Lai Sinh Tương Tư Huyễn Mộng FULL



Đôi nam nữ đối diện quay người lại.

Gương mặt nam nhân ấy hiện lên trước mắt Lạc Trường An.
Đôi mắt Lạc Trường An mờ đi, cả người nàng cứng lại.

Hai hàng lệ bất chợt lăn dài trên gò má.
Đôi nam nữ kia đi xa dần bỏ lại Lạc Trường An đứng bất động trên cầu.

Bên tai nàng thoáng nghe tiếng cười trong trẻo của người thiếu nữ.
Cảnh vật bỗng thay đổi.

Lạc Trường An đứng giữa một vòng xoáy của vô số hình ảnh khác nhau.

Nàng như đang xem lại một câu chuyện, câu chuyện xa xưa của Lý Diêu An.
Hình ảnh xung quanh vừa quen thuộc mà cũng vừa xa lạ.

Nó càng chân thật, càng rõ ràng hơn trong ký ức của nàng.

Mà ở đó, mỗi khung cảnh, mỗi hồi ức đều gắn liền với hình bóng một nam nhân.
Tại nơi rừng đào đỏ rực, nam nhân gảy đàn, nữ nhân nhảy múa.


Một điệu Bách Hoa Đồ, một khúc Giai Nhân Điệu, tạo nên đôi thần tiên quyến lữ, ngọt ngào đằm thắm.
Ở cung vàng điện ngọc, nữ nhân thần sắc phẫn nộ, nam nhân lãnh đạm quay đầu.

Ngai rồng bên trên bất lực thở dài, quần thần hoảng loạn hoang mang.
Nơi chiến trường đẫm máu, hai quân căng thẳng đối đầu.

Một bên là đại tướng uy nghiêm lẫm liệt, một bên là nữ tướng kiên cường bất khuất, tạo thành thế cục giằng co không ngớt.
Hai người hai chiến tuyến, dường như thân thuộc nhất, cũng dường như xa lạ nhất.
Khung cảnh lại lần nữa thay đổi.

Hỷ phòng trang hoàng rực rỡ nơi nơi lộ rõ không khí hân hoan vui mừng.

Khuôn mặt nữ nhân trầm lặng yên tĩnh như nước.

Trước mắt nàng vốn chỉ là một vở kịch trêu người.

Thời gian trôi qua, kiệu hoa đưa đón, giấc mộng ái tình năm nào tan vỡ chỉ còn lại hiện thực đau thương, lòng người chết lặng.
Một thoáng qua đi, đôi nam nữ ấy lại lần nữa trùng phùng.

Ân oán ái hận xưa hóa thành dòng lũ, mọi bi thương bắt đầu từ sự hiểu lầm cũng từ đó mà hóa giải.

Nhưng tiếc rằng, đôi thần tiên quyến lữ năm nào giờ đây đã không còn như lúc ban đầu.
Nàng lần nữa khoác lên bộ hỷ phục gả cho người, mang theo ái tình mà rời bỏ nhân thế hẹn lại đời sau tương phùng, bù đắp đau thương tiền kiếp.
Phồn hoa gấm lụa như mây khói, ta chỉ cầu một đời an yên hạnh phúc bên chàng.
"Trác Cẩn!"
Lạc Trường An hét lên.

Đập vào mắt nàng là căn phòng lộng lẫy với mùi trầm hương dịu nhẹ.

Nàng thấy một trận đau nhức từ trên đỉnh đầu truyền xuống.
Đây là đâu?
Hơi thở nàng dồn dập, Lạc Trường An đưa tay che đi ánh sáng trước mắt, từ từ ngồi dậy.
"Lạc tiểu thư, người tỉnh rồi sao?" Một cung nữ nghe tiếng la liền vội vã bưng chậu nước đến bên giường.
"Đây là đâu?" Nàng đưa tay khẽ xoa huyệt thái dương, nhắc lại câu hỏi vừa rồi.

Sau lưng Lạc Trường An đã ướt đẫm, hai vai nàng run nhẹ theo nhịp đập trái tim.
"Đây là cung Vĩnh Thọ." Vừa nói, cung nữ nọ vừa đỡ Lạc Trường An dựa người vào gối: "Hôm qua khi Lạc tiểu thư ngất đi Thái hậu đã ân chuẩn đưa người về đây tịnh dưỡng."
"Cung Vĩnh Thọ?" Đôi mắt nàng khép hờ.
Là cung Vĩnh Thọ sao?
Phải...!đúng vậy!
Là Vĩnh Thọ cung.

Là Lương triều.

Nàng là Lạc Trường An.
"Ngươi...!Lương triều này, ngươi có biết có nam nhân nào tên là Trác Cẩn không?" Từng con chữ thốt lên đều kìm nén sự run rẩy.

Lần đầu tiên trong trong đời Lạc Trường An cảm thấy hối hận vì ngày thường nàng hiếm khi ra ngoài giao thiệp.
"Dạ?" Cung nữ nọ chốc ngẩn người.
"Thôi đi." Nàng cũng chẳng biết mình đang nói gì.

Thật ngớ ngẩn mà!
Lạc Trường An chợt cảm thấy mệt mỏi, dường như có thứ gì đó vừa trút cạn sức lực nàng.

"Không còn gì nữa, ngươi lui ra đi." Lạc Trường An xua tay.
Thời gian vẫn còn dài.

Trác Cẩn, giữa chúng ta vẫn còn một đời một kiếp.

Ta không cần gấp.
Đúng vậy, không cần phải gấp!
"Lạc tiểu thư chờ một lát, nô tỳ sẽ thông báo Thái hậu và Thái Bình Quận chúa đến." Cung nữ nhẹ hành lễ rồi lui ra.
Một lát sau đoàn người do Thái hậu hậu dẫn đầu nhanh chóng tiến vào.

Theo sau là Hoàng hậu, Thái Bình Quận chúa cùng các cung tỳ.
Lạc Trường An nheo mắt nhìn ra sau liền thấy Ngũ Công chúa và Bát Hoàng tử cũng cúi đầu đi tới.
Bát Hoàng tử cúi thấp đầu đứng yên tĩnh một bên.

Còn Ngũ Công chúa thì khẽ cắn môi liếc mắt sang Lạc Trường An, khi vừa bắt gặp ánh nhìn của nàng liền quay đầu nhìn nơi khác.
Lạc Trường An vươn người toang ngồi dậy: "Thần nữ Lạc Trường An thỉnh an Thái hậu, Hoàng hậu, Ngũ Công chúa, Bát Hoàng tử."
"Trường An đang bệnh trong người, không cần quá đa lễ." Nói rồi, Thái hậu bước đến ngồi cạnh giường, nắm lấy bàn tay Lạc Trường An vỗ về: "Con cảm thấy trong người thế nào rồi?"
"Cảm tạ Thái hậu quan tâm.

Trường An không sao!" Lạc Trường An mỉm cười, khẽ lắc đầu.
"Không sao thì tốt.

Hôm nay con cứ tạm nghỉ ngơi ở đây đợi khi nào khỏe lại bổn cung sẽ sai người đưa con về Hầu phủ." Bà nhìn sang Thái Bình Quận chúa: "Thái Bình, con thấy sắp xếp này có ổn không?"
Thái Bình Quận chúa cúi người đáp: "Được nghĩa mẫu yêu thương là phần phúc của Trường An, Thái Bình đương nhiên sẽ không phản đối."
Thái hậu cười nhẹ: "Bổn cung chỉ sợ Thái Bình luyến tiếc ái nữ mà thôi?"
Thái Bình Quận chúa đứng ra trước Thái hậu, phong thái nghiêm trang, khí thế bức người.
"Nghĩa mẫu, Thái Bình cảm tạ người đã ưu ái.

Tuy nhiên lần này thân nữ và kế nữ của Thái Bình cùng rơi xuống nước.

May mắn gặp được Thành vương Thế tử đi ngang cứu giúp nếu không Thái Bình cũng chẳng dám tưởng tượng sẽ xảy ra chuyện gì.

Thái Bình hy vọng nhị vị Hoàng nữ Hoàng tử có lời giải thích hợp lý về chuyện này, trả lại công đạo cho nữ nhi của Thái Bình, tiểu thư phủ Bình Nguyên Hầu."

Nói rồi, Thái Bình quận chúa liếc nhìn Ngũ Công chúa và Bát Hoàng tử khiến cả hai bất giác run người.
Thái hậu nghe vậy không nói gì.

Bà chỉ mỉm cười nhìn hoàng tôn hoàng nữ nhưng ý tứ lại hướng về Hoàng hậu đứng sau lưng: "Hoàng hậu, ngươi cảm thấy chuyện này thế nào?"
Hoàng hậu Đàm thị vốn đang im lặng một bên đột nhiên bị điểm danh thì trong lòng cảm thấy vô cùng khó chịu.

Không phải Lạc Trường An cũng đã nói không có gì rồi sao.

Thái Bình Quận chúa cần gì phải cắn mãi không buông chứ?
Trong đầu nàng nảy ra vô số câu trả lời khác nhau, nhưng Hoàng hậu cảm thấy hiện tại đừng nên nói gì thì hơn.

Một bên là hoàng tôn hoàng nữ, một bên là nữ nhi công thần.

E rằng mẫu hậu chẳng muốn nghe thấy bà chỉ trích bên nào.
"Mẫu hậu, nhi tức chỉ là phận dâu con.

Mẫu hậu đang ở đây thì nhi tức sao có thể có ý kiến gì được.

Chuyện này nên để mẫu hậu quyết định thì hơn."
Cả tẩm cung chìm trong sự im lặng.

Lạc Trường An dường như nghe thấy tiếng gió thổi tán lá chà xát vào nhau.

Nhìn đôi mắt đỏ bừng như muốn khóc của Ngũ Công chúa, nàng cảm thấy rất buồn cười.
Nếu là trước kia, có lẽ Lạc Trường An sẽ nói giúp vài lời cầu tình, nhưng nàng bây giờ không còn là thiếu nữ đơn thuần ngày trước.

Mỗi người đều phải có trách nhiệm với việc làm của bản thân dù là thân phận gì cũng không thể ngoại lệ.

Huống hồ chi lúc này mẫu thân đang giành công bằng cho nàng đồng thời giữ mặt mũi cho phủ Bình Nguyên Hầu, nàng cần gì phải nhiều lời?
Có lẽ do không chịu nổi áp lực từ mọi người, Ngũ Công chúa cắn răng tiến lên: "Lần này là lỗi của bổn Công chúa đã làm hại họ rơi xuống nước." Nói đoạn, nước mắt nàng như muốn rơi xuống.

Ngũ Công chúa chớp đôi mắt tròn xoe, cố gắng kiềm chế lại.
Nàng là Ngũ Công chúa cao quý của Lương triều, dù có phạm sai lầm cũng tuyệt đối không thể làm ảnh hưởng tới phong thái hoàng thất: "Bổn Công chúa xin được tạ lỗi với Thái Bình Quận chúa cùng nhị vị tiểu thư." Nàng đặt hai tay lên nhau, dáng lưng cứng nhắc cúi người hướng đến Lạc Trường An.
Nhưng dù sao Ngũ Công chúa cũng chỉ là một đứa trẻ sinh ra trong cung vàng điện ngọc, trong lòng nàng ắt không khỏi cảm thấy ấm ức.
Trong bầu không khí đó, một cung nữ tiến vào bẩm báo: "Bẩm Thái hậu, Thuần Quý phi cầu kiến.".


Nhấn để mở bình luận

Lai Sinh Tương Tư Huyễn Mộng FULL