Hoa Sơn Tiên Môn


Vũ Yến văn minh phó chủ nói.


- Hoang Ưng văn minh phó chủ còn chưa đi?


Lục Nguyên hỏi. Đọc Truyện Online Tại Truyện FULL


- Đúng, loại sinh vật như Ưng, một khi thấy được thức ăn thì muốn nó bỏ cuộc là rất khó. Hoang Ưng văn minh phó chủ cũng là như vậy. Hắn không giết ngươi thì sẽ không bỏ qua đâu, xem ra ta chỉ có thể tiếp tục bảo hộ ngươi, cho đến khi ngươi trùng kích Văn Minh cảnh thành công.


Vũ Yến văn minh phó chủ chắp hai tay phía sau, bộ ngực nhô rất cao, cực kỳ đẹp mắt. Vũ Yến văn minh phó chủ cũng không sao cả, nàng cũng không gấp, hơn nữa nàng cũng thật sự xem trọng Lục Nguyên, ở chung lâu hơi một thời gian nàng cũng không phản đối.


Lục Nguyên cũng thở dài một tiếng. Xem ra không đột phá vào Văn Minh cảnh thì sẽ rất khó thoát thân, hiện giờ chỉ có duy nhất cách đó mà thôi.


Nhưng phải trùng kích thế nào để đạt đến Văn Minh cảnh đây? Nếu có thể để cho bốn chữ phóng ra hỗn độn quang thì tự nhiên sẽ đạt tới Văn Minh cảnh, nhưng muốn làm cho bốn chữ phát ra hỗn độn quang cũng không đơn giản chút nào.


- Đúng rồi, suýt chút nữa đã quên chính sự.


Vũ Yến văn minh phó chủ vỗ vỗ chiếc trán trắng muốt của mình:


- Pháp Nhất đế tử còn để ta chuyển cái này cho ngươi, nói nó có thể giúp ngươi trùng kích vào Văn Minh cảnh.


Thứ đến từ Pháp Nhất đế tử sao?


Lục Nguyên cũng có vài phần tò mò.


Vũ Yến văn minh phó chủ lấy ra một cái hòm. Cái hòm này dùng kim loại quái dị mà chế tạo nên, ở trên có khắc hình một thanh kiếm.


Thời điểm mà Lục Nguyên đón lấy chiếc hòm thì phát hiện nó nặng mấy vạn cân, cũng không biết là do kim loại gì tạo thành.


Vũ Yến văn minh phó chủ cũng rất hiếu kỳ, tuy nàng đưa nó tới nhưng cũng không biết bên trong rốt cuộc là gì. Nàng tuân thủ ước định nên cũng không có mở ra.


Chiếc hòm được mở, bên trong lẳng lặng nằm ba chiếc…


Đặt ở đó là ba thanh kiếm, mỗi thanh lại phát ra quang mang nhàn nhạt.


Mỗi thanh đều là lệnh bài một diện.


Mặt trước có khắc thượng cổ, mặt sau có khắc kiếm giả!


Rõ ràng là thượng cổ kiếm giả lệnh.


Lúc trước, Lục Nguyên chiếm được ngũ diện thượng cổ kiếm giả lệnh. Thượng cổ kiếm giả lệnh tổng cộng có tám chiếc, hiện tại ba cái cuối cùng này cũng đã có được rồi.


Bát diện thượng cổ kiếm giả lệnh, đã thu thập đủ.


Lục Nguyên lập tức đem thượng cổ kiếm giả lệnh hấp thu vào Tân Kiếm thế giới của mình. Thật ra Bát Diện thượng cổ kiếm giả lệnh này mỗi thanh đều có phần khác nhau nhất định. Mà lúc này, mỗi thanh lại phóng thích ra quang mang khác nhau, cuối cùng tám thanh hợp nhất, dường như hóa thành một chiếc chìa khóa thật lớn vậy.


Mà Lục Nguyên dùng ý thức thâm nhập vào trong đó, lúc này trong đầu hắn, thượng cổ kiếm giả mộ ầm ầm mở ra.


Thượng cổ kiếm giả mộ rốt cuộc là cái gì?


Lục Nguyên còn đang suy nghĩ rốt cuộc thượng cổ kiếm giả mộ là cái gì, nhưng lập tức liền phát hiện, thứ mà ý thức của mình liên kết trong đầu căn bản không phải thượng cổ kiếm giả mộ, mà là một phần địa chỉ, một phần địa chỉ để đến thượng cổ kiếm giả mộ. Đồng thời, Lục Nguyên cũng hiểu được không ít chuyện.


Cái gọi là thượng cổ kiếm giả mộ này rốt cuộc là gì?


Thượng cổ kiếm giả mộ, là chỉ mộ huyệt cuối cùng của kiếm đạo đại năng.


Nhưng có một điều là phần địa chỉ trong đầu mình cũng không phải thượng cổ kiếm giả mộ chân chính, mà chỉ là một phân mộ.


Phần địa chỉ này dường như là mộ huyệt của một Kiếm Viên văn minh phó chủ.


Từ trước đến nay, người trong kiếm đạo đều vô cùng sắc bén.


Thật ra tính cách như vậy cũng không quá thích hợp cầm quyền.


Nhưng việc gì cũng có ngoại lệ, ví dụ như nhóm người đứng ở đỉnh cao của kiếm đạo kia chính là ngoại lệ. Đó là Kiếm Viên văn minh phó chủ, Kiếm Viên văn minh phó chủ tay cầm chữ "Viên" đầu tiên trong trời đất, làm người rất viên dung(hiền hòa), giỏi về xử lý các loại chính sự. Năm đó, các công việc của Kiếm Cổ văn minh cơ bản đều do người này xử lý, Kiếm Cổ văn minh chi chủ và Kiếm Đỉnh văn minh chi chủ đâu sẽ làm những việc này. Nguyên nhân chính vì vậy, cái gọi là Bát Diện thượng cổ kiếm giả lệnh thật ra là Kiếm Viên văn minh phó chủ lệnh bài, đại biểu cho uy nghiêm của hắn. Mà bởi vì sau lưng Kiếm Viên văn minh phó chủ là hai vị văn minh chi chủ, cho nên Bát Diện lệnh bài này ở Kiếm kỷ nguyên có uy nghiêm thật lớn, chấn động một cái kỷ nguyên.


Mà hiện giờ, nơi Bát Diện lệnh bài chỉ đến chính là mộ huyệt của Kiếm Viên văn minh phó chủ.


Đồng thời, Lục Nguyên cũng đã biết được một chút.


Điểm này chính là, nếu chữ "Viên" của Kiếm Viên văn minh phó chủ còn ở trong mộ huyệt của hắn, như vậy chỉ cần mình có được nó thì bốn chữ "Tửu", "Kiếm", "Lại", "Chính" của mình sẽ có thể liên tiếp lại, phóng ra Hỗn Độn chi quang. Đến lúc đó trùng kích vào Văn Minh cảnh chính là điều đương nhiên, đây đúng là một cơ hội cho hắn trùng kích vào Văn Minh cảnh.


Lục Nguyên nghĩ thông điều này, tâm tình rất tốt.


- Bây giờ ta muốn đi một chỗ, thượng cổ kiếm giả mộ.


Lục Nguyên nói.


Vũ Yến văn minh phó chủ "à" một tiếng:


- Thượng cổ kiếm giả mộ trong truyền thuyết sao.


- Thật ra đó chỉ là một mộ huyệt của văn minh phó chủ mà thôi. Xem như là phân mộ, không phải chủ mộ.


Lục Nguyên nói:


- Đó là Kiếm Viên văn minh phó chủ.


- Kiếm Viên tiền bối a, đây chính là một người tốt…


Hiển nhiên Vũ Yến văn minh phó chủ cũng biết Kiếm Viên tiền bối. Nàng tu thành Văn Minh cảnh ở cuối kỷ nguyên trước, đừng tưởng rằng một kỷ nguyên kết thúc thì kỷ nguyên khác sẽ sinh ra, sẽ không có chuyện tốt như tự động gia tăng pháp lực một kỷ nguyên phát sinh. Mọi người vẫn phải thành thành thật thật tu hành thì mới có thể tăng một kỷ nguyên pháp lực, mà điều này cũng khá là khó khăn.


Lục Nguyên đã nghĩ thông suốt cách trùng kích vào Văn Minh cảnh, cho nên mới muốn đến thượng cổ kiếm giả mộ. Mà Vũ Yến văn minh phó chủ cũng sẽ ở cạnh bảo hộ, cho nên hắn không cần che dấu với nàng.


Tiếp theo tự nhiên là đi đến thượng cổ kiếm giả mộ.


Thượng cổ kiếm giả mộ cũng không ở Trung ương Thiên Triều, mà là ở Di Thất chi địa.


Hai người Lục Nguyên và Vũ Yến văn minh phó chủ bay thẳng một đường, Vũ Yến văn minh phó chủ cau mày:


- Tên Hoang Ưng kia thật khó chịu, vĩnh viễn không chịu lui lại.


Thực lực của Vũ Yến văn minh phó chủ mạnh hơn Hoang Ưng văn minh phó chủ, nhưng lại không giết được, cũng chỉ có thể để cho Hoang Ưng văn minh phó chủ bám theo. Lục Nguyên cũng không sao cả, chỉ cần hắn tới thượng cổ kiếm giả mộ, trùng kích vào Văn Minh cảnh là xong. Chỉ là một cái kỷ nguyên như Hoang Ưng văn minh phó chủ thì chắc chắn sẽ làm cho hắn có đến mà không có đi, vẫn lạc trong tay mình. Cho nên hiện giờ hắn cũng chỉ có thể để tên kia bám theo.


Từ Trung ương Thiên Triều mà muốn đi Di Thất chi địa, cũng cần qua một hành trình khá xa.


Trên hành trình này, có mấy lần Vũ Yến văn minh phó chủ muốn đi giải quyết Hoang Ưng văn minh phó chủ, nhưng đều bị hắn thoát được. Một chọi một, nàng có thể thắng, nhưng tuyệt đối không giết được hắn. Vũ Yến văn minh phó chủ mấy lần tức giận đến dậm chân:


- Tên Hoang Ưng này đúng là một kẻ vô lại.


Lục Nguyên cũng không nóng nảy, hắn biết đây là thời khắc mấu chốt nhất để mình trùng kích vào Văn Minh cảnh.


Đương nhiên, trên đường đi Lục Nguyên cũng giao thủ với Vũ Yến văn minh phó chủ. Bị nàng đánh bại một cách dễ dàng, đây là muốn luyện "Bách Bại Chân Kinh". Hiện giờ hắn vẫn còn đang luyện thứ đó, mà Bách Bại Chân Kinh cũng đã tích lũy được chừng mười tám bại rồi. Thì ra từ lúc giao thủ với Thiên Lý văn minh phó chủ, hắn cũng đã tích lũy đến mười sáu bại.


- Ta cũng có một việc muốn lĩnh giáo, làm sao để tăng lên kỷ nguyên pháp lực? Ví như làm thế nào để thúc đẩy pháp lực của một kỷ nguyên?


Lục Nguyên hỏi, hiện tại hắn mơ hồ cảm thấy không lâu sau mình sẽ có thể đột phá đến Văn Minh cảnh rồi, cho nên muốn hiểu rõ hơn một chút về Văn Minh cảnh, không thể chẳng biết gì được.


- Muốn gia tăng kỷ nguyên pháp lực là một chuyện khá khó, cơ bản có ba cách. Đầu tiên là dựa vào vô tận khổ tu, mà cái cách này lại rất tốn thời gian.


- Thứ hai là đạt được thần vật nào đó, lúc kỷ nguyên sinh ra và biến mất sẽ sản sinh ra một số thần vật như vậy. Những thần vật này có thể gia tăng kỷ nguyên pháp lực cho người có được chúng. Chỉ có điều chúng đều bị những văn minh cực mạnh cướp đoạt, những văn minh phó chủ thực lực yếu thì sẽ chẳng có được gì. Đây là lý do vì sao mà người mạnh thì ngày càng mạnh, kẻ yếu thì mãi vẫn yếu. Mà ở Văn Minh cảnh, điều này lại càng rõ ràng, sẽ chẳng ai để cho nhiều kẻ yếu cơ hội mạnh lên, một đám cường giả kia độc chiếm nhiều kỷ nguyên, nhưng may mắn còn có hai mươi kỷ nguyên kiếp, bọn họ mạnh đến mấy cũng chỉ có thể sống hai mươi kỷ nguyên mà thôi. Vượt qua kỷ nguyên này tính ra cũng muốn xong đời, ví như Phật Cổ văn minh chi chủ cách hai mươi kỷ nguyên cũng không xa nữa.


Nghe Vũ Yến văn minh phó chủ nói như vậy, Lục Nguyên mới biết được thì ra Phật Cổ văn minh chi chủ đã không còn bao nhiêu kỷ nguyên có thể sống. Đây là một tin tức trọng đại, mà Hoang Cổ văn minh chi chủ thì vẫn như mặt trời ban trưa, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì mười kỷ nguyên sau, Hoang Cổ văn minh xác định sẽ hùng bá thiên địa, không ai có thể kháng lại. Dù sau Hoang Cổ trẻ tuổi nhất, và Tứ Cổ khác đều già rồi, trách không được mà hiện tại rất nhiều Văn Minh cảnh đều không dám trêu trọc Hoang Cổ văn minh chi chủ.


- Cách thứ ba là được một số tiền bối già tuổi quán công, hiện tại tuy nói là chỉ có một số văn minh chi chủ như vậy, nhưng thật ra vẫn có một số văn minh chi chủ tiềm tàng trong bóng tối không xuất hiện. Những người này, trước khi họ hao hết thọ nguyên thì sẽ tìm một người đạt đến Văn Minh cảnh để quán công. Quán công như vậy có thể làm cho Văn Minh cảnh cấp thấp nhanh chóng tiến bộ, thực lực tăng vọt.


- Đây là biện pháp để tăng kỷ nguyên pháp lực, nhưng bất kể là cách nào thì cũng sẽ không dễ dàng đâu.


Vừa đi vừa nói chuyện với Vũ Yến văn minh phó chủ, rốt cuộc cũng đã tới Di Thất chi địa.


Đây cũng không phải lần đầu Lục Nguyên tới Di Thất chi địa, mà lúc này đây là vì trùng kích Văn Minh cảnh nên mới đến, cho nên đặc biệt cảm khái. Lục Nguyên đánh ra một cái tín hiệu, là tín hiệu liên lạc giữa ba thần thoại của Hoa Sơn, nhưng lại không thu được tín hiệu đáp lại. Xem ra hai người Yến Thương Thiên và Chu Thanh Huyền tạm thời không thể đến đây, không biết hai người họ trùng kích Văn Minh cảnh thế nào rồi.


Lục Nguyên tất nhiên không biết, hiện giờ Yến Thương Thiên đang chạy trối chết. Yến Thương Thiên đánh với Tà Kiếm văn minh phó chủ, nhưng thực lực hiện giờ của hắn rõ ràng không bằng tên kia, cho nên hiện giờ đang không ngừng chạy trốn.




Lục Nguyên phi hành trên hư không, đây là một vùng đất chết chóc không có sinh linh của Di Thất chi địa, mà Lục Nguyên một đường bay thẳng, rốt cuộc tìm được một khối nham thạch ở đây. Chính là khối nham thạch này, Lục Nguyên lấy ra Bát Diện kiếm giả lệnh hợp thành chìa khóa, mở ra khối nham thạch này.


Thật ra Lục Nguyên cũng biết mình bị Hoang Ưng văn minh phó chủ truy tung, nhưng lại không có biện pháp, hắn căn bản không cắt đuôi được đối phương, cho nên chỉ có thể không để ý tới. Dù sao, chỉ cần thực lực của hắn tăng lên Văn Minh cảnh thì liền có thể đại sát tứ phương. Lục Nguyên hỏi:


- Vũ Yến tiền bối, ngươi biết sử dụng kiếm không?


Vũ Yến văn minh phó chủ mất hứng nhíu mày lại:


- Phải gọi ta là Vũ Yến tỷ.


- Được rồi, Vũ Yến tỷ.


Lục Nguyên cũng bất đắc dĩ, dù sao đối phương cũng là ân nhân cứu mạng của mình, một đường lại giúp mình nữa, cho nên cũng chỉ có thể gọi như vậy.


Đương nhiên ta biết sử dụng kiếm, Thập Cường Võ Đạo cũng có một môn là kiếm đạo.


Lục Nguyên cũng biết Thập Cường Võ Đạo mà Vũ Yến văn minh phó chủ nói đến, Vũ Cổ văn minh chi chủ tinh thông mười loại binh khí, sáng chế ra Thập Cường Võ Đạo, đao thương kiếm kích đều có đủ, Vũ Yến văn minh phó chủ luyện chính là Thập Cường Võ Đạo, cho nên biết dùng kiếm cũng rất bình thường.


Lục Nguyên nói:


- Đây là cửa vào của thượng cổ kiếm giả mộ, nơi này có một Viên chi thượng cổ kiếm trận. Nếu Hoang Ưng văn minh phó chủ tới đây, ngươi có thể dùng Viên chi thượng cổ kiếm trận đối định, sẽ tiết kiệm rất nhiều khí lực.


Lục Nguyên lập tức đem Viên chi thượng cổ kiếm giả truyền thụ cho Vũ Yến văn minh phó chủ.


Vũ Yến văn minh phó chủ cũng có chút hứng thú với một kỷ nguyên kiếm trận, cho nên cũng vui vẻ nghiên cứu Viên chi thượng cổ kiếm trận này. Đương nhiên, Vũ Yến văn minh phó chủ cũng không nghĩ mình sẽ sử dụng Viên chi thượng cổ kiếm trận này để đối phó với Hoang Ưng, nàng đâu có yếu hơn hắn.


Sau khi Lục Nguyên nhắn nhủ xong, cũng tiến nhập vào trong thượng cổ kiếm giả mộ. Đúng vậy, bây giờ hắn sẽ trùng kích Văn Minh cảnh!


Trong hư không, Tiên chi tử nơi mi tâm có một điểm hồng chí, làn da trắng nõn như nữ tử, vô cùng tuấn mỹ chính đang không ngừng ngưng luyện.


Từng đạo khí trắng xuất hiện trong hư không, bị hút vào trong cơ thể Tiên chi tử, rồi sau đó lại thoát ra. Trong những đạo khí trắng này mơ hồ thấy được rồng màu trắng, tiên nhân màu trắng, kiến trúc màu trắng… Mỗi một lần hít thở liền có dị tượng như vậy, đủ thấy chỗ bất phàm.


Khi thực lực của Lục Nguyên và Hoang chi tử không ngừng tiến bộ, Tiên chi tử cũng đang không ngừng tiến bộ.


Dù sao, Tiên chi tử cũng là một trong bảy đứa con của số mệnh, hơn nữa còn không kém Phật chi tử và Kiếm chi tử. Tiên chi tử là cao thủ chân chính.


Tiên chi tử dừng thổ nạp lại.


Hiện giờ thực lực của hắn hẳn đã vượt qua Hoa Pháp Thánh, cũng có tư cách tiến vào năm mươi trong Thiên bảng.


Nhưng lúc này đây, tu hành cũng không vì vậy mà chấm dứt.


Bàn tay Tiên chi tử chuyển động, một viên cầu xuất hiện trong tay hắn. Viên cầu này vô cùng nặng, là một pháp bảo mà không lâu trước đó Tiên Cổ văn minh chi chủ ban cho hắn. Pháp bảo này tên là Tiên chi Phong Thần Đài, nó cứng rắn một cách thần kỳ, cho dù là đặt di thể của Văn Minh cảnh trong đó thì nó cũng sẽ không sụp đổ


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
BÌNH LUẬN TRUYỆN