Hoa Sơn Tiên Môn


Tâm tình của Lục Nguyên bình tĩnh trở lại, không sai, 256 thức trên thạch bích tương đối đơn giản, đừng nói là Lục Nguyên, e rằng một vài sư huynh đệ ở Hoa Sơn cũng có thể diễn luyện 256 thức này, cũng không tính là chuyện gì khó khăn. Nhưng ngàn vạn lần đừng nghĩ rằng khảo nghiệm này đơn giản, ngược lại, đây là khảo nghiệm khó khăn nhất.


Càng là những thứ căn bản, muốn vận dụng tốt càng khó.


Cũng giống như làm cơm chiên vậy, cơm chiên trứng ai không biết, nhưng đơn giản nhất cũng là khó làm nhất chính là cơm chiên trứng.


Tựa như những món ăn đơn giản trong gia đình, ai mà không biết? Nhưng những món ăn gia đình đơn giản đó mới chính là thứ dùng để khảo nghiệm tay nghề của đầu bếp.


Càng đơn giản, càng có thể khảo nghiệm kiếm pháp chân chính.


Thỉnh thoảng sử dụng được một chiêu cấp văn mình, một kích cấp diệt thế, thật sự không thể khảo nghiệm kiếm pháp của một người.


Lục Nguyên chính vì biết được điều này, nên mới biết được khảo nghiệm này rất khó.


Tâm tình Lục Nguyên dần bình tĩnh lại, càng ngày càng tĩnh lặng.


Hô hấp, càng ngày càng chậm.


Lục Nguyên lấy cước bộ tương đối vững vàng đi tới thạch thất gần nhất, đây là thức thứ nhất trong 256 thức kiếm chiêu căn bản, thức thứ nhất này tên là Nhất Kiếm Xuất Thế, một chiêu Nhất Kiếm Xuất Thế này kiếm từ trong vỏ xuất ra, một kiếm thẳng tắp đâm ra, bình thường không có gì lạ, tuyệt đối là bình thường nhất trong những cái bình thường.


Lục Nguyên tiếp tục nhìn thức thứ hai trong 256 thức kiếm chiêu căn bản, thức thứ hai là Kiếm Xuất Bình Bình, nguyên lai một kiếm là đâm, mà hiện tại một kiếm này là quét, cũng là một kiếm biến hóa tương đối đơn giản, ngay cả biến hóa thứ hai cũng không có.


Lục Nguyên tiếp tục nhìn thức thứ ba trong kiếm chiêu căn bản, thức thứ ba là Kiếm Xuất Đạm Đam, cùng với thức thứ hai có phần tương tự.


Thức thứ tư, Thập Chuy Chi Kiếm!


Thức thứ năm, Bách Luyện Chi Kiếm!


Thức thứ sáu, Ngẫu Khởi Ba Lan!


Thức thứ bảy, Kiếm Tùy Ba Động!


Thức thứ tám...


Thức thứ chín...


...


Thức thứ một trăm, Kiếm Ngộ Phong Vân!


Thức thứ một trăm lẻ bảy, Kiếm Giảo Phong Vân!


Thức thứ một trăm năm mươi, Kiếm Động Phong Vân!


Thức thứ một trăm bảy mươi, Kiếm Trấn Phong Vân!


Thức thứ một trăm chín mươi ba, Phong Vân Tái Khởi!


...


Thức thứ hai trăm ba mươi ba, Nhất Kiếm Vô Địch!


Thức thứ hai trăm bốn mươi hai, Nhất Kiếm Tịch Mịch!


Thức thứ hai trăm năm mươi sáu, Phong Kiếm Quy Ẩn!


Lục Nguyên nhìn một kiếm rồi lại một kiếm, tương đối nghiêm túc, trong lòng vô cùng bình tĩnh nhìn xem, khi nhìn từng kiếm từng kiếm này, Lục Nguyên đã hiểu được chân ý của bộ kiếm pháp này. Bộ kiếm pháp này khi bắt đầu rất đơn giản, càng về sau càng biến hóa nhiều hơn, cuối cùng lại trở về đơn giản. Xác thực chính là kiếm pháp dành cho người mới, đồng dạng, cao thủ kiếm đạo chân chính cũng có thể luyện bộ kiếm pháp này, thật ra đây là ghi lại hơn phân nửa những yêu cầu về kiếm, câu hỏi về kiếm của cao thủ kiếm đạo chân chính, cuối cùng có được kinh nghiệm vô địch về kiếm đạo, một bộ kiếm pháp này có hàm ý sâu sắc, cũng có hàm ý đơn giản, cấp bậc khác nhau sẽ luyện ra những kiếm pháp khác nhau, không có cùng cảm ngộ.


Bộ kiếm pháp này thật có ý tứ a, Lục Nguyên tinh tế thưởng thức 256 chiêu thức này, sau khi nhìn xong liền nhắm mắt lại cảm ngộ 256 chiêu thức này.


Khi mở mắt ra, tay của Lục Nguyên đã đặt trên chuôi kiếm của mình, kiếm và người dần hợp lại làm một, tựa hồ kiếm đã trở thành một phần thân thể, tựa hồ chính mình đã hóa thành kiếm. Dưỡng Ngô Tiên Kiếm tuốt ra khỏi vỏ, chính là đệ nhất kiếm trong 256 thức kiếm căn bản, Nhất Kiếm Xuất Thế.


Thẳng tắp một kiếm, đâm về phía trước.


Kiếm thứ nhất Nhất Kiếm Xuất Thế vừa đánh ra, tiếp đó là kiếm thứ hai Kiếm Xuất Bình Bình, chuyển tiếp là thức thứ ba Kiếm Xuất Đạm Đạm, trong lúc luyện kiếm, Lục Nguyên loáng thoáng tựa hồ cảm thấy quá trình luyện kiếm của một người, kiếm của kiếm khách kia cũng không kinh diễm, vừa bắt đầu cũng rất bình thường, năng lực bình bình đạm đạm, nhân sinh cũng bình bình đạm đạm.


Lục Nguyên thông qua kiếm thuật, cảm thụ được một người khác, một linh hồn vĩ đại đã sớm biến mất rất lâu trong quá trình lịch sử.


Thức thứ tư, Thập Chuy Chi Kiếm.


Thức thứ năm, Bách Luyện Chi Kiếm.


Kiếm quang trong tay Lục Nguyên giống như nước chảy mây trôi, không hề tìm được một chút sơ hở nào, hoàn toàn hoàn mỹ.


Kiếm quang của từng chiêu từng chiêu hiện ra trong tay hắn.


Rốt cuộc, cũng tới thức thứ hai trăm năm mươi sáu, kiếm quang của một thức này đơn giản mà ý vị thâm trường xẹt qua trong không trung, tới thức thứ hai trăm năm mươi sáu Phong Kiếm Quy Ẩn kiếm thu về vỏ, tử chiêu thứ nhất tới chiêu thứ hai trăm năm mươi sáu, mỗi một kiếm đều xuất ra ngoài, một bộ kiếm pháp này được diễn luyện hoàn chỉnh.


Mà hư ảnh bên trong Ngọc Thạch chỉ lẳng lặng nhìn Lục Nguyên luyện kiếm.


-Không nghĩ tới người bên trong hai kỷ nguyên cũng có hạt giống tốt như vậy, không đơn giản, kiếm đạo bất diệt, kiếm đạo bất diệt a, chúc mừng ngươi, ngươi đã thông qua cửa ải khảo nghiệm thứ bao. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL


Hư ảnh kia tương đối cảm khái, thật ra thì Văn Minh Phó Chủ Kiếm Viên đã sớm chết rồi, ở đây chỉ là một chương trình, dựa vào kiếm thuật của những người tiến vào nơi này để phân thành những cấp bậc phản ứng khác nhau.


Đơn giản mà nói, chương trình phân chia cấp độ kiếm thuật này phân thành năm cấp bậc.


Cấp thứ nhất, Kiếm Đạo Thiên Tài.


Cấp thứ hai, Kiếm Đạo Vạn Nhân Chi Địch.


Cấp thứ ba, Kiếm Đạo Nan Song.


Cấp thứ tư, Hoàn Mỹ.


Cấp thứ năm, Thời Không Giao Thác.


Nếu như có người có thể đạt tới cấp thứ ba, Kiếm Đạo Nam Song thì cũng có thể tính là qua được cửa ải thứ ba của Thượng Cổ Kiếm Giả Mộ. Dù sao, đối với Văn Minh Phi Kiếm, tại nơi kiếm đạo bị áp chế, e rằng muốn đạt tới cấp thứ ba Kiếm Đạo Nan Song cũng tương đối khó khăn. Cho nên ở đây mới ghi lại năm cấp bậc, năm loại phản ứng, tuyệt đối không nghĩ tới sẽ có người đạt tới cấp bậc thứ năm, Thời Không Giao Thác.


Cái gọi là Thời Không Giao Thác, là do hai Kiếm Giả vĩ đại cách đây vô số thời không tiến hành cộng hưởng.


Mà hiện tại, Lục Nguyên chính là cùng với vị Kiếm Giả vĩ đại kia, ở trong Trường Hà thời không tiến hành cộng hưởng.


Năm đó người sáng chế ra bộ kiếm pháp này có danh hiệu là Kiếm Cổ Văn Minh Chi Chủ, tên là Độc Cô Kiếm.


Độc Cô một đời, chỉ vì một kiếm.


Chính là Độc Cô Kiếm.


Lục Nguyên sau khi ngộ ra hai trăm năm mươi sáu thức kiếm căn bản này, có chút hiểu được.


Mà lúc này, ở trung tâm của căn phòng, phía sau một vài Ngọc Thạch hiện ra một lỗ thủng to, thanh âm cót két vang ên, một cỗ quan tài ở nơi nảo đó di chuyển lên, một cỗ quan tài trong suốt, bên trong có một pho tượng di thể, di thể kia có khuôn mặt tròn cùng đôi tai to, vậy đó chính là thân thể của Văn Minh Phó Chủ Kiếm Viên.


Rốt cuộc đã xuất hiện, truyền thừa cuối cùng.


Lục Nguyên thu liễm tâm trạng, bây giờ là thời khắc quan trọng nhất để trùng kích vào Văn Minh Cảnh, nhìn về phía chiếc quan tài trong suốt kia, bên trong quan tài, ở phía trên có những văn tự cổ quái, mà lúc này, Lục Nguyên đột nhiên phát hiện ở không trung trước mắt xuất hiện một loạt văn tự hư không:


-Đồ của ta, để lại cho người thừa kế, di thể của ta, vĩnh viễn chôn cất ở nơi này, không được di chuyển.


Rất nhiều người muốn dùng Văn Minh Di Thể để luyện công, dù sao một khi có được một Văn Minh Di Thể của Văn Minh Cảnh, dung hợp với thân thể, có thể đem pháp lực của bản thân miễn cưỡng thúc đẩy thêm một kỷ nguyên pháp lực, nếu có thể luyện được cảnh giới tương ứng để phối hội, thì có thể tăng thêm khả năng trùng kích vào Văn Minh Cảnh, như Tiên Chi Tử chính là sử dụng biện pháp này.


Lục Nguyên chưa từng nghĩ tới biện pháp đó, hơn nữa, với tính tình của Lục Nguyên, cho dù có nghĩ tới biện pháp đó, nhưng Văn Minh Phó Chủ Kiếm Viên đã nói di thể của người vĩnh viễn phải chôn cất ở đây, không thể di chuyển, Lục Nguyên sau khi nghe những lời này, nhất định sẽ không đụng tới, đây là sự tôn trọng cơ bản nhất đối với tiền bối kiếm đạo.


Cho nên sau khi Lục Nguyên hoàn tất lễ bái, mới bắt đầu làm những chuyện khác.


-Văn Minh Phó Chủ Kiếm Viên tiền bối, hôm nay được người ban tặng, giúp ta trùng kích vào Văn Minh Cảnh, ngày sau ta nhất định sẽ khôi phục kiếm đạo.


Lục Nguyên nói ra những lời này rất quả quyết.


Lục Nguyên không di chuyển di thể của Văn Minh Phó Chủ Kiếm Viên là một việc cực kỳ may mắn.


Cái gọi là di thể của Văn Minh Phó Chủ Kiếm Viên thật sự là di thể nhưng cũng chính là cửa ải thứ tư của Thượng Cổ Kiếm Giả Mộ.


Văn Minh Phó Chủ Kiếm Viên năm xưa chủ trì tất cả mọi chuyện lớn nhỏ của Kiếm Cổ Văn Minh, có thể nói là tâm cơ thâm trầm, nhân vật như vậy dĩ nhiên bản tính có phần đa nghi, cho nên suy nghĩ đối với Kiếm Giả tương đối phức tạp, ba cửa ải phía trước, cửa ải thứ nhất Thượng Cổ Kiếm Giả Huyết thì không có gì để nói, của thứ hai chính là khảo nghiệm sự bền lòng của Kiếm Giả, Thượng Cổ Kiếm Giả sao có thể không bền lòng, cửa thứ ba là khảo nghiệm kiếm thuật, Thượng Cổ Kiếm Giả thì kiếm thuật cũng không thể kém.


Ba cửa ải phía trước vừa vặn hợp thành điều kiện của Thượng Cổ Kiếm Giả.


Mà sau khi hoàn thành ba cửa ải này, hư ảnh của Văn Minh Phó Chủ cố ý nói rằng tổng cộng chỉ có ba cửa ải, khiến cho người ta nơi lỏng, nhưng thực tế còn có cửa ải thứ tư.


Cửa ải thứ tư chính là di thể này.


Văn Minh Phó Chủ Kiếm Viên không phải không bỏ được di thể của mình, hắn có thể cống hiến di thể của mình vì kiếm đạo, chuyện như vậy Văn Minh Phó Chủ Kiếm Viên thật sự làm được. Nhưng năm xưa Văn Minh Phó Chủ Kiếm Viên từng tham dự Đấu Thiên Chi Sự, trên di thể của hắn có nhiễm một loại Thiên Chi Trớ Chú, vì vậy di thể của hắn căn bản không thể sử dụng. Vì vậy lúc trước Văn Minh Phó Chủ Kiếm Viên mới nhắc nhở một câu:


-Di thể của ta vĩnh viên chôn cất ở nơi này, không thể di chuyển.


Nếu như người thừa kế không để ý tới lời nhắc của hắn, cố ý sử dụng di thể này, cho thấy phẩm chất của người thừa kế có vấn đề, căn bản không hiểu cái gì là tôn trọng tiền bối, người như thế, muốn dung hợp thì để cho hắn dung hợp a, một khi trúng phải Thiên Chi Trớ Chú, liền xong đời.


Đây chính là cửa ải thứ tư.


Một cửa ải khảo nghiệm phẩm chất a.


Mà Lục Nguyên thì căn bản không biết có cửa ải thứ tư này, vậy với phẩm chất của mình căn bản không bị Thiên Chi Trớ Chú của cửa ải thứ tư ám toán, cho nên hoàn toàn an toàn qua ải thứ tư, Lục Nguyên tìm kiếm bên trong di thể, di vật của Văn Minh Phó Chủ Kiếm Viên không ít, tỷ như nơi này còn có một trăm nhánh thiên giai linh mạch.


Một trăm nhánh! Cực kỳ giàu có nha, người đứng đầu Thiên Bảng cũng chỉ là một thiên giai linh mạch, mà Văn Minh Phó Chủ Kiếm Viên chỉ lục lọi một hồi cũng đã có được một trăm nhánh thiên giai linh mạch, Lục Nguyên coi như là phục dụng chân thực, thiên giai linh mạch như vậy đương nhiên là phải thu vào Tân Kiếm Thế Giới của mình, bên trong Tân Kiếm Thế Giới của mình có một vòng thiên giai linh mạch, tăng thêm độ nồng đậm cho linh khí, tiến vào tu hành bên trong Tân Kiếm Thế Giới của mình thật sự rất dễ dàng.


Lục Nguyên lại tìm được một quyển kiếm phổ, cuốn kiếm phổ này không phải là hai trăm năm mươi sáu thức kiếm căn bản, Lục Nguyên nhìn phía trên, chỉ thấy trên đó viết: "Kiếm Viên Chi Đạo", xem ra đây là những gì tâm đắc nhất của Văn Minh Phó Chủ Kiếm Viên, Lục Nguyên thu lấy, kiếm thuật của Văn Minh Phó Chủ Kiếm Viên chỉ sợ không thua kém mình, hơn nữa nhất định tương đương với tâm đắc của mình, chính mình phải luyện tập tốt một chút, ở kỷ nguyên này, khó có thể có được kiếm chiêu tốt, hiện tại vừa vặn thấy được kiếm chiêu của một kỷ nguyên kiếm đạo Văn Minh Phó Chủ, không biết sẽ thế nào a.


Lục Nguyên tìm được một vài vật hữu dụng, như Cực Thần Kiếm mà năm xưa Văn Minh Phó Chủ Kiếm Viên đã sử dụng, đây là thần kiếm sử dụng để phối hợp với Kiếm Viên Chi Đạo, là binh khí cấp Văn Minh, luận về phẩn chất thì cao hơn nhiều so với Dưỡng Ngô Tiên Kiếm của Lục Nguyên, thật ra thì hiện tại Dưỡng Ngô Tiên Kiếm của Lục Nguyên căn bản là tương đối yếu, nếu như không phải chính mình ra sức chống đỡ, thì đã sớm gãy vài chục lần, nếu có cơ hội nhất định sẽ đem tiên kiếm thăng lên thần kiếm.


Tìm kiếm trong chốc lát, rốt cuộc tìm được thứ tốt mà mình cần, đó chính là Viên Tự.


Viên Tự trong văn tự nguyên thủy.


Chính là Viên Tự này, có thể giúp mình trùng kích vào Văn Minh Cảnh.


Rốt cuộc cũng lấy được.


Lục Nguyên lúc này khó có thể đè nén sự kích động trong lòng, cũng biết thời gian mình lưu lại không còn nhiều, dù sao đối thủ Văn Minh Cảnh đã đánh tới, cho nên lập tức hít sâu một hơi, bình tĩnh lại, đồng thời sử dụng Viên Tự này, dùng pháp lực tế luyện Viên Tự, quang mang của Viên Tự chiếu rọi lên người mình, đồng thời chiếu rọi lên thần hồn của mình


Phía trên thần hồn của mình có tổng cộng bốn chữ: Tửu, Kiếm, Lại, Chính.


Bốn chữ này vốn dĩ phân chia rõ ràng, nhưng hiện tại dưới sự chiếu rọi của Viên Tự, bắt đầu hóa thành hình tròn, bốn chữ này tựa hồ bắt đầu bổ trợ lẫn nhau, trong khi bổ trợ lẫn nhau dường như có quang mang hỗn độn nhàn nhạt phóng ra ngoài, quả nhiên được. Viên Tự này quả nhiên là mấu chốt để mình trùng kích vào Văn Minh Cảnh.


Một khi bốn chữ này chân chính bổ trợ lẫn nhau, là có thể hoàn toàn phóng ra quang mang hỗn độn.


Nhưng bây giờ còn không đủ.


Trong nháy mắt khi tế luyện, Lục Nguyên đã sớm chuẩn bị những vật dụng cần thiết, tỷ như Văn Minh Thần Hoa rút ra từ bên trong Loan Loan cùng Sư Phi tiên thể, Văn Minh Thần Hoa khi tế luyện liền bắt đầu thiêu đốt, quang mang vô cùng chói mắt được thiêu đốt, trong quang mang đó, có thể tìm được vô số vết tích của văn minh, Lục Nguyên tế luyện Văn Minh Chi Thư, mặc dù chỉ có tỷ lệ năm mươi phần, thật ra đó cũng là tỷ lệ tương đối lớn, đồng thời hắn cũng tế luyện từng đạo khí lưu lấy ra từ Bách Bại Chân Kinh, một khi tổng hợp ba mươi ba bại trong Bất Bại Chân Kinh thì có thể tăng thêm một phần tỷ lệ thành công khi trùng kích vào Văn Minh Cảnh, bất quá đó chỉ là tính cho một phần, vậy tức là nói hiện tại có tổng cộng mười tám bại, như vậy sẽ có hiệu quả của mười tám bại.


Văn Minh Chi Mang ngay lập tức bốc cháy, Văn Minh Chi Mang bốc cháy ở phía trên thần hồn của mình, tựa hồ có vô số Tửu cùng Kiếm bay ra, đại biểu cho Văn Minh về Tửu và Kiếm.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
BÌNH LUẬN TRUYỆN