai u......!" Thủy Liên Y đột nhiên thét chói tai, tay hắn gây cho nàng đau đớn làm cho nàng thanh tỉnh không ít."Mau cấp lão nương tránh ra! Đau quá a!"


Sở Mị Dạ sửng sốt một chút, nhìn đến nữ nhân dưới thân mạnh mẽ thét chói tai, thô lỗ hô to.


"Tiểu Y! Nàng cùng bổn vương nói chuyện như thế!" Hắn nhíu mày.


Thủy Liên Y căm tức hắn"Nếu không phải đánh không lại ngươi, ta sớm cùng ngươi trở mặt! Tên đê tiện!" Nàng rốt cục có thể nói ra tiếng lòng của bản thân rồi! Ngôn ngữ của nàng đã trở lại! Mị dược của nàng có phải giải trừ hay không!


Sở Mị Dạ sắc mặt đột nhiên trở nên rất khó coi, giận dữ từ trên người nàng đứng dậy.


"Nàng dám nói chuyện với bổn vương như vậy! Nàng đừng hối hận!"


Thủy Liên Y nắm chăn bao chính mình lại "Nếu chàng không dung được ta, nói lên tâm của chàng hẹp hòi, chính là ta nhân cách quá vĩ đại! Vương gia! Ngươi cứ nói đi?"


Sở Mị Dạ nhìn nàng khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn là thực hồng, nhìn ra dược hiệu của nàng còn chưa hết! Nhưng là nàng đã muốn từ trong mê loạn thanh tỉnh. Nữ nhân này thật sự rất kỳ quái! Nàng nói kỳ quái, việc làm kỳ quái, làm cho hắn cảm thấy toàn thân của nàng đều rất kỳ quái!


"Tiểu Y! Bổn vương đánh giá thấp nàng! Nàng so với dự đoán khó chơi hơn rất nhiều!" Trên khóe miệng hắn đột nhiên giương nụ cười.


"Ách?" Thủy Liên Y chịu đựng một luồng sóng nhiệt lưu đánh tới trong cơ thể, nhìn nam nhân xuất sắc trước mắt này, nàng sắp chịu đựng không nổi rồi! Nếu là hắn không rời đi, nàng chỉ sợ sẽ trực tiếp bổ nhào vào hắn!


Sở Mị Dạ nhìn ra được, nàng hiện tại đang khắc chế dục vọng của mình, loại mị dược này xem như thực bá đạo, nữ tử có trinh tiết như thế nào cũng sẽ biến thành dâm phụ. Bất quá...... Ý chí của nàng rất mạnh, tựa hồ vượt qua cực hạn của nữ nhân bình thường.


"Chàng...... Mau rời đi!" Nàng cảm giác môi mình run run bộ dạng có điểm giống tội phạm hít thuốc phiện trong phim truyền hình! Quá trình lấy thân kháng độc thật là rất thống khổ a!


Sở Mị Dạ nhìn ra được, nàng hiện tại rất thống khổ, hắn chính là tò mò lực lượng nào có thể làm cho nàng cự tuyệt chính mình!


"Tiểu Y! Thật sự không muốn làm cho bổn vương tới giải mị dược trên người nàng sao?" Hắn ngồi ở bên giường chăm chú nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng.


"Mau! Mau rời đi!" Sở Mị Dạ chết tiệt, ngươi còn dám quyến rũ lão nương, lão nương bổ nhào vào giày vò chết ngươi!


Thủy Liên Y phát giác chính mình vừa muốn lâm vào trong mê loạn rồi!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận