Hoàng Hậu Đè Bẹp Hoàng Thượng


Buổi chiều hai người trở về, không đợi Thải Thải hỏi, hai người bắt đầu nói: “Nương nương, trong cung hiện tại rất náo nhiệt.”“Có người mừng thọ? Có người thành thân? Sao lại náo nhiệt?”“Bởi vì Thái hậu nương nương sinh bệnh,cho nên tạm thời giao hậu cung cho Hoàng thượng, muốn Hoàng thượng tuyển một người tài đức vẹn toàn tạm thời thống lĩnh hậu cung, các nàng ấynha, tựa như bồ câu uống máu, một đám so tay, người nói xem, có náonhiệt hay không đây?”“Thái hậu sinh bệnh ư?!”Thái hậu là giả vờ sinh bệnh, nương nương yên tâm đi, hai người bọn em đặc biệt đến thỉnh an, Thái hậu nươngnương đang dùng dưa hấu ướp lạnh, nương nương rất khoẻ, nói đúng hơn làbà đã mất hứng thú quản lý cái đám hỗn loạn này, vậy nên, tuỳ tiện đểcác nàng ta lộng hành, để bà kiếm chút thanh nhàn mà thôi.”“Thái hậu cũng thật là, nếu hậu cung màbị lộng hành đến rối tung lên, muốn thu dọn lại như cũ cũng thật nangiải, đến lúc đó không phải là làm khó chết chúng ta sao?” Lại đột nhiên ngẫm nghĩ, nàng cũng sẽ không trở về mà, còn buồn lo vô cớ làm gì chứ?Long Ngâm cung.“Hoàng thượng, nô tỳ từ thuở nhỏ đã phụgiúp phụ thân mọi việc trong nhà, việc này, không làm khó được nô tỳ, nô tỳ là thật lòng vì Hoàng thượng mà phân ưu.” Thục phi thế nhưng lại mởmiệng với Sở Cuồng như vậy.Trời thật nóng, mấy ngày nay Sở Cuồng bịđám nữ nhân này quấy đến đầu muốn nứt ra, phiền muộn ngăn nàng lại: “Câm mồm, bây giờ trẫm rất bận, ngươi đi ra đi.”“Hoàng thượng, nô tỳ cũng chỉ là muốn vì Hoàng thượng chia sẻ một chút mà thôi.”“Ngươi trước đi ra ngoài, cũng đã vì trẫm mà chia sẻ rồi.”Đang nói, Đức phi vừa mới được thả ra, cũng lại đây thỉnh an.Đức phi sau khi tiến vào thấy được Thụcphi thần tình uỷ khuất, cười hỏi: “Muội muội ngươi không phải luôn thích nhất là nghỉ trưa sao? Sao hôm nay lại chịu khó như vậy, chạy đến đâythăm Hoàng thượng?” Thục phi nói: “Không phải tỷ tỷ cũng rất chịu khóđấy sao?!”Đức phi vạn phúc với Sở Cuồng, chỉ nói một câu: “Hoàng thượng —-”Ai ngờ cây quạt của Sở Cuồng bay đến, nện vào trán nàng.Sở Cuồng trừng mắt vỗ bàn: “Cút! Tất cả đều cút cho trẫm!”Thượng thư phủ.Mùa hạ năm nay thật nóng, Chu đại nhânđau lòng con gái, bèn kêu người bưng mấy chậu băng, đặt ở trong phòngThải Thải để tiêu nhiệt, Sở Vinh tiểu quận vương không biết từ đâu kiếmđược mấy quả vải, ông liền tự mình mang đến, cho con gái làm quà vặt.Vừa đi vào liền thấy biển sách chồng chất, toàn bộ đều đổ trên mặt đất,không có chỗ đặt chân, ông đứng ngoài cửa hô: “Con gái, con đang làm gìvậy?”“Phơi nắng, kẻo lại bị mọt ăn.”Không phải là giọng con gái? Hình như là Linh nhi. Chu đại nhân lại hỏi: “Sao Linh nhi lại ở bên trong?”“Lão gia, nô tỳ là đang trông số sáchphơi nắng này, tiểu thư dẫn ba cung nữ tỷ tỷ đi ra ngoài, đại nhân, bâygiờ tiểu thư thật bất công, đã bỏ quên Linh nhi, còn đau lòng các nàngấy, không mang Linh nhi theo!” Linh nhi uất ức lau nước mắt, Chu đạinhân nói: “Ngươi đừng hồ nháo, tiểu thư cứ như vậy mà đi ra ngoài sao?Đi đâu?!”“Tiểu thư là cải trang đi ra ngoài, nàng nói buồn chán, nên muốn tản bộ!”Trên đường cái kinh thành, có ba nô tỳ cùng một thiếu gia béo mập.“Thiếu gia, đến tột cùng là người ra ngoài để làm gì vậy?”“Bổn thiếu gia muốn xem một chút, có mặttiền cửa hàng nào bán không, bổn thiếu gia muốn mở một thư cục. Tốt nhất là hai tầng, tầng trên chứa sách, tầng dưới làm phòng trà.” Vị thiếugia béo tốt này chính là Thải Thải cải trang, nàng đang nghĩ, tương laibị Sở Cuồng hưu, nên cũng không thể cả đời ở lại trong nhà, trở thànhtrò cười của cha mẹ, tốt nhất nàng nên vì tương lai của mình mà tínhtoán một phen.(thư cục: nhà sách)Năm trăm lượng mua được một gian mặt tiền cửa hiệu không tồi.Thải Thải thầm nghĩ sẽ làm một bà chủ sau rèm thưa, sau khi về nhà, còn không uý kị mà mở miệng giành nói trước với cha mình.“Cha, con gái muốn tổ chức một cuộc thi, thông báo tuyển chọn chưởng quầy!”“Chủ quầy cái gì?”“Con gái vừa mua một gian trà lâu rấtlớn, tự nhiên muốn tìm người chưởng quầy kinh doanh, nhưng mà, nhất định người đó phải có nhân phẩm, tài hoa xuất chúng mới có thể mướn được,cha, bây giờ cha giúp con thu xếp chút nha.”“Con thật sự không tính sẽ hồi cung sao?!”Vừa nghe thấy lời này, mặt Thải Thải liền đen lại.Chu đại nhân lập tức không dám nói thêm nữa.………………………..“Gần đây Hoàng hậu thế nào rồi?” Hiếm có nha, Sở Cuồng còn có thể nhớ đến Thải Thải.“Do thám nói, Hoàng hậu nương nương mua một gian trà lâu, còn đề bảng, thông báo tuyển chọn chưởng quầy nữa.”“Nàng lại bày trò cổ quái gì nữa đây. Chỉ là một tên chưởng quầy, cần lao tâm lao lực như vậy sao?”“Dạ, nghe nói là nam tử nhất định phải nhân phẩm, tài hoa xuất chúng mới có thể đảm nhiệm cơ.”“Hừ, hôm nay còn có nam tử nào lại xuất chúng hơn so với trẫm sao?!” Sở Cuồng nhấp trà nghĩ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Hoàng Hậu Đè Bẹp Hoàng Thượng