Hoành Tảo Hoang Vũ


Bàn tay Lâm Lạc vỗ xuống

càng ngày càng nhanh, địa phương đáng sợ nhất của Cửu Cơ Mê Tâm trận

chính là cho dù người thụ thuật có thể thoát khỏi ảo trận, nhưng vẫn sẽ

bị ảnh hưởng cả đời!


- Ah, ân, ác…


Nam Nhược Hoa không ngừng rên rỉ, không hề che giấu lửa dục của nàng chút nào, không ngừng bộc lộ ra vẻ phong tình yêu diễm.


- Á phụ đại nhân, người ta không chịu nổi nữa, mau nhanh vào đi!


Nàng cởi bỏ chiếc quần dài đã ướt đẫm, xé xuống quần lót, đem bờ mông

tròn xinh đẹp trắng tuyết hướng nửa thân dưới của Lâm Lạc dựa vào:


- Nhồi đầy Nhược Hoa đi, Nhược Hoa thật muốn…


Nàng kéo quần Lâm Lạc, đem tiểu đệ của hắn phóng thích đi ra, đồ vật

hùng vĩ kia lập tức bộc lộ bộ mặt hung ác chỉ thẳng vào yếu hại, tùy

thời đều có thể phát động công kích mãnh liệt.


Lâm Lạc đột nhiên thanh tỉnh lại, trường thương vun cao chợt ngừng giữa chừng, nói:


- Nam Nhược Hoa, ngươi đừng tiếp tục phát điên, bằng không ta sẽ làm ngươi!


Miệng hắn khô nóng vô cùng, dù sao đã nhiều năm chưa làm qua, vốn cũng

không có bao nhiêu nhu cầu. Nhưng trong ảo cảnh bản tính hắn lại là kẻ

dâm dục nhất thiên hạ, hiện giờ bị một mỹ nữ tao mỵ tận xương dán lên,

còn là tình nhân trong mộng lúc hắn còn là thiếu niên, làm lửa dục ẩn

sâu của hắn giống như thiêu đốt tận trời.


- Ân…


Đúng lúc này Nam Nhược Hoa lại chủ động phóng ra, mông nàng trầm xuống,

trường thương cũng lập tức bị bao bọc vào. Mặc dù nàng còn tấm thân xử

nữ, nhưng một chút đau đớn kia ở trong cảm giác của Tinh Vực cường giả

chẳng khác gì bị muỗi cắn, nàng không chút phát giác còn lắc mông cọ sát vào.


Đã đến lúc này cũng không để Lâm Lạc tiếp tục giả vờ, hắn xoay người đem Nam Nhược Hoa áp dưới thân thể bắt đầu tăng cường thảo phạt, mà Nam

Nhược Hoa cũng rên rỉ ngâm khẽ, phóng xuất ra từng đóa đóa lửa hoa.


Từ sau khi Lâm Lạc tiến vào Tinh Vực, mỗi khi cùng Tô Mỵ các nàng hoan

hảo luôn phải rất kiềm chế, bởi vì vạn nhất hắn quá nhiệt tình có thể sẽ giết chết bọn họ! Mà nam nữ hoan ái hẳn phải tận hứng mà làm, hắn tự

nhiên phi thường khó chịu, luôn chỉ có cảm giác mình ăn được lửng dạ mà

thôi.


Nhưng Nam Nhược Hoa lại không cần hắn thương hương tiếc ngọc, ngọc thể

Tinh Vương tam trọng thiên có thể mặc cho hắn tung hoành ngang dọc,

không cần lo lắng nếu làm quá kịch liệt sẽ làm nàng bị thương tổn, làm

lửa dục nghẹn dưới đáy lòng hắn không ngừng dâng trào lên, động tác cũng ngày càng mãnh liệt.


Nam Nhược Hoa rên rỉ không ngừng, tay chân gắt gao quấn lấy Lâm Lạc, sau một đợt mãnh liệt tiến công của đối phương, nàng đạt được tới đỉnh,

thân thể run rẩy lên, đem tiểu đệ của Lâm Lạc thắt chặt đến sít sao.


- A…


Nàng đột nhiên phát ra một tiếng kêu tràn ngập khẩn trương, bất an, hối

hận, sỉ nhục…lại đồng thời tràn ngập vẻ thỏa mãn, cao vút, bén nhọn, như muốn bứt xé trong mây.


Tầm mắt hai người nhìn nhau, động tác trong nháy mắt dừng hình ảnh, giống như bị đóng băng.


- Nam Nhược Hoa?


Lâm Lạc không quá xác định hỏi.


- Đi ra ngoài, rút ra đi!


Nàng từ từ nhắm hai mắt không dám nhìn Lâm Lạc, gò má đỏ như lửa thiêu.


Tiên nữ trong trẻo lạnh lùng kia đã trở lại?


Lâm Lạc lui “thân” về phía sau, nhưng khi tới cửa động đột nhiên lại

nặng nề va chạm tiến ngược trở vào, làm Nam Nhược Hoa không tự chủ được

phát ra một tiếng kêu yêu kiều, như khóc như oán.


- Ngươi là hỗn đản!



Cho dù thanh lệ như Nam Nhược Hoa cũng không nhịn được mắng.


- Thứ nhất, ta làm việc chưa từng nửa chừng bỏ dở!


Lâm Lạc nghiêm trang nói, nhưng không quên vận động kịch liệt, làm khoái cảm giữa hai người không ngừng truyền lại.


Nam Nhược Hoa gắt gao cắn chặt môi, không để cho mình bởi vì khoái cảm

mà thất thố kêu rên, nhưng lý do của Lâm Lạc cũng chọc giận nàng muốn

chết, cái gì là nửa chừng bỏ dở, rõ ràng hắn còn chưa thỏa mãn!


- Thứ hai, ta muốn trừ bỏ một tật xấu của ngươi!


Lâm Lạc cúi đầu hôn nàng, nhưng Nam Nhược Hoa quay đầu tránh ra:


- Ngươi là nữ nhân của ta, cho nên đừng tiếp tục đi lo cho thiên hạ muôn dân gì nữa, chỉ cần nghĩ ta là đủ rồi!


- Cút ra khỏi thân thể của ta ngay!


Lâm Lạc lấy ý chí của mình tỉnh lại từ trong ảo cảnh, nhưng chính bản

thân hắn cũng bị “trí nhớ” trong ảo cảnh làm ảnh hưởng, huống chi Nam

Nhược Hoa là dựa vào Lâm Lạc hồi tỉnh lại, càng không thể phân biệt được ảo cảnh cùng hiện thực, nhất là ở trong khoái cảm nàng có cảm giác

buông tha chống cự, tùy tâm mà tận tình thét lên đầm đìa sảng khoái.


Nàng còn đang đau khổ chống đỡ, nhưng kỹ xảo của Lâm Lạc cũng không phải nàng có thể chống cự, không tận tình hưởng thụ khoái cảm làm cho nàng

có cảm giác người mình như muốn nổ mạnh, trong lúc mơ mơ màng màng,

miệng của nàng lại bị Lâm Lạc vây kín lại.


Hai mắt Nam Nhược Hoa lộ vẻ hoảng sợ, bởi vì chẳng những Lâm Lạc hôn lên miệng của nàng, còn đem đầu lưỡi tìm tòi trong miệng nàng. Nàng vội

vàng cắn răng, không muốn hoàn toàn rơi vào tay giặc, nhưng chỉ thấy

ngực căng thẳng, đôi gò ngực đã bị Lâm Lạc vò nắn lấy.


Nàng muốn kinh hô, nhưng khớp hàm vừa buông lỏng cũng bị Lâm Lạc thừa

dịp hư mà vào, đem lưỡi của nàng hấp chặt, tham lam mút nước bọt của

nàng.


Ah, thật ác tâm!


Nam Nhược Hoa vốn bài xích nam nhân, đã thành thói quen cuộc sống lãnh

đạm, vốn nàng định cả đời sẽ không cùng nam nhân phát sinh quan hệ, đi

theo bước chân sư phụ đem toàn bộ tinh lực đặt trong con đường võ đạo,

cuối cùng phi thăng Thần giới!


Nhưng một hồi mộng xuân đã phá hủy nguyên tắc của nàng, đặc biệt là do

nàng chủ động yêu thương câu dẫn Lâm Lạc, làm sự phản kháng của nàng

cũng biến thành vô lực. Ở trong trí nhớ của nàng, hết thảy phát sinh

trong ảo cảnh cũng giống như một cuộc sống thứ hai, làm nàng không cách

nào quên lãng.


Hiện tại tuy rằng nhân cách trước kia của nàng chiếm quyền khống chế,

nhưng nhân cách giả thuyết cũng không hề “chết” đi, vẫn làm khó dễ trong thân thể nàng, làm nàng vừa cảm thấy nhục nhã vì bị Lâm Lạc xâm phạm,

nhưng lại vui mừng hưởng thụ nam nhân đang cường thế chiếm đoạt.


Cảm giác mâu thuẫn khiến nàng có cảm tưởng mình sắp điên lên mất!


- Lâm huynh, đừng tiếp tục làm Nhược Hoa, được không?


Nàng sửa lại phương pháp nhu tình, ánh mắt nhìn thật đáng thương.


Nhưng nàng lại không biết loại vẻ mặt như thế khi ở trên giường sẽ làm

nam nhân điên cuồng như thế nào! Lâm Lạc cười hăng hắc, một tay nắn lấy

bộ ngực của nàng, nói:


- Phải gọi là á phụ đại nhân!


Gọi á phụ đại nhân, chính là cần thừa nhận Nam Nhược Hoa trong ảo cảnh

tồn tại, nhân cách giả thuyết kia vốn làm Nam Nhược Hoa cảm thấy hỏng

mất!


Nam Nhược Hoa làm sao chịu đáp ứng, phẫn nộ nhìn Lâm Lạc, tuyệt không thỏa hiệp.


Nhưng Lâm Lạc chỉ khiến ra mấy kỹ xảo đã khiến nàng mị nhãn mê ly, xuân

thủy như nước, lực chống cự trong cuộc hoan ái không chịu nổi một kích!

Dù sao nhân cách giả thuyết của nàng đã chiếm phân nửa tương đương như

nhân cách đích thực của chính nàng.


Sau một đợt khoái cảm mới, Nam Nhược Hoa giống như bạch tuộc gắt gao quấn quýt lấy Lâm Lạc, không nhịn được dâm đãng nói:


- Á phụ đại nhân, Nhược Hoa muốn bay! Muốn bay…


Hồi lâu sau, chân tay nàng mềm xuống, ánh mắt một mảnh mê ly.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Hoành Tảo Hoang Vũ