Hoàng Hậu Đè Bẹp Hoàng Thượng


Nguyệt hắc phong cao, Như Nguyệt thân thủ mạnh mẽ, theo song cửa sổ trên tháp nhảy xuống dưới, sau nửa canh giờlưng mang theo cái bao gì đó, lại leo lên lần nữa trở lại vào trongtháp, nàng đem bao đặt trên mặt bàn, phê bình thủ vệ hoàng cung: “Đámthị vệ kia quá coi thường người ta, chỉ biết trông coi cửa chính, cũngkhông thèm đi tuần tra.”Nàng lấy trong bao bày ra, ba con gà béo, ba gói điểm tâm đủ màu, dụng cụ vụn vặt sử dụng hằng ngày, còn có mộtbao lớn chứa đầy nến mà Thải Thải cần. “A, nương nương đâu?” Như thế nào chỉ thấy Như Ý, Như Tâm? “Nương nương đâu rồi?!”“Nương nương nói, người nhớ nhà, lên đỉnh tháp ngắm ánh trăng rồi.”Như Nguyệt gói kỹ một con gà, trèo lênđỉnh tháp, nhìn thân ảnh mập mạp ngồi bên ngoài ban công tòa tháp,“Nương nương, em đã mang thức ăn ngon trở lại rồi.” Nàng đi qua, kếtquả lại là một hồi lo lắng, ra là hoàng hậu nương nương nén nước mắt,đang thấp giọng khóc.“Nương nương, người yên tâm đi, nhất định Hoàng thượng sẽ thả nương nương ra ngoài.”“Ta không phải vì hắn, ta nhớ nhà, sau khi tiến cung ta chưa từng gặp lại cha mẹ.”Như Nguyệt nhớ tới thân thế của mình,cũng trở nên thương tâm, cha nàng chết thảm dưới binh khí của Hung Nô,sau đó lại bị người Hung Nô phanh thây, toàn thây đều không lưu lại, mẹnàng chịu không nổi đả kích, theo cha mà đi, nếu như không vì Thái hậuthương tiếc, ba tỷ muội các nàng mới thật sự không chỗ nương tựa. ThảiThải biết rõ lời nàng làm Như Nguyệt thương tâm, vì vậy thở mạnh cười,lau nước mắt hỏi: “Gà? Ta đói bụng lắm, tên cẩu hoàng đế kia, Sở Cuồngchết tiệt! Muốn ta đói chết sao!”Dù sao trong này không có người trôngchừng nàng, nàng muốn mắng chửi người như thế nào thì mắng chửi ngườinhư thế đó.Nhìn thấy con gà, đem mở ra, hai tay cầmlấy: “Sở Cuồng ngươi cái đồ con lừa này! Ta muốn đem ngươi bầm thây vạnđoạn, sau đó lột da tháo cốt, cả xương cốt cũng không lưu, từ trên thápvứt xuống dưới đi!” Thải Thải bẻ một cái đùi gà, đưa cho Như Nguyệt:“Này, theo giúp ta cùng nhau ăn Sở Cuồng!”A — cùng nương nương ăn Hoàng thượng.Như Nguyệt từ chối nói: “Nương nương ăn một mình đi, ăn nhiều một chút, nương nương đói bụng em đau lòng.”Thật tốt, vẫn còn có người yêu thương nàng.Thải Thải miệng ngậm chặt đùi gà, lại nhẹ nhàng cắn một cái, không hề muốn ăn, sau đó, nàng cũng không nhịn đượcnữa, phốc, nước mắt nóng hổi lại chảy ra. Sau đó nghẹn ngào hít vào,thịt gà trong miệng rơi vào trên người, ây da, Như Nguyệt vội vàng lấyThải Thải, lo lắng nói: “Nương nương, người khóc em sẽ luống cuống.”Thải Thải nghẹn ngào một hồi, lấy khăn tay ra, sâu kín thở dài nói: “Tacòn tưởng rằng, quan hệ của ta và Sở Cuồng, chỉ là Hoàng thượng và Hoàng hậu mà thôi, đáng tiếc, ra là trong suy nghĩ của hắn, ta chỉ là vậtchướng mắt.”Thải Thải trầm tĩnh lại, quay qua Như Nguyệt đang sững sờ nói: “Nến đâu?”“Đã đem tới, một bao thật lớn, Nương nương cứ dùng trước, chừng nào dùng hết, em sẽ lấy thêm, muốn có bao nhiêu có bấy nhiêu.”Làm hoàng hậu mấy ngày mà thôi, thiếu chút nữa ngay cả mình là ai cũng quên mất, bất quá nhân họa đắc phúc (trong cái rủi có cái may), thì ra cái tháp này đúng là tàng thư lâu cất chứa sách cổ, Thải Thảicần nến, chính là dự tính dọn dẹp sách ở đây cho gọn gàng. Nàng đứnglên, phủi đi bụi bặm.Đột nhiên nàng phát hiện trong góc có một bức tranh cuộn, mở phát, phát giác thì ra đó là một tấm bản đồ, phầnlạc khoản viết ‘Đại Sở long mạch’. Đại Sở long mạch? Thải Thải lẩm bẩm,chẳng lẽ thật sự đó là long mạch trong truyền thuyết sao? Vì thế nàngđịnh ngồi xuống cẩn thận nghiên cứu nó.(lạc khoản: phần đề chữ, ghi tên trên bức vẽ)Đột nhiên, cửa tháp bị người đẩy ra.Âm thanh của Trịnh công công truyền đến:“Nương nương, Hoàng hậu Nương nương, phụng ý chỉ Thái hậu, lão nô đếnđón Nương nương ra ngoài chủ trì đại cục.”Thải Thải từ trên lầu đi xuống, tiện tay đem bức tranh cuộn lại, hỏi: “Sao lại thế này?”“Nương nương, công sứ Pháp đã bị giết!Hơn nữa, là ở yến hội chỗ Đức phi Nương nương, ngay tại tẩm cung, tìnhhuống rất quái dị. Lúc ấy trong tay Đức phi Nương nương lại cầm một lưỡi dao rất sắc bén, phu nhân công sứ một mực chắc chắn, việc này là do Đức phi Nương nương làm. Hậu cung xảy ra đại sự, vì thế Thái hậu đặc biệthạ chỉ, muốn lão nô thỉnh Nương nương ra ngoài, toạ trấn hậu cung, đểtránh lại xảy ra nhiễu loạn.”“Doạ người!Công sứ Pháp bị giết sao?Thải Thải choáng váng, loại sự tình côngsứ bị giết này, khả đại khả tiểu, ngộ nhỡ xử lý không tốt, nhất định sẽđụng chạm đến quan hệ hai nước!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Hoàng Hậu Đè Bẹp Hoàng Thượng