Hoàng Kim Đồng


- Phương Di, cháu vừa thấy được khối mao liêu rất tốt, chúng ta đi xem...Trang Duệ đã nhớ kỹ con số của mao liêu, là 5220, hắn hạ quyêt tâm lần này phải nắm bắt khối mao liêu này cho bằng được. Vì thế mỗi lần đấu giá hắn đều phải đến, nếu không bị kẻ khác cướp mất thì hơi phiền.Mọi người thấy Trang Duệ nói vậy thì cũng tản ra, tất nhiên cũng chẳng phải không hết hy vọng, Hứa Chấn Đông vẫn cầm đèn pin ánh sáng mạnh dể xem xét khối mao liêu, cuối cùng mới thất vọng bỏ đi.- Trang Duệ, khối phỉ thúy kia thật sự không thể nào ra tay sao?Phương Di hiểu phỉ thúy nhưng không quá hiểu đổ thạch, vì vậy không rõ vì sao Trang Duệ lại khẳng định như thế.- Dì Phương, đó là vết nứt ác tính, bên trong dù có phỉ thúy thì cũng bị phá hư, không đáng tiền...Không đợi Trang Duệ lên tiếng thì vị chuyên gia bên cạnh đã giải đáp, Phương Di khẽ gật đầu, nhìn đồng hồ thì thấy hơn mười hai giờ trưa, thế là vội vàng liên hệ với Tần Hạo Nhiên để dùng cơm.Có vị chuyên gia Lý kia ở bên cạnh Phương Di, Trang Duệ cũng không muốn giải thích.Đến chiều mọi người tách ra, mao liêu trong chỗ này quá nhiều, cùng nhau đi xem không bằng phân chia ra, sau đó thống kê lại chậm rãi phân tích. Dù sao thì mỗi ngày chỉ có thể xem xét mao liêu từ chín giờ sáng đến năm giờ chiều, chỉ là vài tiếng, cũng không xem được nhiều.Đến chiều thì người trong hội trường càng nhiều, dựa theo cách nói của Tần Hạo Nhiên thì công bàn lần này sẽ tiếp đón ba nghìn người, vài năm trước công bàn Myanmar chỉ tiếp được hơn một ngàn người mà thôi.Trang Duệ đã đến xem xét khu minh tiêu đánh số 5000, vì khối mao liêu cho ra phỉ thúy đỏ cách khá gần cửa vào khu minh tiêu, thế là hấp dẫn rất nhiều người, nhưng ai xem xét xong cũng thở dài ngán ngẩm.Nhân số nhiều nhất trong các khu minh tiêu chính là địa phương đánh số hai ngàn, đây là nơi mà hôm nay sẽ tiến hành đấu giá, bắt đầu lúc ba giờ chiều, thời gian qua nhanh, ai cũng muốn trước khi đấu giá sẽ có thể nắm bắt được khối mao liêu theo ý mình.Đấu giá cũng không tiến hành ở chỗ này, nó được mở trong một lễ đường của trung tâm này, diện tích không nhỏ, nó được ngăn thành mười sảnh đấu giá, vách tường mỗi sảnh đều có tivi màn hình rộng, trên đó là rất nhiều chữ số của Mao liêu.Cứ hai trăm khối nguyên thạch sẽ được đấu giá ở một khu, khôi mao liêu Trang Duệ nhìn trúng nằm ở số 129, tất nhiên là ở phòng đấu giá số một, sau khi lấy giấy chứng nhận đi đăng ký thì Trang Duệ đến một cái bàn, ngồi xuống chiếc ghế phía sau.- Này, tiên sinh, xin anh ngồi theo số thứ tự đã cấp...Trang Duệ vừa ngồi xuống đã bị một nhân viên công tác dùng tiếng Trung chuẩn xác đến nhắc nhở.- Không phải tùy tiện ngồi chỗ nào cũng được à? truyện được lấy tại TruyenFull.vnTrang Duệ chợt sững sốt, ở công bàn phỉ thúy Bình Châu đi sớm thì có chỗ ngồi, đi muộn thì phải đứng, vì vậy mà Trang Duệ mới ngồi đây chờ, không ngờ phải ngồi đúng số ghế của mình.- Tất nhiên không thể ngồi tùy tiện, sảnh đấu giá này chỉ có thể chưa được một trăm người, nếu đến chậm thì không được cấp giấy, không thể tham gia...Nhân viên công tác xem số của Trang Duệ, sau đó dẫn hắn đến hàng ghế đầu tiên, xem như hắn là một trong những người đầu tiên đến tham gia.- Còn như vậy nữa sao?Trang Duệ thầm buồn bực, xem ra vài ngày nữa khi mở đấu giá khối mao liêu có phỉ thúy đỏ kia thì mình cần phải nhanh chóng đến lấy số, nếu không thì xem như thiệt thòi chết người.Nếu so với bên ngoài thì lễ đường của hiệp hội ngọc thạch Myanmar có thể chưa được cả ngàn người, hơn nữa bên trong còn có máy lạnh, căn bản không có cảm giác khô nóng như bên ngoài.- À, đây là cái gì?Trang Duệ ngồi xuống thì phát hiện chỗ tay cầm có một thứ giống như dùng để quét thẻ, còn có một hộp điện tử, bên trên có các phím từ 1 đến 10, chiếc ghế bên cạnh cũng có cấu tạo tương tự.- Hì, anh Trang, ngài không biết thứ này mà cũng đến phòng đấu giá sao?Sau lưng Trang Duệ chợt vang lên tiếng cười của Dương Hạo, Trang Duệ đưa mắt nhìn lại thì thấy Dương Hạo và chú ngồi ở phía sau lưng mình, cả hai cũng đang xem xét những thứ được lắp đặt trên tay cầm, lúc này mới biết chiếc ghế nào cũng giống như vậy.- Cậu Dương, thứ này là gì? Có tác dụng gì?Trang Duệ vội vàng hỏi, nếu lỡ may chút nữa đấu giá mà mình đần độn u mê để người ta mua đi mất khối mao liêu có phỉ thúy cấp băng, như vậy thật sự oan uổng.Dương Hạo cười hì hì một chút rồi vung một quyển sách nhỏ trong tay lên nói:- Anh Trang, vừa rồi anh vào người ta phát cho một quyển sách nhỏ, anh xem qua nó thì sẽ hiểu...- À, đúng là...Trang Duệ vừa rồi cho rằng đối phương ném cho mình một tư liệu tuyên truyền, thế là hắn tiện tay ném vào túi xách, bây giờ hắn mới lấy ra, khi thấy những chữ ghi trên bìa thì mới hiểu, đó là bốn chữ "tài liệu đấu giá".- Đúng là rất tiên tiến.Trang Duệ xem xong mà không khỏi cảm thán một câu, thì ra con số cấp cho mình chính là dò chỗ ngồi, thật sự không phải như những đấu giá trên phim, chỉ việc nhấc tay là có thể đấu.Thứ mà Trang Duệ không hiểu nằm trên tay cầm của chiếc ghế gọi là vật phẩm trả giá, trong quá trình đấu giá minh tiêu sẽ hoàn toàn trông cậy vào thứ này, đây là một trình tự điện tử mà phía Myanmar cố tình xếp đặt.Tất nhiên lúc bắt đầu đấu giá minh tiêu thì tất cả màn hình lớn ở các sảnh đấu giá đều hiện lên các mao liêu từ một đến 2000, đúng vậy, từ một đến hai ngàn mà không phải là mỗi sảnh chỉ đấu giá hai trăm vật phẩm như suy nghĩ của Trang Duệ, chỉ cần đứng ở một trong mười sảnh cũng có thể đấu giá tất cả các khối mao liêu.Nói cách khác thì Trang Duệ cũng không cần phải ngồi trong đại sảnh số một, nếu đến chậm, chỉ cần sảnh đấu giá chưa có một ngàn người ngồi thì đều có cơ hội tham gia. Căn bản là năm vừa rồi chỉ có hơn một ngàn người tham gia công bàn phỉ thúy Myanmar, thế cho nên sẽ không xuất hiện tình huống thiếu ghế.Lúc đấu giá bắt đầu thì trên màn hình lớn xuất hiện số liệu của từng mao liêu, đồng thời cũng có mức giá quy định.Nếu như anh nhìn trúng khối nguyên thạch nào đó thì có thể đặt giá thông qua thiết bị trên tay cầm, sau đó con số của anh sẽ xuất hiện trên màn ảnh rộng, mà những con số xuất hiện bên trên đều là mức báo giá cao nhất cho một khối mao liêu.Vì thế mà căn bản không cần vị chủ trì đấu giá lên tiếng cho phí lời, mọi người có thể ngồi đó và thấy giá đấu biến đổi, có thể căn cứ vào những gì mình cần để xem xét có tăng giá hay không.Trong sách hướng dẫn còn nhấn mạnh một vấn đề, đó chính là thời gian đấu giá nguyên thạch chỉ có thể là hai giờ, từ ba giờ đến năm giờ, nếu như có mao liêu không ai báo giá thì sẽ được lưu lại, nếu có người báo giá, hết thời gian thì vật phẩm sẽ thuộc về người kia.Còn một điều cần quan tâm chính là những mao liêu được lưu lại sẽ còn có thể đấu giá sau một tuần nữa, những người chưa kịp ra tay hoặc lúc đầu thấy nó không tốt sẽ có một cơ hội để mua về.Tất cả tay cầm đặt giá đều được kết nối với máy tính, nêu như anh đấu giá thắng thì máy tính bên kia sẽ có thống kê, đợi đến khi đấu giá kết thúc thì anh có thể căn cứ vào con số của anh để đi trả tiền và nhận mao liêu, cũng có thể để cho người ta giữ và chuyển hàng cho mình.Tất nhiên nếu như anh muốn mở mao liêu ngay tại hiện trường thì ban tổ chức cũng rất hoan nghênh, bọn họ sẽ cung cấp đồ nghề cắt đá cho anh, dù sao thì những lúc mở mao liêu sẽ thu hút rất nhiều người, đặc biệt là dưới tình huống đánh cuộc thắng.Sau khi xem xong những gì ghi trong sách thì Trang Duệ chợt tỉnh ngộ, vừa rồi hắn nghĩ rằng trong sảnh này chỉ có hai trăm mao liêu, nếu như dùng nhân công đến để xử lý, coi như ba phút một vật phẩm, vậy thì sáu trăm phút mới xong, cần phải mười tiếng đồng hồ.Mà thời gian đấu giá được quy định là từ ba giờ đến năm giờ chiều, vì thế chỉ có dùng phương án này mới có thể đấu giá được tất cả mao liêu.Trang Duệ vốn nghĩ rằng ngăn làm mười sảng chủ yếu đẩy nhanh tốc độ, bây giờ xem ra có lẽ vì thuận tiện trả giá, dù sao thì một ngàn người ngồi cùng một chỗ sẽ khó thê thấy được hình ảnh trên màn ảnh.- Phương pháp này là rất tốt...Sau khi xem xong sách hướng dẫn thì Trang Duệ mới nhìn chằm chằm vào mao liêu số 129 của mình, nhưng tất nhiên hắn sẽ không cho giá ngay, cũng không tăng giá, chỉ cần đợi thời gian sắp kết thúc và lên giá cao hơn người khác là được.Tất nhiên cũng không phải chỉ có một mình Trang Duệ mới có ý nghĩ như vậy, những thương nhân mao liêu đang ngồi đây đều có ý nghĩ như vậy, bọn họ muốn xem ai nhanh tay và ra giá cao nhất, có lẽ vào thời điểm cuối cùng sẽ có vài trăm người ra giá mất.Nếu như anh muốn cùng cho ra vài giá vào lúc cuối cùng thì chỉ có thể xin vài số, cho vài người đến hỗ trợ, vì vậy mà không ai đến Myanmar một mình. Ví dụ như nhóm Tần Hạo Nhiên, trước đó bọn họ đều có phân công rõ ràng, vấn đề này cũng coi như được giải quyết.Trang Duệ vừa xem xong sách hướng dẫn thì một người đàn ông trung niên không cao, có hơi gầy yếu được nhân viên công tác chỉ dẫn đi vào đại sảnh số một, sau đó trực tiếp ngồi xuống đài chủ tịch dưới màn hình lớn, hắn mở miệng nói:- Tôi tên là Hào Vinh, tôi làm giám sát của đấu giá hôm nay, bây giờ đấu giá bắt đầu, mời mọi người lưu ý khi ra giá, cảm ơn...Người đàn ông trung niên tên là Hào Vinh kia trước tiên dùng tiếng Myanmar nói một lượt, sau đó lại dùng tiếng Anh và tiếng Trung để nhắc lại, lời nói gọn gàng, âm thanh được khuếch đại thông qua loa phóng thanh.Khi Hào Vinh nói xong thì trên màn ảnh bắt đầu xuất hiện những con số từ 1 đến 2000, bên dưới những con số là giá quy định màu đỏ, Trang Duệ thấy mao liêu số 129, giá quy định là hai mươi ngàn Euro.- Không ngờ đại sư Hào lại là giám sát, xem ra hội chợ lần này có danh dự khá cao...Trang Duệ đang định nhìn xem có bao nhiêu người đặt giá khối mao liêu của mình, đúng lúc sau lưng vang lên âm thanh của Dương Hạo.- Dương Hạo, ai là đại sư Hào? Là người kia sao?Trang Duệ nghe mà khó hiểu, người đàn ông trung niên kia có bộ dạng khá bình thường, chừng bốn mươi tuổi, tướng mạo có hơi già, mặc một bộ đồ màu nâu truyền thống Trung Quốc, tóm lại Trang Duệ không thấy đối phương có phong thái gì của một đại sư.Đấu giá vừa mới bắt đầu, ai cũng rất thoải mái, đối với đám người ở đây, vài phút cuối cùng mới chính là lúc rút dao ra, thế cho nên dù anh xem trọng khối mao liêu nào cũng sẽ không tùy tiện ra tay, như vậy chỉ có thể làm cho người ta chú ý, được không bù mất. Vì thế lúc này Trang Duệ mới có thời gian quay lại hỏi Dương Hạo một câu.- Anh Trang, người kia thật sự không đơn giản, hắn là người lai giữa Myanmar và Trung Quốc, là nhân vật có cấp bậc cao trong giới phỉ thúy và châu báu quốc tế, tôi đã từng được thấy hình, cũng không ngờ sẽ xuất hiện ở chỗ này...Dương Hạo nói về Hào Vinh và tỏ ra rất tôn trọng, Trang Duệ biết đối với người Triều Châu thì có hai loại người để được bọn họ tôn kính, một là kẻ có nhiều tiền, hai là có thành công lớn, hơn nữa còn phải là kẻ khắc khổ vươn lên. Vì người Triều Châu thường được gọi là Do Thái ở Trung Quốc, bọn họ thật sự rất cứng cỏi và chịu được khổ nhọc.Theo những gì Trang Duệ giảng giải thì vẻ mặt Trang Duệ dần trở nên ngưng trọng, Hào Vinh kia xem ra không đơn giản.Hào Vinh không những là một phú ông giàu có ở Myanmar, còn là một thiết kế gia phỉ thúy nổi tiếng, thiết kế gia chứ không phải là thiết kế sư, đây chính là nguyên nhân mà hắn được gọi là đại sư.Mặc khác Hào Vinh còn có một thân phận không tầm thường, Trang Duệ nghe mà không khỏi líu lưỡi, đó chính là một vị chủ hầm phỉ thúy ở Myanmar.Phỉ Thúy và ngọc mềm tuy đều là ngọc thạch, đồng thời sản lượng cũng giống như mỏ ngọc mềm, cũng được sử dụng từ lâu đời, giống như ở Trung Quốc các triều đại thay đổi đều coi trọng ngọc mềm, thậm chí ngọc tỷ ngự dụng của hoàng đế cũng được mài ra từ ngọc mềm.Nhưng đến thời cận đại, đặc biệt là những năm chín mươi thì giá cả phỉ thúy chợt tăng vọt, chỉ trong thời gian vài chục năm đã dùng tốc độ khó tưởng mà tăng vài trăm lần, bây giờ giá cả của vật phẩm phỉ thúy cực phẩm trên thị trường đã vượt qua vật trang sức ngọc mềm không biết bao nhiêu lần.Trang Duệ chỉ có một mỏ ngọc mềm ở Tân Cương mà số tiền đã lên đến con số cả tỷ, mà Hào Vinh lại có một hầm khoáng, cái này là một khoản tiền thế nào? Dù tất cả là hầm mới thì cũng có giá trị khó thể nào xem xét được.Trước kia Trang Duệ từng xem qua một quyển sách viết về các vị tỷ phú trên thế giới, trong sách nói một vị tỷ phú giàu nhất thế giới như Bill Gates thật ra là hữu danh vô thực, vì tiền của người này phần lớn đều đặt ở thị trường chứng khoán, đừng nói là bán hết ra, chỉ cần bán đi một phần cũng sẽ sinh ra khủng hoảng, làm cho tài sản co rút lại trên phạm vi lớn.Đừng nói đến tình huống thị trường chứng khoán đi xuống, nếu không thì bảng xếp hạng các tỷ phủ của tạp chí Forbes cũng sẽ chẳng có dao động qua lại.Ngày đó quyển sách có nói những người giàu nhất thế giới thật sự phải là đám hoàng thất Ả Rập, những người hoàng thất này có một điểm giống nhau đều là trùm tài nguyên, bọn họ lũng đoạn tư nguyên của cả quốc gia, hơn nữa sẽ không bao giờ dao động như thị trường chứng khoán, vì những thứ bọn họ có được là tài nguyên, dù là bất cứ lúc nào cũng không thể tái sinh, cực kỳ trân quý.Hào Vinh là như thế, trong thời điểm mà các mỏ khoáng dần cạn kiệt như ngày hôm nay, hắn có được mỏ khoáng thì tài phú bản thân sẽ là cực lớn.Tất nhiên tài phú đó sẽ thật sự không phải do Hào Vinh tạo ra, hắn sống trong một gia đình người Hoa ở Myanmar, từ thời ông nội thì đã bắt đầu khai thác và mua bán nguyên thạch, Hào gia kinh doanh ở phương Bắc Myanmar vài chục năm, cuối cùng cũng có được một mỏ khoáng.Giống như rất nhiều đứa trẻ Myanmar, Hào Vinh bắt đầu học tập ở chùa, năm chín tuổi thì được đưa vào chùa xuất gia, năm mười lăm tuổi hoàn tục về nhà, sau đó hắn đến tiềm tu tĩnh tọa ở học viện Phật giáo Kim Sắc Cung Điện.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Hoàng Kim Đồng