Hoàng Hậu Đè Bẹp Hoàng Thượng


Sở Vinh nhìn chằm chằm Thải Thải: “Loạichuyện như thế này, nhiều không đếm xuể! May mắn sau hắn lại đến tuổichuyển ra khỏi xung thành lập phủ đệ, ta mới có thể thoát khỏi, trở vềlàm tiêu dao vương của mình.”“Ta nghe cha nói, các đảng phái hoàng tử tranh đấu, Sở Cuồng thiếu chút nữa đã chết sao?“Nói đến lần đó, cũng thật là kinh tâmđộng phách, tiên hoàng có hai mươi tám đứa con, tất cả đều muốn làmhoàng đế, lúc ấy tiên hoàng cũng có chút hồ đồ, có người vu hãm Sở Cuồng muốn tạo phản soán ngôi, tiên hoàng không hỏi một tiếng, liền nhốt hắnvào Đại Lý tự. Nghe nói bọn chúng mua chuộc người Đại Lý tự, suýt chútnữa tra tấn chết hắn, chỉ còn lại nữa cái mạng, còn không phải là nhờlão tử nhà ta, với lão tử nhà nàng, hai người tiến cung can gián sao!Hoàng thượng sau mới đồng ý thả hắn, nhưng mà hắn cũng thật lợi hại, vừa mới ra, lập tức cắn ngược trở lại nói vì Hoàng thượng làm thanh sạchngười bên cạnh, lập tức tiêu diệt hết đám người hãm hại hắn, tiên hoàngsau cũng không nói gì, bên người chỉ có Hoàng hậu nương nương, cho nên,rốt cục buông tay, mang ngôi vị hoàng đế, truyền cho hắn.”Nghe qua sơ lược, thì ra là năm đó quakhe cửa Thải Thải nghe thấy tiếng mẹ khóc, nói cái gì mà đấy là chuyệnngu xuẩn lấy trứng chọi đá.“Cha nàng, cùng với cha ta, liều mạng bảo vệ hắn, nhìn xem xem, bây giờ hắn lại đối xử với ta và nàng như thếnào? Cướp đi thê tử của ta, lại còn đối xử với nàng, ác độc như vậy nữachứ!”Nước ô mai không biết từ khi nào đã đượcđổi thành rượu! Không hiểu sao Thải Thải càng nghe lại càng sầu. Sau đótự mình châm rượu, Sở Vinh rất nghĩa khí, cùng nàng chén qua chén lại,nửa canh giờ sau, hai người mặt đỏ bừng, Sở Vinh khoác tay lên vai ThảiThải, lớn gan nói: “Không lấy được nàng, ta cũng thật là thương tâm…….Thật thương tâm…….” Nói xong, cầm chén rượu lên, lại uống thêm một chénnữa.Thải Thải đứng lên, “Ta muốn đi nhàxí…….” Hai chân nàng loạng choạng, hoàn toàn không nghe thấy Sở Vinh nói gì cả, bây giờ nàng thật vui vẻ, nhìn thấy trong tay Sở Vinh vẫn còn ôm một bình rượu, liền chống vào tường, lắc lư đi ra ngoài. Địa thế thanhlâu rất phức tạp, Thải Thải không tìm được phương hướng, nhưng nghe thấy giọng nam nhân cùng nữ nhân ngày càng lớn, Thải Thải bèn đi đến, haitay chống lên tường, dừng lại thở một chút, lại xoay người một cái, dưới chân liền mềm nhũn, bờ vai đụng vào song cửa phòng người ta.“Gian tế Hung Nô đã vào thành —–” người bên trong mới nói được một nửa, liền dừng lại!Hắn quay đầu lại hung dữ trừng mắt nhìn về phía cửa sổ.“Chủ công, có người nghe lén!” Một giọng nói trong trẻo từ bên trong truyền ra.Thải Thải chột dạ, bị người ta cho là kẻnghe lén. Nàng nhanh chân muốn đi, ai ngờ, cửa bị đẩy ra, một nam nhâncao lớn từ bên trong nhảy ra, Thải Thải bị doạ nhảy dựng lên, ngã chúivề phía trước, va vào người nam nhân. Nguy rồi nguy rồi, điều này, thậtnguy hiểm, Thải Thải hoàn toàn không thể khống chế toàn cục, không cònkịp nữa, nàng mặt nhăn mày nhíu —- ôm lấy người nam nhân đã bị ngã gụcxuống dưới.“Chủ công!” Nữ tử thanh lệ đi theo rasau, trợn mắt há hốc mồm, nhìn thấy chủ công bị một tên công tử béo múpmặc áo gấm đè trên mặt đất không thể động đậy, mà hai tay hai chân củachủ công, giương nanh múa vuốt quơ qua quơ lại, vươn tay đẩy mặt nàngra.“Vô liêm sỉ!” Hắn mắng.Giọng nói này, thật quen tai à nha, ThảiThải ngây ngô ngẩng đầu, thì thào nói: “Thật xin lỗi……” Đột nhiên, saulưng nàng chợt lạnh, cảm giác say bí tỉ nháy mắt lại thanh tỉnh đi nửaphần. Sau đó nàng nhíu mày, chỉ có thể ngửa cổ lên một chút, “Là ngươi?”“Sao lại là…… nha đầu béo, còn không đứng lên, ngươi muốn mưu sát phu quân mình sao?!!”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Hoàng Hậu Đè Bẹp Hoàng Thượng