Huyết Nhãn Tấm Vải Đỏ



Meera mở to đôi mắt ngùn ngụt lửa hận, chuỗi hạt trên cổ liền rung động không ngừng, từng hạt gỗ như chất chứa một áp lực vô hình len vào khắp các kẽ nứt vừa mới xuất hiện, tựa hồ muốn nghiền nát chúng.

Giọt nước một khi đã tràn ra khỏi ly thì mãi không thể nào gom vào được nữa, sự căm phẫn cũng giống như vậy, càng đè nén, nó lại càng muốn vùng lên, đến lúc nào đó, nó sẽ tựa như cơn sóng thần, cuốn trôi tất cả, bất luận là tốt hay xấu đều sẽ bị cuốn trôi theo không thương tiếc.


Từng hạt gỗ một, giống như những mảnh thủy tinh giòn rụm trước máy nghiền khổng lồ, hết hạt này đến hạt khác, vỡ nát thành những mảnh vụn.

Meera từ từ đứng dậy, tay nhặt những hạt còn lại lên, “ngắm nghía” một lượt, ánh mắt lộ rõ biểu tình đắc ý xen chút khinh thường.

Đột nhiên, sắc mặt cô ta bỗng thay đổi trở nên vô cùng khó coi, ném mạnh chúng xuống đất, sợi dây liền đứt ra làm đôi, các hạt chũi theo đó văng tung toé, có hạt vỡ thành ba, bốn mảnh, nát bấy đến không nhận ra.Meera khẽ hất cằm, cánh cửa sắt gỉ sét liền đổ ầm một tiếng, bụi đất mịt mù như một kẻ tham lam, nuốt trọn lấy nó, còn vươn mình lên không trung muốn độc chiếm chút khoảng trống nhỏ nhoi còn sót lại.

Cô ta ngoái lại nhìn Muna đang nằm bất động trong góc tường bẩn thỉu, nở một nụ cười hiểm độc.- Con đường của hai mẹ con Vrushaly xem như chấm hết tại đây!...Paridhi nhấp một ngụm nước, khó hiểu nhìn hai cô gái đứng bên cạnh rồi lại sốt ruột nhìn ra phía cánh cửa chỉ đang khép hờ như đang đợi ai đó.- Monisha, Rahika, ông ta có nói gì thêm cho hai người không?- Không, thưa công chúa!- Phải, ông ta chỉ nói là tới nhà Modi bàn tính chuyện hôn lễ thôi ạ!- Ta thật sự không hiểu tại sao lão ta lại thay đổi tính cách nhanh đến như vậy! Mà thôi cũng tốt.

có như vậy thì ta mới có thể quang minh chính thức bước vào ngôi nhà đó! Đã nhiều năm như vậy, bọn họ cũng chắc đã thay đổi nhiều rồi, có điều, tội ác mà bọn họ gây ra không hề đổi thay chút nào!Paridhi còn chưa nói hết câu, cánh cửa nặng trịch liền bật mở, một luồng tử khí âm lạnh ùa vào trong khiến Monisha và Rahika thoáng nổi da gà.


Paridhi theo phản xạ cũng đứng dậy, đưa ánh mắt dò xét nhìn ra bên ngoài.- Không có gì cả, chắc chỉ là do gió thổi quá mạnh mà thôi, ta còn ở đây thì hai người còn sợ cái gì kia chứ?Vừa định quay vào bên trong thì một cánh tay đen đúa, xương xẩu bê bết máu đỏ tươi cùng bộ móng tay để dài vàng vọt, nhọn hoắt tựa lên vai Paridhi, nửa bóp nửa không khiến cô giật mình quay lại.

Cánh cửa vẫn là cánh cửa, không có gì khác biệt, cũng chẳng có thứ dơ bẩn ngự trị, tất cả hồi đáp cho tiếng kêu thất thanh của Paridhi cũng chỉ là tiếng gió nhè nhẹ lùa qua khe cửa cót két.

Rahika kinh hãi đánh rơi cốc nước thủy tinh màu lam nhạt đang uống dở trên tay xuống đất vỡ tan, dòng nước mát lạnh thoắt nhiên chuyển sang sắc đỏ quỷ dị, các mảnh thủy tinh long lanh tựa hồ muôn vàn tấm gương nhỏ phản chiếu hàng ngàn hàng vạn con mắt trắng dã vừa hiểm độc tàn nhẫn vừa đầy mị hoặc.- Á...!á...!á!Monisha thét lên hãi hùng, chân bị hai bàn tay trồi lên từ sàn nhà không ngừng kéo xuống lớp xi măng lạnh ngắt, những miếng gạch hoa lát sàn cũng nứt toác, vụn vỡ thành nhiều mảnh nhỏ, từng mảnh từng mảnh chui vào người của cô, tha hồ quậy phá, cứa đến rách cả da thịt Monisha đáng thương.“Ầm!”Giữa phòng khách đột nhiên sụp xuống, tạo thành một chiếc hố khổng lồ, từ sâu bên dưới, hàng vạn con quạ bay lên, nhấn chìm cả căn phòng trong tiếng kêu thê lương của chúng.

Paridhi bị đẩy ngã sõng soài, giận dữ huơ tay đánh chết vài con quạ xấu số bén mảng đến gần.- Là ai? Là ai dám cả gan gây ra chuyện này?- Là tôi gây ra đó, cô sẽ làm gì được tôi nào? Hả?Meera bay vút lên không trung, ánh mắt đỏ rực lửa hận xoáy sâu vào Paridhi, như muốn lôi cô xuống mười tám tầng địa ngục cùng chịu khổ hình vạn kiếp mãi chẳng siêu sinh.- Cô thật sự đã phạm sai lầm rồi, Paridhi à! Mà nói đúng hơn chính cô cũng đã là sai lầm của đất trời rồi! Cô không nên tiếp tục sống nữa! - Meera gằn từng lời từng chữ nói ra, khiến chúng giống như muôn nghìn mũi dao sắc nhọn công kích đối phương.

- Cô hãy nhớ lại xem bản thân đã làm ra những chuyện thương thiên hại lý gì? Cô đừng nghĩ không ai biết chuyện cô làm, có trời biết, đất biết, tôi biết! Cô thật sự đã vứt lương tâm đi đâu vậy hả, đồ ác nữ?Paridhi nghe xong liền quỳ xuống, hai tay bất giác buông lỏng không chút sinh lực.


Sóng gió vốn đã bị giam cầm bỗng trỗi dậy nơi đáy mắt cô, từng giọt lệ cứ thế lăn xuống gò má căng mịn.

Rồi Paridhi chợt bật cười, một nụ cười méo mó, như để che đi nỗi đau thấu trời xanh đang dần chiếm lấy tâm hồn cô.- Ha ha ha! A ha ha ha! Thương thiên hại lý! Ha ha ha! Cô nói sao, tôi làm những chuyện thương thiên hại lý sao? A ha ha ha! Thương thiên hại lý! - Cô cười to, nhưng có to đến đâu cũng không thể che đậy được nỗi thống khổ sau chiếc mặt nạ vốn chẳng còn đủ sức giấu giếm bất kì điều gì nữa.

- Vậy cô nói xem, nhẫn tâm cướp đi cha mẹ của một đứa trẻ có phải là chuyện thương thiên hại lý hay không hả? Cô mau nói đi! Có phải không?Paridhi như gào lên, nước mắt mặn chát cứ thế trào ra, xoá tan nụ cười gượng gạo trên đôi môi cô.

Suốt bao năm qua, cô luôn tỏ ra lạnh lùng, vô cảm, tự xây cho bản thân một pháo đài kiên cố giam chặt những thứ cảm xúc yếu đuối nhất, có điều, hôm nay pháo đài mà cô xây dựng nên dường như đã bị người khác tàn nhẫn đạp đổ đi mất rồi..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...

Nhấn để mở bình luận

Huyết Nhãn Tấm Vải Đỏ