Hoa Khôi Nắm Quyền: Vương Gia Người Thật Xấu!!


Đây giống như phòng tắm hơi ở hiện đại! Thủy Liên Y bị hơi nước hun, cảm thấy lỗ chân lông cả người đều mở ra, vô cùng buông lỏng.


Sở Mị Dạ chậm rãi đặt nàng vào trong ao nước, độ sâu của ao nước này chừng một thước, chân của Thủy Liên Y dẫm lên đáy ao bóng loáng, độ cao của nước vừa lúc che đến ngực của nàng. Bên bờ ao có tay vịn cố định, phòng ngừa trượt chân.


Thật là ấm áp! Thật thoải mái a! Nàng nhắm mắt lại cảm thụ ao nước ấm áp.


Chợt, cảm thấy ao nước nhộn nhạo, một luồng sóng nước chảy nhẹ nhàng đánh ở trên người nàng, vừa mở mắt nhìn, phát hiện Sở Mị Dạ cởi áo ra, bỏ vào trong nước hồ, đứng ở trước mặt nàng.


Ừ! Nhẹ nhàng nuốt một ngụm nước miếng, có chút đỏ mặt không dám nhìn thẳng lồng ngực bền chắc cường tráng, màu sắc mê người của hắn. Mà cánh tay dài của hắn nhẹ nhàng kéo, mượn sức nổi của ao nước, nàng té trong lòng hắn.


Ừ! Hai người rên rỉ một tiếng! Ngực mềm mại dính vào trên ngực bền chắc của hắn, đó là một loại hấp dẫn.


Hai thân thể trần truồng, ma sát như có như không, khiến nhiệt độ kịch liệt lên cao.


Nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng lên, hôn nàng, ở trong lúc nàng thở dốc, đưa đầu lưỡi vào dây dưa cùng với nàng, hưởng thụ ngọt ngào của nàng, dẫn dụ nàng.


Ừ! Thủy Liên Y cảm thấy cả người nóng quá, không biết là vì ao nước, hay do bàn tay hắn vuốt ve. Mỗi khi bàn tay hắn đến một chỗ dẫn phát nóng bỏng vô cùng tận.


Môi Sở Mị Dạ dời xuống từng chút, đi tới ngực đẫy đà của nàng.


Ách! Nàng thét chói tai, hắn nhẹ nhàng ngậm nụ hoa kia trong miệng gặm cắn, kích thích thần kinh của nàng.


"Không......" Trong thanh âm của nàng tràn đầy kiều mỵ, giọng nói muốn cự còn nghênh, khiến cho hắn càng thêm điên cuồng.


"Bổn vương...... Thật là muốn nàng!" nói nhỏ ở bên tai của nàng, bàn tay ma sát cái mông của nàng, di chuyển về phía trước từng chút.


Ừ! Cảm nhận được ngón tay của hắn từ từ tiến vào, nàng đau đến thân thể căng thẳng.


"Ta.... Sợ!" Thân thể nàng lay động, bắt lại bả vai của hắn, ký ức về tổn thương của Sở Húc Nhật gây ra cho nàng vẫn còn mới.


Bận tâm cảm giác của nàng, hắn từ từ khêu khêu ngón tay, khiến nàng thích ứng cảm giác xa lạ đó.


Ừ! Nàng rên rỉ ra tiếng! Tựa hồ không có đau đớn như trong tưởng tượng của nàng!


Nhìn thấy vui vẻ lộ ra từ trên mặt nàng, Sở Mị Dạ chống cặp chân nàng lên ngang hông mình, chĩa thứ cứng rắn sắp nổ của mình vào nàng.


A! Có chút e ngại, nàng trợn to hai mắt, nhẹ nhàng lắc đầu.


"Tin tưởng ta!" Cho nàng một ánh mắt kiên định, Sở Mị Dạ đỡ hông của nàng chậm rãi để cho nàng ngồi xuống.


Đau! Đau! Nàng giãy giụa, tiếng kêu bị hắn hôn vào trong miệng.


Chạm vào tầng ngăn trở, hắn thật ngạc nhiên, dừng động tác lại. "Nàng chính là...."


Lần này đổi thành nàng hôn hắn, nếu như hắn là ánh nến, như vậy để cho nàng làm con thiêu thân tự chịu diệt vong một lần đi! Đời này kiếp này, trừ phi hắn chán ghét, nàng muốn dây dưa với hắn đến trời đất biến mất!


Ừ! Ừ! Chịu nhịn đau đớn như tê liệt, cái trán Thủy Liên Y rỉ ra giọt mồ hôi to như hột đậu. Như vậy còn đáng sợ hơn chết, thật là đau a! Nàng hối hận khi để hắn tiến vào, lúc này đẩy hắn ra ngoài có phải không có nhân đạo hay không!


Bị nàng hấp thụ khít khao, cái trán Sở Mị Dạ cũng mồ hôi lâm ly. Tầng cách ngăn kia khiến hắn không dám hành động thiếu suy nghĩ, thân thể chỉ động nhẹ một cái, nàng sẽ gào khóc thảm thiết, khiến hắn cơ hồ kìm nén đến bạo phá! Tự ái của phái nam, hắn sắp không nhịn được!


"Thật là đau! Chàng đi ra ngoài trước, hôm nào tiếp tục!" Nàng khóc đánh bờ vai của hắn.


Sở Mị Dạ 囧, loại chuyện như vậy còn hôm nào tiếp tục?


"A! Một hồi sẽ không đau đớn!" Nói xong thẳng tiến vào.


A!! Nàng bắt đầu gào lên.


"Đau đau!" Nước mắt rơi xuống trước ngực hắn, nàng biết mình lâm trận lùi bước sẽ làm hắn rất khó chịu, nhưng nàng thật sự rất đau a!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận