Hoành Tảo Hoang Vũ


Cửu Túc Quái không chút sợ

hãi, nó vẫy đuôi, giậm chân, đồng dạng triển khai toàn bộ thực lực, lực

lượng tiếp cận Tinh Hoàng thực sự làm cho mười mấy Tinh Vương liên thủ

ứng phó thập phần cố sức.


Nam Nhược Hoa thoáng điều tức tiếp tục gia nhập cuộc chiến, nàng lấy ra

đồng hồ cát, kể cả vương binh cũng mang ra đương nhiên là muốn toàn lực

ứng phó. Tuy rằng lực lượng Cửu Túc Quái thật mạnh mẽ khiến công pháp

thời gian của nàng không tạo được tác dụng, nhưng nàng có thể gia nhập

lên người thành viên chiến đấu, khiến tốc độ của bọn họ gia tăng, phát

ra được hiệu quả kỳ diệu như nhau.


Nhưng võ giả đã tự hình thành thói quen phản ứng, đột nhiên thay đổi tốc độ cũng không phải là chuyện tốt, nàng chỉ chậm rãi gia tăng thời gian

lưu động, tạo cho mọi người một quá trình thích ứng.


Đối thủ càng mạnh mới có thể nhìn ra Cửu Túc Quái cường đại!


Cho dù công pháp thời gian của Nam Nhược Hoa gia tăng đạt tới cực hạn,

nhưng con quái vật kia vẫn không rơi xuống hạ phong, thậm chí dùng công

kích cường hãn ngược lại càng ngày càng chiếm cứ chủ động! Mà mọi người

đều gặp nguy cơ, chỉ cần có một người bị Cửu Túc Quái công phá, con quái vật kia có thể rút ra nguyên khí nhanh chóng đem thương thế trên người

chữa khỏi, làm cho bọn họ giống như kiếm củi ba năm thiêu một giờ!


Nếu còn tiếp tục như vậy, căn bản không còn khả năng tiếp tục chiến đấu!


Có thể đạt tới Tinh Vương có ai không hiểu chuyện này, mọi người càng

đánh càng thêm cẩn thận, không dám để Cửu Túc Quái thừa dịp nguy cơ.


Chiến cuộc bởi vì giằng co, Cửu Túc Quái chiếm thượng phong nhưng muốn thủ thắng vẫn còn khoảng cách thật lớn.


Lâm Lạc ậm ừ sơn ca, chậm rì rì đi tới trên bình đài, cười nói:


- Các vị nên kiên trì ah!


Hắn tự tay đi hái thần quả.


Nhóm người Nghiêm Phi Dương nhìn thấy khóe mắt muốn nứt ra, bọn hắn mạo

hiểm nguy hiểm tính mạng lại biến thành giá y cho người khác, hơn nữa

còn là giá y cho cừu địch, điều này làm họ phẫn hận muốn nổ bạo!


- Ngang…


Thần quả bị hái xuống, Cửu Túc Quái lập tức phẫn nộ, bỗng nhiên bỏ xuống đám người Nghiêm Phi Dương, hướng Lâm Lạc vọt tới.


- Uy, làm sao ngươi không tuân thủ quy củ, tiểu binh còn chưa đánh xong không tư cách tìm vương tới giao chiến!


Lâm Lạc cười ha ha, nhưng bàn tay không hề ngừng lại, vừa cuốn tay đã đem Thần Đạo Quả thu vào trong Tử Đỉnh.


Cửu Túc Quái phát ra tiếng gầm lên giận dữ kinh thiên động địa, thần quả đã tồn tại kể từ lúc nó sinh ra, thẳng tới gần đây mới gần chín tới,

nhưng vào lúc này không ngờ bị người nhanh chân đến trước, điều này làm

sao không để nó giận dữ?


Suy nghĩ của nó tuy rằng đơn giản, nhưng theo bản năng ý thức được quả

cây kia có chỗ tốt thật lớn đối với nó, nhất định phải đoạt lại không

tiếc trả giá!


Lâm Lạc nhẹ nhàng cười, phát động công pháp thời gian, vừa thuấn di đã

đi tới sau lưng đám người Nghiêm Phi Dương, lúc này hắn không cần lo

lắng vấn đề thân phận, công pháp gì cũng phải sử dụng.


- Lâm Lạc, giao ra Thần Đạo Quả!


Trần Nguyệt quát một tiếng, điều khiển vương binh hướng Lâm Lạc đánh

tới, hiệp thương ngưng chiến yếu ớt ở trước sự hấp dẫn của chí bảo tự

nhiên không chịu nổi một kích.


Lâm Lạc rút lui ba trượng, hướng Nam Nhược Hoa cười nói:


- Nhược Hoa, ngươi xem, đây không phải ta chủ động gây hấn, người khác

đánh tới trên đầu của ta, ngươi không thể không cho ta đánh trả đi?


Nam Nhược Hoa tức giận vô cùng, Lâm Lạc tuyển ngay lúc này đoạt bảo, đây không phải cố ý chọc giận đám người Nghiêm Phi Dương hay sao? Nhưng


nàng cùng Lâm Lạc ước định chỉ là nhất thời vội vàng chế định, làm sao

còn lo lắng tới những chi tiết nhỏ, vì vậy lộ ra chỗ trống đương nhiên

bị Lâm Lạc lợi dụng.


- Ngang!


Cửu Túc Quái nổi giận gầm lên một tiếng, với trí tuệ đáng thương của nó

căn bản không phân biệt được quan hệ phức tạp giữa Lâm Lạc với đám người Nghiêm Phi Dương, đương nhiên xem bọn họ là đồng lõa, nhìn thấy đám

người Trần Nguyệt chắn trước mặt của nó, căn bản không cần suy nghĩ trực tiếp húc tới cặp sừng, đồng loạt công kích.


- Đáng giận!


Đám người Nghiêm Phi Dương cũng chỉ có thể chống đỡ, cứ như vậy bị bức bách chiến đấu cùng Cửu Túc Quái.


Cũng may Lâm Lạc không nhân cơ hội rời đi, mà ở lại xem náo nhiệt, bọn

hắn giận dữ khi công kích Cửu Túc Quái cũng không quên phát động công

kích với Lâm Lạc. Mà Cửu Túc Quái cũng tập trung công kích mục tiêu đầu

tiên là Lâm Lạc, chỉ cần đám người Nghiêm Phi Dương không chống đỡ con

đường tiến công của nó, công kích của nó đương nhiên là đánh thẳng tới

hắn.


Chậm rãi, những người kia lại cùng Cửu Túc Quái hình thành ăn ý, giao

thủ lẫn nhau càng ngày càng ít, mà đem đại bộ phận công kích ném lên

người Lâm Lạc. Bởi vì mục tiêu của bọn họ nhất trí, chính là muốn đoạt

lại Thần Đạo Quả từ trong tay của hắn!


Lâm Lạc cười ha ha, nói:


- Không hổ là tứ đại tộc, thích làm bạn cùng súc sinh, bội phục! Bội phục!


Đám người Nghiêm Phi Dương giận dữ, nhưng Lâm Lạc cũng xảo quyệt vô

cùng, triển khai không gian bí thuật lúc thì ra phía trước, lúc hiện ở

phía sau, bọn hắn căn bản không chạm được tới góc áo của hắn, chớ nói

chi là muốn cướp đoạt Thần Đạo Quả.


Lâm Lạc du động xuyên toa, quay đầu nói với Nam Nhược Hoa:


- Nhược Hoa, ta đã mọi cách nhường nhịn, sắp sửa không nhịn được nữa!


Nam Nhược Hoa có cảm giác muốn hộc máu vì tức, rõ ràng hắn cướp được

thần quả, chiếm đủ thượng phong, không ngờ còn dám nói như thế! Nàng nhẹ nhàng thở dài, chỉ làm như không nghe thấy, quay đầu sang nơi khác.


Dưới tình huống như thế nàng chỉ có thể lựa chọn không hỗ trợ cả hai bên.


- Lâm Lạc, giao ra thần quả, có thể ban thưởng ngươi được chết nhanh!


Chu Thiếu Thành lãnh đạm nói, Ám Diệt tộc tinh thông thuật ám sát, cả người hắn đều lộ ra một cỗ tử khí.


- Người lớn như vậy như thế nào còn nói ra lời ngây thơ như thế, đều sống lên thân cẩu rồi?


Lâm Lạc trái lại trách mắng.


- Chết!


Thân hình Chu Thiếu Thành nhoáng lên, trốn vào trong bóng tối, đây là

thiên phú thần thông của Ám Diệt tộc, có thể tùy ý xuyên qua trong bóng

đêm, có kết quả tương đương như không gian bí pháp.


Đối với người khác mà nói bí thuật này có thể khó khăn chống đỡ, nhưng

đối với Lâm Lạc có được không gian bí thuật mà nói đơn giản không còn gì đơn giản hơn, Chu Thiếu Thành vừa mới xuất hiện, lập tức bị Lâm Lạc

đánh một quyền vào đầu, đánh cho hắn bay về hướng Cửu Túc Quái.


Tuy rằng Cửu Túc Quái cùng đám người Nghiêm Phi Dương đã tạm thời hình

thành xu thế “liên thủ”, nhưng cũng không phải nói nó thật sự xem bọn

hắn là đồng minh, nhìn thấy có vật bất minh bay tới, nó tự nhiên không

chút nghĩ ngợi trực tiếp dùng đầu húc qua, muốn dùng máu tươi của người

kia tẩm bổ bản thân.


Nghiêm Phi Dương quát to một tiếng, một cước bay ra vừa vặn đá vào trên

người Chu Thiếu Thành, đá bay hắn chuyển ra ngoài, tránh thoát công kích của Cửu Túc Quái.


Lúc này mọi người mới nghĩ tới Lâm Lạc cũng không phải thực sự là kẻ ăn mềm cơm!


Lúc trước hắn dùng tên giả đường hoàng hỗn thật phong sinh thủy khởi

trong Thiểm Điện tộc, trong cuộc khảo sát của tứ tộc, hắn lấy thực lực

Tinh Vương nhất trọng thiên lực áp Tinh Vương tam trọng thiên tuấn kiệt

giành được danh đầu! Người này có được huyết mạch tiếp cận thủy tổ nhất, có thể làm cho tổ khí cộng hưởng, chính là anh kiệt trong đoàn người!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Hoành Tảo Hoang Vũ