Hoàng Hậu Đè Bẹp Hoàng Thượng


Thật ra nàng có một đôi mắt hạnh thậtxinh đẹp nhưng lại bị viễn thị, từ ánh mắt của nàng, trong khoảng cáchgần như vậy, Sở Cuồng có thể đọc ra, nha đầu béo này đang nghi ngờ nhânphẩm của hắn, suy nghĩ cái gì vậy chứ? Đè chết hắn nàng được lợi gì đây? Từ môi Sở Cuồng tràn ra một câu chất vấn lạnh lùng: “Ngươi còn muốn nằm trên người ta bao lâu nữa?” Ai ngờ Thải Thải lại phà ra một một ngụmmùi rượu, “Chân ta thật tê, không đứng dậy được, thật ra ta không muốnđè ngươi đâu, như vậy thật có hại.”Đến tột cùng ai mới là người có hại đây?Sở Cuồng nghiêng đầu bảo vị mỹ nhân thanh lệ đang trợn mắt há hốc mồmkia mau ra tay, nàng ta liền chạy đến nhẹ nhàng đỡ Thải Thải dậy, ThảiThải xoa thái dương, tự mình chập chạp đứng vững lại, vuốt mấy nếp nhăntrên quần áo, nói với Sở Cuồng: “Hậu cung nhiều phi tử như vậy, ngươicòn không vừa lòng, thì ra, ngươi cũng có lúc đi dạo thanh lâu à nha.”Nàng chống vào tường, nhỏ giọng nói, “Đây gọi là nam nhân thối tha đi.”Sở Cuồng nắm lấy cổ tay Thải Thải, lôi vào trong phòng.Tiếp theo hắn thế nhưng lại bức nàng đến góc tường, ép cả người nàng vào đó.“Hẳn phải là ta chất vấn ngươi, vì cái gì ngươi lại xuất hiện ở địa phương này mới đúng.” Trong ánh mắt tuấn mỹphi phàm lộ ra một tia nguy hiểm, sau đó, khuôn mặt nóng hầm hập củaThải Thải bị hắn cầm lấy, “Ngươi thật quá phận, nói cho ta biết, ngươichạy đến thanh lâu để làm chi?” Lại còn uống say khướt, đây là nơi nữnhân không nên đến, cho dù đó là một nữ nhân xấu xí, một nha đầu béomập, một con gà độc miệng, chỉ cần nàng ta là một nữ nhân, chắc chắc làsẽ không nên xuất hiện ở nơi này.“Ta cùng Sở Vinh đến uống rượu.” ThảiThải nhu thuận nói. Nàng nửa say nửa tỉnh, nâng ngón tay lên, chỉ chỉ là lồng ngực Sở Cuồng: “Hậu cung ba nghìn mỹ nhân, không làm thoả mãn được Hoàng thượng à nha……” Nói xong, nàng có chút đứng không vững, lắc lưdựa vào bả vai Sở Cuồng.Không biết uống lại còn uống nhiều đếnvậy, bình thường nhìn nàng cũng có vẻ thông minh, khi ngốc nghếch quảthực cũng rất là ngốc nghếch.Sở Cuồng thở dài một hơi, kéo nàng, trong lòng thầm nghĩ, lại là cùng với Sở Vinh, ngay cả đạo lý nam nữ thụ thụbất thân cung không hiểu được, hơn nữa Sở Vinh và nàng có hiềm nghi tình ngay lý gian, nàng không hiểu nên kiêng kỵ một chút sao? Trước nay SởCuồng không thích cái gì đó, người khác cũng không thể thích được, chodù hắn không cần, nhưng hắn cũng sẽ không cho người khác lấy đi, bởi vìhắn là hoàng đế. Cho nên Chu Thải Thải là vật sở hữu riêng của hắn, chỉlà cho dù không thích nàng, cũng không thể nói, hắn không chạm, ngườikhác có thể có khả năng được chạm vào.Nữ tử thanh lệ phía sau, lẳng lặng nhìnmọi việc, bình tĩnh hỏi: “Chủ công, đây là một vị cô nương nha, là người trong lòng của ngài sao?” Thực ngạc nhiên, nàng làm mật thám cho chủcông từ khi còn ở U Châu, từ lúc bắt đầu theo bên cạnh hắn, cũng khôngthấy chủ công đối xử với ai bình bị, gần gũi như vậy, ngay cả vai cũngcho người ta mượn được. Vị cô nương này thoạt nhìn thân thể đầy đặn, khó trách mấy năm nay chủ công chưa từng thiên vị nử tử nào cả, hoá ra,khẩu vị của ngài ấy cũng thật phi phàm.Nàng tên tiểu Phàm, phàm của bình phàm.(bình phàm: bình thường)Người trong lòng? Làm sao nàng ta có thểnhìn ra như vậy, sao ngay cả người thông minh như nàng ta cũng hồ đồ đến thế cơ chứ? Sở Cuồng đẩy vai Thải Thải ra, uy hiếp: “Ngươi tự đứngvững cho ta, biết chưa?”Kết quả nàng lại nhào vào một lần nữa,môi lướt qua hai gò má, dừng ở khe cổ của hắn, thì thào oán giận: “Uốnghơi nhiều, khó chịu quá, làm phiền Long gia huynh đưa ta hồi phủ giúp,nếu ta ở trong này làm gì đó, sẽ khiến ngươi mất mặt à nha……” Nàng hơiđổ mồ hôi, hơi thở dồn dập, phà vào cổ Sở Cuồng khiến hắn cực kỳ bựcbội.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Hoàng Hậu Đè Bẹp Hoàng Thượng