Hoàng Hậu Đè Bẹp Hoàng Thượng


Đêm lặng yên không tiếng động. Nàng sayrượu nằm yên tĩnh trên giường, suy nghĩ lại loạn thành một đống, phiềnnão đến nỗi kéo căng chiếc chăn trên người ra.Trong đầu lại không ngừng phỏng đoán.Vì cái gì, hắn lại tệ đến mức này chứ,con người không trung thực, phẩm chất đã vậy, ngay cả ba nghìn mỹ nhâncòn chưa thấy đủ, đến cả thanh lâu nữ tử cũng không buông tha, vì cái gì nàng lại xui xẻo đến thế, có một tên phu quân như vậy chứ, thế giới này thật không công bằng, chỉ có nam nhân mới có thể bỏ nữ nhân, nữ nhânlại không thể bỏ nam nhân được, nếu cho nàng cơ hội, nàng nhất định lậptức bỏ tên trứng thối này ngay tức khắc cho mà xem.Hạ nhân Chu phủ chưa từng nghĩ đến Nươngnương lại uống say như thế mà trở về, làm mấy người mang chậu nước, khăn mặt, chè xanh lên kinh ngạc rất nhiều.Ngay lập tức, “Nương nương uống say như vậy. Mau mau đi làm chút canh giã rượu đi.”Như gia tam thông vội vàng phân phó.Sở Vinh đang ở đại sảnh kể lại chuyện xảy ra đêm nay cho Chu đại nhân nghe, hắn thật không biết làm như vậy cóhại Chu đại nhân cao tuổi phát bệnh hay không, đã từng này tuổi rồi mà,cái này…… Chần chờ một chút, Sở Vinh nói: “Khi ta mang Thải Thải về, cógặp phải một người.” Tránh nặng tìm nhẹ đi, nói chỉ là gặp mặt một chútcũng tốt.Chu đại nhân ánh mắt tròn vo, tò mò ẩn ý sau lời nói của hắn.“Ta nói vào tai cho ngươi nghe không sao chứ?”Chu đại nhân vươn thẳng cổ, Sở Vinh chồm người qua, nhẹ nhàng phun ra hai chữ không nặng không nhẹ.Chu đại nhân lập tức hoá đá.“Đại nhân? Đại nhân? Chu lão gia tử?!” Sở Vinh lấy tay kiểm tra hơi thở Chu đại nhân, thấy hô hấp của ông độtnhiên dừng lại, lập tức ấn vào nhân trung, quát: “Người đâu, Chu lão gia không xong rồi!!!” Hối hận quá là hối hận, vừa rồi vì sao lại nói haichữ ‘Hoàng thượng’ với Chu lão gia tử chứ?!Hại Chu lão gia tử có cảm giác giống nhưbị sét đánh, nháy mắt cảm thấy bầu trời tối đen, trời sắp sập xuống,trời sập xuống rồi sẽ đè hắn nát bét cho mà xem. Nhất thời không biếtnên làm như thế nào cho phải, chỉ có thể dùng hành động tắt thở để biểulộ sự oán giận đối với hành vi lừa gái của Sở Vinh mà thôi.Sau nửa canh giờ, Chu lão gia tử đượcdùng thuốc mới có thể hồi tỉnh lại, nằm trên ghế dựa, trợn tròn mắt sửng sờ: “Tiểu quận vương, lần này ngài hại thảm chúng tôi rồi, Hoàng thượng đang muốn phế bỏ Thải Thải, ngộ nhỡ Thải Thải bị Hoàng thượng vin cớnày mà phế đi, ngài bảo tuổi già sau này Thải Thải làm sao mà sống chứ?” Lão lệ tung hoành, ông hít một hơi, lại bắt đầu than khóc: “Ngài khôngđể ta sống, thật muốn lấy mạng người nha, lấy mạng người nha!”Khi ông đang đầm đìa mồ hôi, nước mắt bi thảm.Thì bên ngoài một dãy đèn hoàng cung trải dài, cùng với tiếng bước chân sàn sạt, từ viện trước, hướng về phíaphòng khách mà đi. Quản gia là người đầu tiên đi vào, “Công công truyềnchỉ trong cung đến đây ạ.” Chu lão gia là người thông minh tuyệt đỉnh,nhìn thấy người quản gia khuôn mặt u sầu, thở dài thật sâu, lấy khăn tay ra lau nước mắt, nhận mệnh, hắn nhận mệnh là được chứ gì! Cắn môi hạquyết tâm, cho dù Hoàng thượng phế Thải Thải, ông cũng sẽ nuôi sống Thải Thải cả đời, đem tương lai của gia nghiệp to lớn này giao toàn bộ chokhuê nữ bảo bối, ai còn dám nói Thải Thải nhà ông là điềm xấu, ông liềnđem cái mạng già này ra cùng hắn liều mạng!Ông đứng dậy, khí thế bức người.********* Thải Thải bánh bao thịt *********Hậu cung Hoàng đế tổng cộng có sáu vị làcon gái của các vị quan đại thần, bao gồm Hoàng hậu, hoàng quý phi, bốnvị hoàng phi. Nguyên bản bốn vị phi tần liệu định Hoàng đế tuyệt sẽkhông làm chuyện phế hậu như vậy, cho nên dù các nàng trong lòng khôngxem vị Hoàng hậu nương nương bị thất sủng này là cái đinh gì, nhưng cũng không dám quá phận nhìn trộm hậu vị, hơn phân nửa chỉ là muốn leo lênvị trí quý phi kia mà thôi, tiện đà tiếp quản thực quyền hậu cung, thành lập thế lực bản thân mình trong hậu cung này, sau đó mới hạ thủ lật đổHoàng hậu.Nhưng một tháng qua, Hoàng hậu thế nhưngcó ý từ bỏ vị, miếng thịt béo trong hậu cung, tự nhiên treo ở trước mắtbốn vị phi tử, cho nên trong cung bắt đầu náo nhiệt, bắt đầu mấy ngàysau, thủ đoạn để các nương nương tranh đoạt quyền cai quản hậu cung tạonên vô số chê cười, hôm nay lại càng thêm trầm trọng, ai cũng biết Hoàng thượng hai ngày nay không ở trong cung, Thái hậu nương nương bị bệnh,các nàng thế nhưng lại quậy tung trời cục thượng cung lên, thượng cungsáu cục bị làm cho choáng váng đã không nói, ngay cả người ở hai mươibốn ti cũng bị liên luỵ vào.Hậu cung, phải do một người uy tín đứngđầu, như vậy mới có thể từng bước chu toàn mọi việc đâu vào đấy, khi Chu hoàng hậu còn ở trong cung, làm việc thật sạch sẽ lưu loát, huống hồnương nương lại là người cẩn trọng vô cùng, kinh nghiệm xử lý mọi việccòn thận trọng hơn nhiều so với cả thượng cung, nàng còn rất khiêm tốn,hết sức tận lực nghe theo lời khuyên của mọi người, làm cho người ngườiđều hài lòng.Nhưng mà, mấy tháng nương nương về nhànày, thượng cung cục lại trở thành nơi để bốn vị nương nương kia tranhđoạt quyền lực, là công cụ để khoe khoang năng lực bản thân mình.Ví dụ đơn giản nhất là chọn hoa nào để thêu tranh.Đức phi nương nương nói tranh mẫu đơn mới đẹp, Thục phi nương nương lại nói, người đạm như hoa cúc mới là tốtnhất, Như Phi nương nương lại cho rằng hoa ngọc lan xuân tốt hơn, Thầnphi nương nương nghe được, lại chắc chắn cho là mai vàng.Bốn hoa văn và màu sắc mà các nàng nóiđều không phù hợp với mùa, thành ra lại trở nên lung tung lộn xộn, chỉlà một tấm bình phong cho tẩm cung Hoàng thượng mà thôi, thế nhưng không thể nào hoàn thành cho xong được.Thật ra nếu mang chuyện này ra thươnglượng với Hoàng hậu nương nương là tốt nhất, đang giữa mùa hè, bìnhphong trong cung là cách năm lại làm cái mới, chờ đến khi đúng mùa lạicó thể tiếp tục sử dụng lại, vào mùa hạ, có thể chọn hoa sen hai màu,trắng, hồng nhạt, tuy gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn, bên dưới, lạithêm mấy con cá chép vàng đang khẽ lượn. Rất hợp với thời tiết, lại dễchịu, ngụ ý cũng rất thanh nhã.Nhưng, Hoàng hậu nương nương mới ra cung, bốn vị hoàng phi nương nương lại không chấp nhận hết thảy, căn bảnkhông nghe người thượng cung cục nói, hỏi cũng không thèm hỏi đã chongười thiết kế. Đến khi không thể nói lý thì lại vung chân vung tay.Hậu cung gà bay chó sủa, lúc này mới nhận ra, thì ra bốn vị này, cũng không phải là kẻ vừa tay.Hôm nay lại xảy ra chuyện thật doạ người, Đức phi nương nương ỷ vào sủng ái của Hoàng thượng, thế nhưng lại vượtquyền, đi tuần tra ở mật phòng nơi chỉ có Hoàng hậu mới được vào. Lạicòn bức bách thượng cung giao ra chìa khoá, thượng cung cục bị áp bức,đành phải giao ra một số chìa khoá không quan trọng, tiếp theo Thục phinương nương cũng chạy đến, mạnh mẽ nói, thượng cung cục cho Đức phi mấychiếc, vì vậy nàng cũng muốn có mấy chiếc, đến cuối cùng, nhìn hành vicủa các nương nương, quả thực là muốn chia cắt thượng cung cục ra. Liêuthượng cung bất quá chỉ nói mấy câu, khuyên bảo các vị nương nương mộtchút, ai ngờ, lại bị Đức phi dụng cung pháp, đánh xong bốn mươi trượng,da tróc thịt bong, Liêu thượng cung là một người đức cao vọng trọngtrong cung, Thái hậu, Hoàng thượng, cũng phải kính trọng ba phần, lầnnày bị đánh, lại không dám làm Thái hậu không vui, chỉ có thể cố néngiận đến bẩm báo tình huống hôm nay với Thái hậu.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Hoàng Hậu Đè Bẹp Hoàng Thượng