Không Ai Am Hiểu Công Lược Hơn Tui



【 Nhiệm vụ 1: Thông qua vòng tuyển chọn cùng Trạm Mặc 】
Thời hạn: Ba tháng
Nhắc nhở: Phải có chí cầu tiến, đứng lên và thể hiện!
Chu Nam Trạch quay đầu nhìn Trạm Mặc.

"Cậu muốn thi không?"
Nếu giao diện thông báo nhiệm vụ thì đại khái là Trạm Mặc có ý rồi.
Trạm Mặc mở miệng, nhưng chẳng nói gì.
Y muốn chứ.

Sống ở đấu trường thú đã nuôi cho y sự hiếu thắng mạnh mẽ, một năm sinh hoạt an nhàn ở nhà Chu không chỉ không làm nó phai nhạt mà còn thêm mãnh liệt.
Bây giờ y ăn nhờ ở đậu người ta, nhà Chu đối xử với y rất tốt, y cứ nằm há miệng chờ sung nhận hết thiện ý của họ rồi sao nữa? Chỉ có thể trở thành kẻ mạnh mới có khả năng trả ơn.
Y biết Chu Nam Trạch theo đạo Phật, chắc chắn sẽ không có hứng thú với cuộc thi này.

Nhưng cuộc thi kéo dài cả một năm học, y và Chu Nam Trạch tách nhau ra trong ngần ấy thời gian thì ai biết được sẽ có thay đổi gì.
Hình ảnh những bạn nữ xinh đẹp bất giác lóe lên trong đầu Trạm Mặc, nụ cười của họ dành cho Chu Nam Trạch làm y khó chịu.
Lạ thật, sao mình lại nghĩ đến chuyện này nhỉ?
"Sao không nói gì?" Chu Nam Trạch vươn tay quơ quơ trước mặt y.

"Này, Trạm Pì Pì ơi?"
"Cậu......" Trạm Mặc vừa lại mở miệng thì bị Chu Nam Trạch ngắt lời.
"Hỏi tớ có đi không hả?" Cậu bật cười: "Nghĩ phần tớ làm gì.


Còn xoắn xuýt nữa chứ, muốn đi thì cứ đi đi."
"Ừ." Trạm Mặc trả lời, dừng một chút, vẫn hỏi lại: "Vậy còn cậu?"
Chu Nam Trạch ôm vai y: "Cậu theo tớ học ở lớp mình rồi thì sao tớ không đi thi với cậu được?"
Cậu bỗng ghé sát lại mà cười: "Trạm Pì Pì à, trong đầu cậu chỉ có mỗi acd à??"
Trạm Mặc khó hiểu: "Acd cái gì?"
"Thì là không có b đó......!Mà thật ra chỉ cần không phải chuyện trái pháp luật như giết người phóng hỏa thì cậu cứ nói, tớ sẽ theo."
#GĂH: Sau 2 ngày lục tìm khắp nơi thì cuối cùng tui cũm chuyển ngữ được đoạn này, mà chẳng biết có đúng không nữa.

Thì raw là thế này: 你对自己只有acd数啊Tui hỏi được là câu này nói thẳng ra nghĩa là "Sao cậu ngốc thế", những tui vẫn chưa rõ lắm, có lẽ là thiếu b nên từ abcd còn lại acd? Mọi người góp ý giúp tui nhé
Vậy......!sao?
Trái tim Trạm Mặc chợt nảy lên, khoảng trống như được thứ gì đó lấp đầy, có lẽ là cảm giác yên tâm.
Độ thiện cảm của Trạm Mặc: 10! Thăng hoa cảm xúc!
Quan hệ trước mắt: Nhiệt tình ( 0/100)
Chu Nam Trạch nhìn giao diện mà bụng cồn cào cảm giác thành tựu.

Lời thoại này không có trong cốt truyện nhưng hốt được ngay 10 điểm thiện cảm, đúng là hardcore player!
Độ thiện cảm của Trạm Mặc đã đến giai đoạn cuối cùng, cũng như Giang Thi Vân sau khi lên đến Nhiệt tình ( 100/100) thì sẽ cố định mối quan hệ.

Danh hiệu của Giang Thi Vân cho cậu là "Bạn thân từ nhỏ", thế thì của Trạm Mặc cho mình sẽ là gì nhỉ? "Người thân" hay là "Anh em"?
Háo hức quá đi.
Khi học kỳ mới bắt đầu, Chu Nam Trạch phát hiện mình chưa làm bài tập nghỉ đông.
Đây đúng là chuyện khủng bố xưa nay.
Cậu không muốn tạo kỳ tích vào ngày cuối cùng như bao học sinh khác, bèn chọn lên văn phòng viết bản kiểm điểm.
Trên đường đến văn phòng, cậu đi ngang qua một góc vắng dưới cầu thang và bắt gặp một cặp đôi đang chim chuột với nhau.
Chu Nam Trạch: "......"
Max damage to chó độc thân.
Cặp đôi kia phát hiện sau lưng có người bèn hoảng loạn tách ra, thế là Chu Nam Trạch thấy mặt họ.
Ừ, đỉnh của chóp, là người quen.
Phó Hạo Huy trừng mắt chắn bạn gái mình sau lưng, cũng chính là họ hàng siêu phẩm của Ôn Y Dao.
Chu Nam Trạch nhìn hắn chằm chằm, qua 1 giây, 2 giây, 30 giây......
"Mày có biết xấu hổ không hả?" Phó Hạo Huy chịu không nổi ánh mắt xem khỉ của cậu, hắn chua ngoa hét lên.
Chu Nam Trạch:???
Mắc mớ gì gây sự với người ta hoài zậy?
"Tao sao? Chả nhẽ mày bao hết cầu thang à?" Cậu không nên lời nhìn Phó Hạo Huy, ngón tay chạm khóe môi.

"Đồi phong bại tục*!"
#GĂH: Lối sống suy đồi, xấu xa làm mất hết thuần phong mỹ tục của dân tộc và gia phong lễ giáo
Phó Hạo Huy dường như phát hiện ra gì đó, vội lấy tay lau đi.

Ra là lúc nãy chưa kịp lau khô nước miếng sau khi hôn nhau.
Thân là thiên tài giàu có nổi bật giữa người người*, Phó Hạo Huy chưa bao giờ phải xấu mặt đến vậy.

Nói tiếp, đường đời hắn thuận buồm xuôi gió lại gặp tấn bi kịch khi đụng độ Chu Nam Trạch.

Nhớ đến trận cãi nhau với Chu Nam Trạch hồi khai giảng và những lời đe dọa vô lý của Trạm Mặc càng tiếp thêm lửa giận cho hắn.
#GĂH: 为众星捧月的豪门天才đây là raw câu này mà tui hong biết chuyển sao cho mượt, cho thơ, cho màu mè hoa lá nên bèn đổi thành thứ gì đó tương đương.

Mn thấy có sai hãy sửa giúp tui nhaa

Mà nhà Phó với nhà Chu ăn Tết càng như đổ thêm thùng Caesi, Rubidi, Kali, Natri, Lithi vào lửa.
Phẫn nộ là hắn quên mất nỗi sợ khi bị Trạm Mặc bóp chặt yết hầu mà khiêu khích Chu Nam Trạch.
"À, tao nghe nói mày cũng được trường đăng ký tham gia cuộc thi?" Hắn cười mỉa mai: "Tao biết có mấy người chỉ kém cấp A chút thôi mà cũng bị loại rồi.

Thứ vô dụng như mày chắc rớt ngay từ vòng gửi——"
"Bốp!"
Tiếng vả mồm vang lanh lảnh khơi dậy nỗi nhục nhã từ đáy lòng hắn.
Phó Hạo Huy không tin nổi nhìn quyển sách trong tay Chu Nam Trạch xẹt qua với đường cong hoàn hảo hôn lên một tảng đỏ rát trên mặt hắn, rồi quay một vòng đẹp đẽ trở về tay cậu.
Nó......!Sao có thể?
Chu Nam Trạch cười giả tạo.

"Tao giỏi lia đá lắm."
Liên quan gì tới lia đá?! Mày dùng nó làm boomerang thì có!
Phó Hạo Huy hãy còn sững sờ, lại thấy Chu Nam Trạch lôi thêm mấy cuốn sách từ trong cặp quăng ra.
Nhìn thấy sách vở dày cộp đang lao về phía mình mà vẫn chưa hiểu chuyện này là thế nào, Phó Hạo Huy chỉ cảm thấy đầu óc rối bời bèn vô thức sử dụng năng lực của mình.
Nhiệt độ bốn phía tăng nhanh, có tiếng động vang lên, những cuốn sách bỗng nhiên bốc cháy còn dữ dội hơn cả Magie.
#GĂH: Không ngờ có ngày tui lại phải giải thích hiện tượng hóa học:))
Magie là một kim loại mềm, nó phản ứng dễ dàng với oxi trong không khí khi bị đốt nóng, có tính khử và tự oxi hóa rất dễ dàng và giải phóng ra một lượng nhiệt lớn.
Ánh lửa chiếu sáng khuôn mặt Chu Nam Trạch càng khiến nụ cười vui sướng của cậu thêm rõ ràng.
"Cảm ơn." Chu Nam Trạch thật tình thật lòng nói.
"Cái gì?" Phó Hạo Huy nhíu mày khoa trương.

"Đầu mày có vấn đề hả, tao đốt sách mày......"
Hắn vừa nói một cách trào phúng vừa nhìn lại đống tro giấy dưới đất, trong đó có một cái bìa do phủ keo chất lượng nên không bị cháy hết, nó viết bốn chữ to rõ ràng:
《 BÀI TẬP NGHỈ ĐÔNG 》
Chu Nam Trạch lướt qua Phó Hạo Huy đang dại ra như một cơn gió, phóng lên cầu thang và chạy vào văn phòng.
Chủ nhiệm lớp ngẩng đầu lên khỏi chồng giáo án.
"Em đến nộp bài tập nghỉ đông hả? Thiếu mỗi em thôi đấy."
Chu Nam Trạch đau đớn nói rằng: "Thầy ơi, bài tập em bị Phó Hạo Huy đốt rồi ạ."
"Cái gì?" Tiếng Chủ nhiệm lớp cao lên quãng tám.
Thấy học sinh thật sự buồn bã, thầy Chủ nhiệm bèn xua tay: "Quên đi, quên đi.

Lần sau nhớ chú ý.

Tôi sẽ báo chuyện này với Chủ nhiệm ban."
Chu Nam Trạch cúi đầu không thấy rõ mặt, cơ thể run rẩy.
Chủ nhiệm lớp an ủi: "Tôi biết em buồn vì bài tập bị đốt, tôi biết nên sẽ khôgn trách em."
"Em cảm ơn thầy ạ."
Chu Nam Trạch gắng lắm mới nói được một câu, lời cũng đôi phần nghẹn ngào.
Sau khi cậu rời đi, thầy Chủ nhiệm thở dài: "Trời ạ, bạo lực học đường là không chấp nhận được.

Học sinh này không đáng tin nhưng ít nhất nó cũng quý trọng bài tập của mình mà."
Chu Nam Trạch đóng cửa ngẩng đầu.
Cười tươi rói.
Không lâu sau khi khai giảng thì cuộc thi bắt đầu.
Có rất nhiều học sinh đăng ký vòng sơ tuyển, các giáo viên sàng lọc dựa trên thành tích thường ngày ở lớp và bài kiểm tra.
Vòng bán kết được triển khai theo hình thức thi đấu vòng tròn, sau sơ tuyển thì còn lại tổng cộng 40 học sinh, chỉ có 5 người được chọn để lập đội.
Phần thi đấu vòng tròn có 4 lượt, 3 lượt đầu được bốc thăm, chọn 20 trong 40, chọn 10 trong 20, và chọn 5 trong 10.


Vì tránh gặp phải hai học sinh mạnh đầu bảng rồi lại bị loại một cách đáng tiếc nên lượt đầu phân ra hai nhóm mạnh và yếu.

Sau lượt 3 sẽ có lượt phụ, 10 người bị loại có thể chọn thách đấu 1 trong 5 người đứng top.
Quy tắc phân định thẳng thua rất đơn giản, trong trường hợp không đe dọa đến an toàn tính mạng mà đẩy được đối thủ khỏi sàn đấu hoặc ngã trên sàn 10 giây chưa dậy được thì sẽ xử thua.
Chu Nam Trạch và Trạm Mặc vào khu vực thi đấu, vừa thấy các bạn học hăng hái xung quanh bèn ngạc nhiên.
"Mọi người mang gì vậy?" Cậu học một cậu học sinh bên cạnh.
Người kia nhìn khá quen, hình như là lớp 2 ban chiến đấu, mặt mũi nom cũng hàm hậu.

Cậu ta không mặc đồng phục mà là áo bó sát người với quần đùi, chân thì mang đôi bốt da.
"Há?" Cậu học sinh quay đầu cười ngây ngô.

"Cậu hỏi tớ hả?"
Bỗng có giọng nói quen thuộc xen vào: "Xời, ngay cả đồ chiến đấu cũng không mặc, để coi mày lên sàn đấu thế nào.

Mày nên bỏ cuộc đi, mà vậy cũng tốt đấy chứ, dù sao thì cũng là đồ vô dụng chưa lên nổi cấp A.

Nếu mày cầu xin thì tao có thể suy xét chừa cho mày chút mặt mũi, không đốt trụi đống áo quần của mày."
Chu Nam Trạch ngẩng đầu thấy Phó Hạo Huy hếch cằm kiêu ngạo nhìn xuống mình.
"Lại mày nữa hả?" Cậu phẩy tay như đuổi ruồi bọ: "Phiền quá, phắn đi."
Phó Hạo Huy hứ một tiếng rồi hống hách bỏ đi, hắn ước gì có thể phi tới tẩn Chu Nam Trạch một trận để biến cậu thành trò cười cho thiên hạ.
Sau khi Chu Nam Trạch đuổi Phó Hạo Huy đi, lượt rút thăm thứ nhất kết thúc.

Cậu nhìn tên trên màn hình, đối thủ của mình với Trạm Mặc là người thuộc lớp 3 ban chiến đấu, không quen.
Bất ngờ là Ôn Y Dao cũng đăng ký, và trùng hợp làm sao, đối thủ của cô là bạn gái của Phó Hạo Huy, đồng thời là họ hàng siêu phẩm của cô.
Ôn Y Dao và bạn nữ kia bước lên sàn đấu.
Bây giờ Chu Nam Trạch mới quan sát kĩ vẻ ngoài của bạn nữ kia: Không giống như cậu từng thấy qua game, tóc ngắn ngang vai, da trắng xinh đẹp, lúc lên sàn vẫn không quên nháy mắt với khán giả dưới kia.
Cậu ngửi thấy loáng thoáng đâu đó hương trà xanh tươi mát đến từ thiên nhiên.
Câu "Bắt đầu" của trọng tài vừa dứt, Ôn Y Dao bí mật triển khai dị năng trước, cô có năng lực đóng băng vạn vật, bây giờ lựa chọn mục tiêu vô cùng âm hiểm.
Thời điểm Trà xanh không chú ý, dưới chân ả ta lặng lẽ xuất hiện một lớp băng mỏng.
Trà xanh cũng là dị năng giả cao cấp được gia đình đổ tài nguyên dồi dào cho, nói câu này không dễ nghe lắm, nhưng nện hết vào một con heo thì cũng ra cấp B.

Ả mạnh hơn heo không ít.
Dị năng ả có được xưng là nguyên tố có sự tồn tại khó cảnh giác nhất: Điều khiển luồng không khí, trực thuộc dị năng hệ gió.
Nhưng khi ả theo thói quen gia tăng tốc độ cho mình lúc chiến đấu, vừa bước về phía trước thì——
Trượt chân.
Các học sinh ngồi trên khán đài trợn mắt há hốc nhìn thiên tài cao ngạo của lớp 1 ngã thành hình chữ X trên lớp băng, chạy thẳng như điên về mép sàn đấu trên con đường mượt như tơ lụa.
Định luật Newton không lừa mình!.


Nhấn để mở bình luận

Không Ai Am Hiểu Công Lược Hơn Tui