Hoàng Kim Đồng


- Ha ha, tiểu tử kia tên là Đái Quân, nhà rất có thế lực ở Trung Hải, cũng là một cổ đông công ty sắt thép của anh Lưu. Người này sau khi từ nước ngoài quay về thì được sắp xếp đến quản lý nhân sự và hậu cần của công ty sắt thép. Hắn là kẻ trời sinh rất thích đánh cuộc, nhưng đánh cuộc không lớn, thích tiết chế, vì vậy anh Lưu cũng không quan tâm, chúng ta cũng tiến lên tham gia một tay, tôi bắt cậu thắng...Trang Duệ nhìn đám phú ông tiền triệu chỉ vì một trăm ngàn tiền đặt cược mà vui vẻ tham gia, hắn không khỏi nở nụ cười, nếu như người không biết thấy được tình huống này còn tưởng rằng đám chủ sạp ngoài chợ đang tụ tập đánh bài vào lúc thanh nhàn.- Ha ha, nơi nào có tiểu tử này thì chỗ đó rất náo nhiệt, cậu Trang, cậu cũng đến đặt cược đi, tuy tên Đái Quân kia chắc chắn sẽ thua nhưng phẩm chất rất tốt, thua sẽ không bao giờ quỵt nợ...Tống Quân là nươời có thân phận, hắn cũng không muốn tham gia náo nhiệt, vì vậy mà đẩy Trang Duệ sang.Đái Quân này thật sự là một nhân vật cổ quái, ở nhà gọi hắn là Vi Quân, có nghĩa là chính nhân quân tử, nhưng sau khi hắn lớn lên thì tuy không phạm tội ác tày trời nhưng cũng không liên quan quái gì đến bốn chữ chính nhân quân tử, thực tế thì liên tục đánh cuộc. Dù là bất kỳ trường hợp nào thì hắn thường gây xích mích để người ta phải đặt cược, nhưng hắn đánh cuộc không lớn, hơn nữa đến bây giờ rất ít khi thắng, chẳng khác nào chuyên đưa tiền cho người ta, điều này càng làm cho người ta không sinh ra phản cảm, sau thời gian dài thì người ta cho hắn một cái ngoại hiệu là một chữ D.D là viết tắt của chữ Diskey, là một loại âm nhạc mới nhất, mạnh nhất, độc nhất, ma Đái Quân nghiện đánh cuộc cũng giống như những kẻ điên cuồng vì nhạc D trong vũ trường, vì thế mà hắn mới được gọi là D.Một trăm ngàn tệ chỉ bằng mười ngàn đô mà thôi, người nơi đây cũng không ai thiếu số tiền như vậy, trong cặp của bọn họ đều là những chồng đô la Mỹ dày cộp, vì thế mà người vây quanh Đái Quân ngày càng nhiều. Tiểu tử kia vừa cầm tiền vừa ghi lại tên tuổi, coi như là căn cứ để chút nữa đến đổi tiền cược.Vì thế mà trong hiện trường chia làm hai tình cảnh, một bên là những người có hơi lớn tuổi, dù có tâm muốn tham gia nhưng lại ngai mất mặt, bên kia là những người chỉ khoảng ba mươi, bọn họ coi như là thành phần đành cuộc chủ yếu.Ban tổ chức thấy một đám người chen chúc như vậy thì cũng đến hỏi thăm, nhưng sau khi nghe nói đám kia đang đánh cuộc thì cũng lười hỏi, đổ thạch cũng là đánh bạc, chuyện nhà mình còn chưa làm cho xong, quan tâm gì đến đám ngườ ngoại quốc đang làm gì cho mệt.- Con bà nó, chốt sổ, mệt chết người, rồi rồi, chút nữa cắt nguyên thạch xong, thắng thì đến tìm tôi đòi tiền, tôi sẽ bắt đầu giao dịch, giả trẻ không gạt ai, tình nguyện thua cũng sẽ không quỵt nợ...Có ba chiếc xe nữa chạy đến, lúc này kim đồng hồ cũng đã hơn bảy giờ, Đái Quân bên kia cũng đã hoàn thành công tác, hắn chen chúc ra với một đầu đầy mồ hôi, vẻ mặt đầy hưng phấn.Đái Quân kéo tay tên mập họ Mã, sau đó dùng giọng cầu khẩn nói:- Anh Mã, anh giúp tôi phân chia một chút, chia đặt cược đổ thạch thắng và thua làm hai phần, sau đó tôi chia cho anh...Mã Mập cười mắng:- Cút đi, tiểu tử cậu đánh là thua con đòi chia cho tôi?Nhưng lúc này không có việc gì làm, Mã Mập mới kéo cả Trang Duệ sang hỗ trợ, phân loại ra thành hai phần là "thắng" và "sụp".Cuối cùng đếm lại và thấy có một trăm chín mươi người tham gia, nói cách khác thì ở chỗ này có hơn một ngàn người và cứ năm người thì có một tham gia đánh cược. Trang Duệ không khỏi mỉm cười, nếu Đái Quân này mà lên thuyền đánh bạc của Trịnh Hoa, sợ rằng sẽ có tương lai hơn cả công tác hậu cần ở công ty sắt thép.- Sao lại có nhiều người chọn đánh "sụp" như thế?Đái Quân vừa rồi dày mặt đến xin ban tổ chức một cái bao tải ném tiền vào bên trong, sau đó đặt mông ngồi bên trên, hắn xem xét những gì đã được phân loại, vi bên trong một trăm chín mươi lá phiếu có 65 người chọn đánh cuộc sụp, mà những người kia vốn không quan tâm đến số tiền này, chẳng qua chỉ muốn đặt cho vui mà thôi.Vì vậy mà Đái Quân rơi vào tình huống khó xử, nếu mao liêu cắt "thắng" thì hắn sẽ phải bồi thường hai triệu sáu đồng, nếu như đánh cuộc "sụp" thì hắn cũng chỉ lời được mười ngàn mà thôi, thế cho nên nguy hiểm lần này là quá lớn, vẻ mặt hưng phấn của hắn cũng biến mất, chỉ có thể uể oải ngồi nơi đó.- Các vị khách hàng, các vị bằng hữu, lúc này sẽ bắt đầu cắt nguyên thạch phỉ thúy, tiêu vương của đấu giá minh tiêu ngày hôm qua là mao liêu số một, lúc này chúng tôi xin cảm ơn quý công ty Cát Tường ở thành phố Trung Hải Trung Quốc đã ủng hộ, cầu chúc cho bọn họ năm mới đại cát, mở cửa đón chuyện mừng...Ban tổ chức của công bàn phỉ thúy Myanmar lần này còn mời mời một người dẫn chương trình tinh thông tiếng Trung, người này lên tiếng với ý nghĩa là cổ vũ đám thương nhân mao liêu cố gắng ném tiền vào.Công tác cắt nguyên thạch được đặt lên vai một người của công ty Cát Tường, bọn họ sở dĩ bỏ ra hơn năm triệu để mua khối mao liêu kia cũng vì đã xem qua nhiều luận chứng, dù nó chỉ nặng một trăm kilogam nhưng điều đáng quý chính là nó là khoáng của một hầm cổ.Ai cũng biết mao liêu ở những hầm khoáng cổ thường thấy nhất chính là chỉ to như nắm tay, bảy mươi cân đã được coi là lớn, mà khối mao liêu này nặng cẩ trăm kilogam, tuy nó không thể so sánh với mao liêu có thể sinh ra phỉ thúy đỏ nhưng giá cả thì phải cao hơn nhiều, nếu như sắc xanh chỉ cần thấm sâu vào vài centimet nữa thì sẽ thấy lợi nhuận ngay trước mắt.Vài người của công ty Cát Tường đứng bên canh máy cắt đá đang thương lượng với nhau, khối mao liêu này đánh cuộc thắng chẳng những có thể giải quyết vấn đề khó khăn của công ty, hơn nữa còn có thể có được tác dụng làm kinh sợ mọi người, chiếm trước định mức thị trường, có lợi lớn.Sau khi đám người bàn bạc với nhau thì quyết định cắt từ phía sau, nếu như đi sâu vào vết nứt, cắt theo vết nứt có thể bao trì được đầy đủ ngọc thịt ở bên trong mà không sinh ra tình huống nguy hại.Khi tiếng đá mài vang lên xoàn xoạt thì sân bãi vốn ầm ĩ chợt trở nên yên ắng, chỉ còn lại tiếng máy cắt ma sát vào đá mà thôi.Hai mươi phút sau, đã thay đổi ba đá mài, đã cắt vào năm sáu centimet nhưng vết nứt vẫn tồn tại, hơn nữa vết nứt ngày càng sâu, giống như một cái miệng con nít đang cười chế nhạo kẻ cắt nguyên thạch.- Không ổn, vết nứt quá sâu...- Đúng vậy, nhìn từ ngoài không rõ ràng, nhưng bây giờ xem xét thì rõ ràng là nứt ác tính...- Mười phần là chín phần sụp, lần này công ty Cát Tường sụp nặng...- Để xem một đao tiếp theo sẽ như thế nào?Hiện trường cắt đá vốn yên tĩnh, bây giờ có nhiều âm thanh nghị luận vang lên, tất cả đều là người trong nghề, ai cũng có thể nhìn vào mặt cắt nguyên thạch để phán đoán bên trong có phỉ thúy hay không. Đến bây giờ dù là người thề thốt nói khối nguyên thạch kia sẽ có phỉ thúy cũng phải đổi ý, dù sao thì sự thật cũng thắng tất cả.Khi thấy khối nguyên thạch kia sắp sập đến nơi thì mọi người đều cảm thấy hối tiếc nhưng Đái Quân lại tràn đầy hưng phấn, hắn trước nay đánh cuộc đều thua, bây giờ thì có thể thắng được một lần. Tuy niềm vui của hắn được hình thành trên sự đau khổ của công ty Cát Tường nhưng cũng không có vấn đề, vì dù sao hai bên cũng không có liên quan gì đến nhau.Lúc này vẻ mặt vị chuyên gia cắt nguyên thạch của công ty Cát Tường đã cực kỳ khó coi, khối mao liêu dày hơn bốn mươi centimet, bây giờ đã vào sâu năm sáu centimet mà vết nứt vẫn chưa biến mất, hơn nữa còn chưa có dấu hiệu có phỉ thúy, xem ra vết nứt này rất sâu, không cần tiếp tục cắt xuống.- Thầy Ngô, đừng mài nữa, anh cứ cắt một đường theo vết nứt, cẩn thận đừng để ảnh hưởng đến ngọc thịt.Một người đàn ông trung niên đứng bên cạnh mở miệng nói, trong lòng hắn còn ôm vài phần hy vọng, nếu như có thể ra được vài kilogam phỉ thúy cấp thủy tinh thì có thể lấy được phần vốn quay về.- Tốt...Thầy Ngô lên tiếng đồng ý, hắn nhờ hai người đưa mao liêu lên máy cắt.Thầy Ngô quan sát rất lâu, sau đó dùng phấn vẽ một đường lên vết nứt, trực tiếp chia mao liêu làm hai nửa, nếu cắt theo đường đó thì sẽ biết ngay kết quả là thế nào. nguồn TruyenFull.vnThầy Ngô nắm cán máy cắt lạnh buốt mà trong lòng cũng rất nóng sốt, nếu là đánh cuộc sụp, như vậy hắn sẽ không thể tiếp tục công tác ở công ty Cát Tường, hơn nữa bây giờ đứng trước mặt nhiều người, sau này cũng khó có cơ hội tiêp tục phát triển.Thầy Ngô mở nút điện, bánh răng quay tròn, ánh sáng mặt trời chiếu lên làm bùng phát hào quang chiếu vào trong mắt mọi người.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Hoàng Kim Đồng