Hoa Khôi Nắm Quyền: Vương Gia Người Thật Xấu!!


Trong lòng Thủy Liên Y hung hăng co rút!


Nhìn đến nàng cảm xúc hạ, hắn dùng lực ôm sát nàng.


"Nhưng là......!" Nâng lên đầu nàng."Vốn muốn quên lãng sự tồn tại của nàng! Có lẽ bổn vương cố ý không muốn nghĩ đến cùng nàng có liên quan, ở trước khi nhìn thấy nàng, bổn vương thật sự nghĩ không hề có bất kỳ cảm tình đối với nàng. Nhưng là! Lần thứ hai gặp mặt làm cho bổn vương có vô cùng vô tận kinh hỉ cùng chờ đợi! Hứng thú đối với nàng vượt quá tưởng tượng của mình!"


A! Nàng sửng sốt, hắn có ý tứ gì? Chẳng lẽ nói, hắn thích nàng? Thích nàng bây giờ?


"Kia...... Chàng cảm giác mình thích Thủy... Ta trước kia nhiều hơn chút? Hay là hiện tại ta đây nhiều hơn?" Mặt nàng hồng tim đập nhanh bả đầu vùi sâu vào trước ngực của hắn.


Sở Mị Dạ nâng người nàng lên, chăm chú nhìn ánh mắt của nàng.


"Những gì hôm qua xem như đã chết! Những gì hôm nay xem như vừa sinh! Bổn vương thích là nàng xinh đẹp! Nàng mạnh mẽ! Nàng quỷ kế đa đoan! Nàng hiện tại!" Nói xong cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên nàng.


Hôm đó vạn vật hóa thành hư ảo! Ôn nhu của ngươi là chờ đợi lớn nhất kiếp này của ta! Sở Mị Dạ nhìn lạnh lùng này, Sở Mị Dạ lạnh lùng, tại sao lại đối với nàng ôn nhu như thế? Nàng hiện tại đáng giá hắn làm như vậy sao?


Đột nhiên nhớ tới Sở Húc Nhật đối nàng làm chuyện xấu xa, cả người nàng chấn động, đẩy hắn ra.


"Không! Ta! Ta rất dơ!" Nàng dùng chăn bao lấy chính mình.


Sở Mị Dạ tâm co rút, ôm nàng vào trong lòng.


"Bổn vương không quan tâm!"


Nhìn ánh mắt cố chấp của hắn, nước mắt của nàng không chịu khống chế chảy xuôi xuống dưới, thời đại này không có nam nhân có thể chịu được nữ nhân của mình bị nam nhân khác chạm vào! Hắn là đang an ủi nàng? Hay là bởi vì người nam nhân kia là đệ đệ của hắn?


"Bởi vì hắn là đệ đệ ngươi sao?"


Sở Mị Dạ lắc đầu!


"Đổi thành nam nhân khác, bổn vương cũng đối với nàng như vậy! Bởi vì là nàng!" Trời biết từ Uyên thành đến Mặc thành ép buộc qua lại trong hơn mười ngày, hắn là cỡ nào tưởng niệm nàng! Nhớ nàng một cái nhăn mày một nụ cười, nhất cử nhất động!


Hắn thâm tình nhìn nàng.


"Bổn vương chỉ muốn biết tâm của nàng? Nếu nàng thích bổn vương. Như vậy! Mặc kệ chuyện gì phát sinh, bổn vương vĩnh viễn đều đứng ở bên cạnh nàng, vĩnh viễn tin tưởng nàng! Bảo hộ nàng! Không nghi ngờ nàng! Nàng......Có thích bổn vương không?" Mặt của hắn thậm chí có chút đỏ.


Ách? Trong lòng ấm áp, nong nóng! Hốc mắt ê ẩm! Hắn vì sao hướng nàng hứa hẹn nhiều như vậy? Nàng đáng giá sao? Lớn như vậy chưa từng có chảy qua nhiều nước mắt như thế, hắn làm cho nàng rất cảm động, cảm động đến trong lòng vừa chua xót vừa đau!


Hai tay xoa gương mặt của hắn, mặt của nàng hồng hồng, một đôi mắt đầy nước lóng lánh.


"Tiểu Dạ! Ta...... Rất thích chàng! Lúc ở Túy Phượng Viện nhìn thấy chàng ta cảm thấy, thiên hạ tại sao lại có nam nhân suất như thế khốc như thế tốt xem như vậy? Chính là hận chàng ném lão bà của mình tới kỹ viện nên mới cố ý cùng chàng đối nghịch! Kỳ thật...... Ta cho tới bây giờ nghĩ qua, nếu chàng nghĩ đánh ta, mười người ta cũng không phải là đối thủ của chàng! Tựa như Sở Húc Nhật kia!" Cả người nàng run run, tựa hồ lại nghĩ tới Sở Húc Nhật đối nàng lăng nhục.


Nàng nói như vậy, hắn rất vui vẻ, tựa hồ nàng thích hắn?


"Nhưng là!" Cảm xúc nàng hạ xuống! "Hắn đối với ta! Nhục nhã ta! Ta còn như thế nào đối mặt với chàng! Nên tìm một chỗ không người đâm tường chết đi!"


Ư! Nụ hôn của hắn lại một lần nữa làm cho thanh âm nàng mai danh ẩn tích!


Sở Mị Dạ ôn nhu làm cho tâm nàng giống như đắm chìm trong dưới ánh mặt trời, ấm áp! Thẳng đến nụ hôn của hắn từ môi nàng chậm rãi di động đến trước ngực của nàng, nàng mới thét chói tai lấy chăn ngăn trở.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận