Hoàng Hậu Đè Bẹp Hoàng Thượng


Gần đây hình như nàng hơi nhàn rỗi quáthì phải, Thải Thải thật không hiểu, cha mẹ của nàng sao lại suy nghĩđơn giản như vậy cơ chứ? Chuyện gì cũng có thể cho là còn tốt hơn cảtrong mơ.“Được rồi được rồi, mẹ à, mẹ tiến cung không hỏi thăm chuyện của con, lại nói mấy chuyện này làm gì?”“Nha đầu ngốc, mẹ nói đây là đại sự củacon, mẹ chỉ muốn nhắc con, phải nắm lấy tất cả các cơ hội để mang thailong tử, trái tim của Hoàng được mới có thể toàn ý đặt ở con.” Bà thaothao bất tuyệt, Thải Thải thật không hiểu, tại sao mẹ có thể đem haichuyện không hề liên quan gì đặt chung một chỗ, đầu tiên, nàng không bịphế, cũng không phải là do Sở Cuồng nảy sinh tình cảm đặc biệt gì vớinàng, hoàn toàn là bởi vì hắn cần một người ngồi trên chiếc ghế Hoànghậu để kiềm chế hậu cung, làm cho cuộc tranh đấu trong hậu cung đi vàoyên tĩnh, thứ hai, Sở Cuồng cũng đã nói rõ, cả đời này cũng sẽ không làm chuyện phu thê với nàng, làm sao nàng có thể có đứa bé được?Thật ra thì như vậy cũng chưa chắc đãkhông tốt, trước khi vào cung nàng đã được các Thượng cung dạy bảochuyện phu thê rồi, cảm giác thật sự rất ghê tởm.“Mẹ, chuyện của con, mẹ với cha đừng làm loạn thêm nữa, càng giúp lại càng rối thôi.”Thấy con gái không vui, nhưng nghĩ lạiChu phu nhân cảm thấy hẳn là nàng giống như đau khổ mới đúng: “Quan tước cha con đến ngày hôm nay, cũng đã là thỏa mãn lắm rồi, hơn nữa cũngkhông phải chúng ta quan tâm đến chuyện của Hoàng thượng, nhưng cha mẹlà người từng trải, cho nên vẫn luôn cảm thấy, con gái ngoan vẫn nên cốthêm chút nữa, bất luận thế nào cũng phải nghĩ cách, sớm sớm mang thaihài nhi đi.”“Hoàng thượng sao chứ?” Mặt nàng đỏ lên,cả giận nói: “Mẹ nghĩ thật đơn giản, mẹ cho Sở Cuồng là cọc gỗ sao? Congái mẹ đao chém rìu băm, làm sao cũng sẽ không phản ứng, sẽ không tứcgiận ư? Sở Cuồng cũng không phải là cái đèn cạn dầu!” Nàng lắc đầu, thật mong cha mẹ đừng dính vào chuyện này nữa, “Hậu cung nữ nhân rất nhiều,mà mỹ nhân cũng không phải là ít, Hoàng thượng vui vẻ rong chơi bụi hoa, con gái mẹ bên này chỉ là cái miếu đổ nát, chỉ có thể thắp hương, không thể nối dõi tông đường!” Nàng nói thẳng ra: “Con không cần về nhà đểcha nuôi, hai người phải nên cảm ơn trời đất, những việc khác, đừng nghĩ đến nữa!”Nói xong, Chu Thải Thải phải đi thỉnh anThái hậu, vì vậy Chu phu nhân cùng đi theo, thật không ngờ Chu phu nhânđáng yêu đến vậy, lại cùng Thải hậu lảm nhảm về chuyện bồng bế cháu, làm hại Thải Thải cả người đều mất tự nhiên.Màn đêm buông xuống, Thải Thải sau khi rửa mặt định đi ngủ, đột nhiên lại nhìn thấy trên giường để một lá bùa hộ thân màu vàng.“Người đâu.”“Vâng!” Như Ý đáp lời đi vào, phúc thân nói: “Nương nương có gì phân phó ạ?”Nàng cầm lấy lá bùa hỏi: “Vật này là người nào để đây vậy?”“Là của lão phu nhân, nói là để phù hộcho Nương nương sớm sinh quý tử.” Thải Thải hoàn toàn bị nhiệt tình củamẫu than đả bại, vì sao bọn họ lại chỉ biết tự nói tự làm mà không để ýđến tình hình thực tế xung quanh chứ?“Nương nương, em cảm thấy lão phu nhânnói không sai, thật ra thì quan hệ của Hoàng thượng và Nương nương đã có chút hòa hoãn, Nương nương có thể mời Hoàng thượng đến đây dùng bữa,sau đó giữ ngài ấy ở lại qua đêm, nhiều lần như vậy, Hoàng thượng nhấtđịnh sẽ không chống đỡ được.” Như Ý nói: “Như phi đã làm cách này nhiềulần rồi, cứ đến lúc Hoàng thượng trở thẻ bài* sẽ mang đồ ănkhuya đến, sau đó sẽ được đưa lên long sang.” Như Ý than thở: “Thật rathì, chẳng qua là Nương nương người không cố gắng mà thôi, nếu người cốgắng một chút, em xem, ** mười phần sẽ được.”(*: thẻbài có ghi tên phi tử trên đó, Hoàng thượng muốn sủng hạnh người nào thì sẽ lật tấm thẻ ghi tên của người đó – **: Chữ này của tác giả, mìnhcũng không rõ đó là chữ gì nữa )“Ta buồn ngủ, muốn đi ngủ.” Nàng khôngchút hoang mang trả lời, dời đi đề tài, cái đề tài này nghe nhiều chỉkhiến người ta thêm phiền não.“Nương nương người đi nghỉ đi, em sẽ hạ màn cho người.”Nếu Nương nương không thích nghe nàng nói những chuyện liên quan đến việc thị tẩm, nàng cũng không dám nói nữa,thổi tắt ngọn đèn dầu, chỉ để lại một chiếc đèn. Xuyên qua rèm cửa, Thải Thải nghe thấy tiếng hạt mưa rơi trên lá cây, mấy tiếng sấm sét vangdội. Đùng đùng đùng — đùng đùng đùng —Mệt mỏi cả ngày ập lại, mí mắt Thải Thải dần dần trĩu nặng, giữa lúc nửa tỉnh nửa mê.Đột nhiên, một bóng người màu đen thoáng qua.Thải Thải sợ đến mức tỉnh cả ngủ.Nhìn kỹ lại, lại không thấy có cái gì cả.Một trận mưa đêm qua khiến ngày thứ haikhí trời lại mát mẻ hơn nhiều, khó có được nhàn rỗi, Thải Thải ngồ trong phòng uống trà cả nửa ngày, đột nhiên có người ở bên ngoài hỏi: “Mấycái lọ nhỏ đặt dưới cửa sổ này là có tác dụng gì hay sao? Nô tỳ nghe nói người Miêu có vu cổ thuật, chính là nuôi độc trùng trong lọ, sau đó nóbiến thành cổ trùng, có thể mê hoặc lòng người ta.”“Tiểu Mai, sao ngươi cũng học mấy cáichuyện linh tinh này chứ? Những lời này mà lan truyền trong cung thì coi như xong, chẳng lẽ ngươi không biết, chuyện vu cổ tuy lớn mà nhỏ haysao? Thân là nô tỳ Phượng Tảo cung, sao lại không học mấy thứ khác, lạihọc đi gây phiền toái cho Nương nương chứ?”“Nô tỳ chỉ là tò mò, tùy tiện nói thôi mà.”“Hừ, mới nhìn thấy cái lọ ngươi đã chorằng đó là vu cổ thuật, ta nói cho ngươi biết, Nương nương cho người đểcái lọ ở chỗ này là để lấy nước mưa, Nương nương nói nước mưa đến từtrên trời, ngọt hơn so với nước ở mặt đất, nước mưa rơi vào lọ thì đượclọc qua đá với cát, mấy ngày sau là có thể đun lên để uống trà.”“Thì ra là lấy nước mưa để pha trà.” Tiểu Mai ngạc nhiên.Thải Thải ngồi ở trong phòng nghe được, bỗng nhiêm cảm giác lời nói của tiểu Mai có chút không ổn.Gọi tiểu Mai đi vào, Thải Thải hỏi: “Tiểu Mai, sao bỗng nhiên ngươi lại nói trong cung bổn cung có vu cổ?”“Nô tỳ nghe tỷ tỷ ở các cung khác nóichuyện…, nương nương sử dụng vu cổ nên mới được làm Hoàng hậu, họ nóisinh động như thật vậy, cho nên tiểu Mai thấy cái lọ sứ, mới tò mò nhưvậy, Nương nương thứ tội.” Tiểu Mai chỉ mới có mười hai, mười ba tuổi,tuổi còn nhỏ mà thời gian vào cung lại ngắn, tự nhiên sẽ không biết haichữ ‘vu cổ’ đối với hậu cung mà nói lại là một cấm kỵ lớn. Nói PhượngTảo cung dung vu cổ ư?“Nương nương, em đi tìm hiểu, những lời này là do ai thả ra.”“Không cần đâu, bổn cung đi vững mà ngồi cũng ngay, mới không sợ miệng tiểu nhân*.” Thải Thải nói. Nhưng tiểu Mai còn nhỏ mà nói chuyện không cấm kỵ như vậy,thật không thích hợp ở lại Phượng Tảo cung, đưa cho cung khác lại sợ bịngười ta cho là gian tế nên có thể phải chịu cực khổ, bảo nàng đi làmviệc nặng, lại thương tuổi nàng còn quá nhỏ. Vì vậy Thải Thải nói: “Tiểu Mai, tronh nhà bổn cung đang thiếu nô tỳ, ngươi có nguyện ý xuất cunghay không, đến Chu phủ làm việc, nhà ta có một tiểu Linh nhi, ngươi làmmuội muội nàng ấy được không?” Tiểu Mai thật ra chỉ là nhanh mồm nhanhmiệng, đứa trẻ còn nhỏ tuổi đều có tật xấu như vậy cả, nhưng tiểu Maitính tình đơn thuần, lại tưởng rằng Thải Thải không cần mình nữa.(*: Đại khái cả câu này của Thải Thải là ý chỉ ‘cây ngay không sợ chết đứng.”)“Nương nương, sau này tiểu Mai sẽ không nói nhiều nữa.” Nàng nắm tay, cúi đầu, mỉm môi lén nhìn Thải Thải.“Bổn cung không trách ngươi, chẳng qua là tiểu Mai, ngươi thích cuộc sống trong cung sao?”Cuộc sống trong cung khó khăn gò bó, trời sinh nàng tính tình hiếu động, tự nhiên là sẽ không thích, cho nên lắcđầu: “Không thích.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Hoàng Hậu Đè Bẹp Hoàng Thượng