Hoàng Hậu Đè Bẹp Hoàng Thượng


“Yêu?” Sở Cuồng lại thật sự suy nghĩ đáp án, một mảnh mông lung mờmịt. Đế vương vô ái, từ nhỏ hắn đã tự nhủ với mình như vậy. Hiện tại đột nhiên lại nói đến từ yêu này, thật xa lạ, khiến cho lòng hắn trở nên sợ hãi. Sở Cuồng ho khan một tiếng, “Những lời này là có ý gì?”“Ồ, không có ý gì cả.” Thải Thải nghiêng đầu, tư vị yêu thương này,kỳ thật nàng rất khát khao, nhưng với tình huống hiện tại, nàng chỉ cóthể dừng lại ở mức độ khát khao mà thôi, không thể nào vượt qua Lôi Trìđược. Trong lòng Sở Cuồng căng thẳng, nhìn nàng, lại nhớ đến Sở Vinh,chẳng lẽ nha đầu béo trong lòng mình này, lại yêu đường đệ của hắn sao?Sở Cuồng phỏng đoán.“Hoàng thượng, sao người không nói gì hết vậy?”“Trẫm phát hiện ngươi là người nói nhiều thật đấy.” Sở Cuồng từgiường đứng dậy, chỉnh lại y phục của mình. Cuộc nói chuyện hôm nay đãthành công, nếu muốn đạt được chung nhận thức, thì không nên tiếp tụccăng thẳng với nhau, đối với chuyện đã đạt được kết quả mong muốn, hắncũng không muốn nhiều lời thêm nữa. Lơ đãng nhìn thấy Thải Thải che mặt, yên lặng rơi lệ, đột nhiên trong lòng hắn nảy ra một loại tư vị khóhiểu. Sao nàng lại như vậy, bình thường mạnh mẽ kiên cường, thế nhưngcũng có lúc phải rơi lệ sao? Đúng rồi, kỳ thật tuổi nàng cũng không lớn, đại khái mới có mười sáu mười bảy tuổi, trong khi mình lại nhiều hơnnàng đến mười tuổi, mà hành vi gần đây lại có chút, bất cận nhân tình?(Bất cận nhân tình: không hợp lý lẽ, không hợp tình hợp lý.)Do cúi đầu nên tiếng khóc của nàng có chút đè nén, Sở Cuồng lặng yêntrong chốc lát, ngữ điệu lạnh lùng rốt cục cũng mang theo một chút nhuhoà thương tiếc: “Đừng khóc, như vậy thật không giống ngươi.” Sở Cuồngđi qua, do dự ngồi bên cạnh nàng, lấy khăn tay ra lẳng lặng đưa sang,nhìn thấy dưới ánh trăng nước mắt nàng mông lung, Sở Cuồng thế nhưngnhận ra, tựa hồ mình thật sự đã huỷ đi cả đời của nàng….. Từ nay về sau, nàng sẽ vô vọng thoát khỏi trói cuộc của cung đình, rốt cục không có cơ hội được ở chung với người mình yêu thương, rốt cục không còn hy vọng,có được cuộc sống mà nàng mong muốn.“Ngươi tuổi còn nhỏ đã tiến cung, thật cũng không dễ dàng gì, khôngbằng, đêm nay nhân danh ánh trăng, trẫm hứa với ngươi, từ hôm nay sẽ coi nhau như huynh muội, ít nhất, trẫm không thể sủng hạnh ngươi, nhưng cóthể chăm sóc cho ngươi.” Vào đêm trăng như vậy, sẽ khiến con người ranói ra một vài câu nói thuần khiết như vậy, lời này đích xác xuất pháttừ trong tâm hắn, đã nói ra, sẽ không thất hứa.Thải Thải nhìn hắn, thầm nghĩ rằng, làm huynh muội với một người nhân phẩm không được tốt như vậy, nhưng miễn cưỡng cũng có thể chấp nhậnđược.Sở Cuồng nở nụ cười khó có được với nàng, quan hệ lạnh như băng củahai người từng bước trở thành quân thần thân thiết, hắn bất kể kêu nàngmột tiếng: “Tiểu muội.”(KT: hự, đến chỗ này thì nhịn không được nữa rồi, cái gì mà ‘tiểu muội’ chứ? Nghe ghê ghê, nổi da gà rồi đây này T__T)Vào đêm khuya thế này, hai người nhìn nhau. Thải Thải lẳng lặng quansát, đêm nay Sở Cuồng tựa hồ rất trưởng thành, giống như lời hắn, nhiềuhơn nàng đến mười tuổi, lại có thể dễ dàng chuyển biến từ khờ dại sangchín chắn một cách tự nhiên như thế. Vẻ lạnh lùng thường ngày, trôngthật giả dối, sự ấm áp đêm nay, cũng giả dối mà thôi. Nhìn bóng dáng SởCuồng, Thải Thải âm thầm vươn tay, phác hoạ bóng dáng của hắn, phỏngđoán đến tột cùng đâu mới chân chính là Sở Cuồng.Thình thịch—–Bỗng nhiên vang lên một hồi tim đập nhanh khó hiểu.Chắc chắn là nàng nghe lầm.Bàn tay đặt trên ngực, thình thịch —-Thải Thải kinh ngạc phát hiện, ngay lúc nãy, nàng lại đối với bóng lưng của Sở Cuồng, lộ ra cảm giác khác thường.Sau đó, áp lực của sự đau đớn đảo qua tim nàng, đáng chết —Đây là chuyện tuyệt đối không thể xảy ra…..Sở Cuồng cầm một chiếc đèn lên, nhìn về phía ngoài cửa sổ, đã là canh năm, hắn sắp phải vào triều bàn bạc chính sự. Thải Thải nương theo ánhđèn, phát hiện trong mắt hắn đầy tơ máu, thoạt nhìn giống như ngủ khôngđủ giấc. Nhưng tinh thần Sở Cuồng xem như tràn đầy sức lực, đây cũng cóthể xem như đặc thù do làm Hoàng đế nhiều năm mà luyện thành đi? Một đêm này Sở Cuồng phải xử lý không ít chuyện, hồi cung, trấn an Thái hậu,canh ba giáo huấn Đức phi, canh năm, lại chạy đến đây bàn chuyện vớiquốc mẫu của chính mình.Trên bàn đặt mấy tấm tấu chương, Sở Cuồng ngồi dưới đèn mở ra, dặn dò Thải Thải: “Ngươi đừng để ý đến trẫm, cứ ngủ tiếp đi.”Đáng tiếc lời nói ra đã quá muộn, Thải Thải đã đứng dậy, thuận tiệnchải đầu búi tóc. Mặc y phục vào, nhìn về phía Sở Cuồng, có chút mất tựnhiên nói, “Hoàng thượng có đói không? Nếu như thiếp đoán không sai,hẳn là Hoàng thượng đã một đêm không ngủ đúng không?“Ừ.” Coi như là không ngủ đi, dầu gì cũng chỉ ngủ được khoảng hơn một hai canh giờ gì đó mà thôi.Thải Thải yên lặng xoay người, đốt thêm một ngọn nến, đi vào trùphòng của Phượng Tảo cung. Vào trong đó rồi mới phát hiện, thì ra mấyngày nàng không ở trong cung này, bếp trong trù phòng cũng không hề được sử dụng, cũng không có chuẩn bị nhiều nguyên liệu, Thải Thải vốn địnhlàm vài món cho Sở Cuồng đỡ đói, lúc này lại có cảm giác tựa như ‘khôngbột đố gột nên hồ’ vậy. Nhìn trái nhìn phải, chỉ có gạo cùng ốc khô.Thải Thải đành đổ gạo vào nồi nấu. Chờ gạo nở, lại thêm ốc khô vào. Nhìn cháo ùng ục sôi bốc hơi lên, một mùi hương thơm ngon phả vào mặt.Cũng chỉ có thể làm được đến thế này mà thôi. Lấy dưa muối từ trongbình ra xếp vào đĩa, lại múc cháo đổ vào chén ngọc, Thải Thải bê vào,nhìn thấy Sở Cuồng đang mệt mỏi xoa xoa mi tâm.“Thiếp làm một chút đồ ăn, nếu người đói, hãy ăn đi.” Thải Thải nói, đặt cháo xuống, yên lặng định xoay người rời đi.“Chờ đã!” Sở Cuồng chợt hét lên, Thải Thải quay đầu lại nhìn thấy hắn chỉ vào dưa muối: “Đây sẽ không phải là ngự thiện lần trước ta ban chongươi đi?”Nhớ đến lần đó liền cảm thấy thật tức giận, nhưng Thải Thải thở dàinói: “Đây là hồi môn thiếp mang vào, đặc sản dưa muối hồng của cha thiếp làm.” Lúc này Sở Cuồng mới hiểu rõ, cúi đầu ăn cháo, một lời cảm ơncũng không có, một câu bình luận cũng không có nốt, quên đi, mặc hắn,Thải Thải xoay người rời khỏi phòng. Sở Cuồng rất hiếm khi được ăn móncháo có vị như vậy, ngay cả món dưa muối hồng đươc cắt nhỏ này, ăn cũngngon vô cùng. Đến khi Sở Cuồng ăn xong, muốn lấy thêm một chén, ai ngờ,Thải Thải đã không còn ở trong phòng.Chạy nhanh thật, hắn thầm nghĩ. Mắt thấy hừng đông vừa sáng, hắn khép tấu chương lại, đứng lên duỗi thắt lưng một cái.********* Thải Thải bánh bao thịt*********Vừa mới tỉnh dậy, sau khi nhìn thấy Sở Cuồng bị một đám nô tài bachân bốn cẳng mặc triều phục cho hắn rồi rời đi xong, nàng mới trở khôiphục dáng vẻ nhẹ nhàng khoan khoái, sau đó lại thấy đại đội nhân mãThượng cung cục đến chúc mừng Nương nương hồi cung, nhất là Liêu thượngcung, tuy trong người có thương tích, nhưng cũng không nề hà lao khổ màđến.“Liêu tỷ tỷ, nghe nói tỷ bị thương rất nặng, nên nghỉ ngơi nhiều hơnmới phải!” Thải Thải quan tâm, vội gọi người kê thêm hai cái đệm mềmtrên ghế, lại sai Như Tâm qua đỡ Liêu thượng cung ngồi xuống, rồi lạiquạt cho nàng, “Trời nóng như vậy, lại đáng người ta thành dạng này,thật không biết có còn vương pháp hay không chứ?”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Hoàng Hậu Đè Bẹp Hoàng Thượng