Lấy Anh Rồi Đợi Anh Yêu Em


Mê luyến


Đưa Hàn Phi và thiên sứ về nhà, trên đường thiên sứ

muốn xuống xe, lúc về trong tay còn có que thử thai.


Tề Phàm đỏ mặt cất đi cẩn thận, Hàn Phi thở dài một

hơi.


“Phàm Phàm, hẳn là em đã có quyết định rồi?”


“Giờ còn chưa xác định có hay không, nếu thật sự có,

em sẽ không bỏ rơi đứa bé này!”


“Vậy mà anh cũng hỏi, nhìn vẻ mặt cô ấy viết đáp án rõ

thế mà.”


Thiên sứ chịu không nổi Hàn Phi đang trì độn.


“Thiên sứ!”


Sao anh có thể nói thẳng vậy!


“Em nói sai ư?”


Thiên sứ chịu không nổi ném cho cô cái nhìn xem

thường, Tề Phàm mím môi không hé răng .


Chuyện đầu tiên về nhà cô làm chính là cầm que chạy

thẳng vào toilet, khi cô nhìn thấy hai vạch kia, hưng phấn muốn nhảy dựng

lên, nhưng, không được, cô giờ phải thật cẩn thận chăm sóc cho mình .


Hưng phấn qua đi, cô bắt đầu cẩn thận lo lắng vấn đề

thật sự.


Đứa nhỏ này đến không đúng lúc, quan hệ hiện giờ của

cô cùng Lạc Kì, cô không muốn anh lại nghĩ cô lấy đứa nhỏ ép buộc anh một lần

nữa. Loại sự tình này, có một lần, đã đủ làm cô hối hận cả đời rồi.


Thu dọn mọi thứ xong, cô vẫn quyết định, không nói cho

anh trước. Nếu bọn họ cuối cùng nhất định phải tách ra, đứa nhỏ kia chỉ thuộc

về cô.


Lạc Kì mặt ngoài chuyên tâm lái xe, kỳ thật nội tâm

song gió mãnh liệt.


Hai người một đường không tiếng động, Tương Hân vài

lần muốn mở miệng, lại nhịn về.


Đến lúc tới dưới nhà Tương Hân, Lạc Kì mới ngừng xe.


“Vào đi, tôi ở đây chờ em, chờ em vào nhà gọi điện

thoại cho tôi, tôi sẽ về.”


Giọng nói Lạc Kì có chút mỏi mệt, Tương Hân cũng có

chút không vui vẻ.


“Giờ còn sớm, hay là lên ngồi tí đã?”


Cô cắn môi, mời anh.


“Không được, ngày mai còn phải đi làm, em nghỉ ngơi

sớm chút đi.”


“Kỳ thật, kỳ thật ý của em là, anh có thể, không phải

về ……”


Ánh mắt cô chờ mong nhìn anh, cô bình thường không

phải người hay chủ động nhưng cô biết, con trai đôi khi phải con gái tự tới mới

chứng minh được sức quyến rũ của mình.


Lạc Kì nhìn cô thật lâu, hiểu được ám chỉ của cô, anh

không phải không động tâm. Người anh tâm tâm niệm niệm nhớ mong lâu như vậy,

hiện tại đang ở ngay trước mặt mình, yêu thương mời mình vậy, không động tâm sẽ

không là nam nhân .


Nhưng, cảm giác cảm động đó chỉ trong một cái chớp

mắt, anh còn chưa bắt kịp thì đã trôi mất không thấy bóng dáng, anh cảm thấy sẽ

tốt hơn nếu coi đó là ảo giác.


Kỳ thật, toàn bộ buổi tối của anh, cả đầu toàn là Tề

Phàm, vẻ cô cười thoải mái, biểu tình kiều diễm khi cô giữ lấy khuôn mặt

người con trai xinh đẹp kia! Luôn luôn ở trong đầu anh, vứt cũng không đi!


Anh gần đây thường như vậy, có đôi khi, một mình nằm

trên giường lớn của bọn họ, dáng vẻ Tề Phàm sẽ lần lượt vọt vào trong đầu anh,

như bức ảnh từng bức từng bức đều rất rõ ràng.


Đối với Tương Hân, anh không phải không có ảo tưởng,

lúc còn ngây ngô thời niên thiếu, cô từng là đối tượng ảo tượng duy nhất của

anh. Nhưng, một năm này, anh lại chưa từng nghĩ tới, hay muốn phát sinh gì với

cô, cô cũng chưa bao giờ chạm được vào cảm xúc người đàn ông trong anh.


Trước đây cô ở trong lòng anh, là một loại mong muốn

mà không thể có được. Mà giờ, anh đã kết hôn, anh cũng không muốn thương tổn

cô.


Tề Phàm mắng anh mắng đúng, anh chính là cầm thú! Anh

cần thời gian, chỉ biết anh muốn Tề Phàm, cũng chỉ có cô mới có thể khơi mào

dục vọng cuồng dã nhất của người đàn ông trong anh.


Vừa rồi nhìn thấy cô, thân thể anh ngay lúc đó đã khát

vọng cô, thân thể anh, cả đêm đều ở vì cô mà đau đớn! Anh thầm nghĩ muốn đến

nơi ấm áp của Tề Phàm, anh muốn ôm cô!


Mà với Tương Hân, mặc dù không thể bỏ qua mười năm đó,

nội tâm anh đối với tình cảm sâu sắc của cô cũng chưa bao giờ có cảm giác vậy.


Tuy rằng chiếm được cảm tình cô, nhưng anh lại thủy

chung cảm thấy, có gì đó không đúng, hình như không nên như vậy.


Nhưng anh nói không được, cuối cùng lại tạo ra sai

lầm.


Những cô gái dưới thân anh trước đây, anh luôn nhìn

chằm chằm trên người bọn họ nơi nào đó giống Tương Hân, ảo tưởng người

trước mắt là Tương Hân.


Nhưng, khi giờ cô thật sự hiển hiện đứng trước mặt

anh, anh lại không biết nói gì, như không rõ trước đây theo đuổi là cô, hay là,

thứ anh theo đuổi chẳng qua chỉ là một cái ảo ảnh trong lòng!


“Hân, tôi không cần em làm vậy.”


Tương Hân bị thương nhìn anh, cô cảm thấy rất khó

khăn, bị cự tuyệt thẳng thắn vậy, cô không đoán được .


Cô biết bên người Lạc Kì không có bạn gái cố định, cô

nghĩ nhất định anh sẽ ở lại!


“Lạc Kì, em biết, em không xứng với anh, em lại tự cho

là đúng !”


Khóc mở cửa xe xuống xe, Lạc Kì bất đắc dĩ đuổi theo

giữ chặt cô.


“Tương Hân, em hãy nghe tôi nói! Không phải tôi có ý

đó, tôi không muốn bắt nạt em.”


Tương Hân thuận thế ôm chặt anh, khóc càng hung.


“Em biết, chung quy em với anh ít duyên phận, anh

thuộc về Tề Phàm , nhưng Lạc Kì, em cũng yêu anh! Chúng ta mới là yêu

nhau, vì sao không thể ở cùng nhau!”


“Tương Hân, thực xin lỗi.”


Trong lòng một lần nữa lại xúc động, cô là cô gái anh

yêu, anh lại không thể cho cô thứ gì, thậm chí cùng cô một lúc, trong lòng anh

còn muốn một người khác! Anh chết tiệt thực mẹ nó là một thằng tồi!


“Lạc Kì, không cần nói xin lỗi, anh không có lỗi với

em, là em, là em sai trước.”


Lạc Kì vỗ vỗ lưng cô, không biết nên nói như thế nào

để an ủi cô, anh xác thực không muốn bắt nạt cô, nhưng trên thực tế, anh cũng

xác thực không muốn cô.


“Được rồi, đừng nghĩ nhiều làm gì, tôi đưa em về

trước.”


Không dây dưa nữa, Tương Hân thuận theo, để anh đưa cô

về, trong lòng lại hoảng loạn!


Cô hiểu được, một người đàn ông có thể cự tuyệt một cô

gái kiên quyết thế, chỉ có thể nói anh ta không muốn người đó!


Con gái thật sự rất đáng thương, một người đàn ông nếu

mê luyến thân thể của mi, mi sẽ cảm thấy anh ta không phải yêu bản thân mi, mà

là trầm mê vì dục vọng; Nhưng, nếu một người đàn ông thanh tâm quả dục, mi lại

lo lắng, hai người thân mật như vậy, anh ta ngay cả chạm vào cũng không chạm

vào mi, có phải căn bản là không thương mi không!


Người đầu không nhất định đúng, nhưng người sau cô

biết nhất định đúng rồi!


Tương Hân không thể nhận, Lạc Kì cho cô một tương lai

hy vọng rồi lại bắt cô phải từ bỏ! Cô phải bắt được anh, cô nhất định sẽ bắt

lấy anh !


======


Chờ Lạc Kì trở lại nơi của Tề Phàm, cô đã chuẩn bị

ngủ.


Lạc Kì nhíu mày, cô bình thường con cú, không đến mười

hai giờ căn bản sẽ không ngủ, hiện tại mới mười giờ, cô đều lại đang ngủ!


Nhìn thấy anh đến, cô còn cau mày oán giận!


“Trễ như vậy sao không trở về nhà mà ngủ!”


Lạc Kì cảm thấy anh áp lực cả đêm nay đều bị cô gái

này khơi mào! Anh tâm tâm niệm niệm nhớ cô cả đêm, cô lại đuổi anh về nhà ngủ!


Cô là vợ anh! Cô còn nhớ thứ đã kí trong hợp đồng

không! Anh vì sao anh ngủ một mình chứ!


“Anh sẽ ngủ ở đây!”


Giận dỗi cởi sạch quần áo, nhấc người chuẩn bị nằm bên

cạnh người cô, một phen ôm cô vào trong ngực.


Cảm giác được biến hóa thân thể anh, Tề Phàm cả kinh.


“Đừng!”


Tay để trong ngực anh, cắn răng cô đẩy anh ra.


“Sao em lại thế! Vừa rồi gặp anh không để ý tới anh

còn chưa tính, giờ còn bày trò gì nữa!”


Nắm tay cô, sợ làm cô bị thương nên không dám dùng

sức, cô còn lấy hết sức từ lúc sinh ra đến giờ đẩy anh! Cô còn như vậy, anh

thật sự sẽ tức giận!


Cô đối với người khác thì cười vui vẻ, sao vừa thấy

anh liền giương cung bạt kiếm! Còn nữa, cô véo mặt tên xinh đẹp kia, anh còn

chưa tính toán với cô, vậy mà cô còn chả thèm nể nang mặt mũi với anh!


“Mất hứng thì anh sang chỗ Tương Hân kia mà ngủ! Các

người cũng không phải chưa ngủ chung!”


“Chúng ta đúng là chưa ngủ chung! Anh cũng chỉ muốn

cùng ngủ với em!”


Anh biết cô đang tức mình, lại không biết dỗ cô thế

nào, đành phải hét lớn để che dấu sự bối rối của mình.


“Anh là muốn cùng em ngủ hay là muốn cùng em làm! Lạc

Kì, em không phải công cụ phát tiết của anh!”


Hàm chứa lệ cô hét lại, cô không phải không muốn nói

cho anh, cô có cục cưng, cô không muốn lại một lần nữa, đẩy hai người vào chỗ

đường cùng.


Lệ cô làm anh càng thêm phiền chán, thừa dịp cô thả

lỏng khí lực, anh lao vào cô, ôm cô vào ngực.


“Được rồi, không làm gì hết, ngủ!”


Tề Phàm khuôn mặt nhỏ nhắn chôn trước ngực anh, anh ôm

rất chặt, cô không thể hô hấp. Anh phản ứng rõ ràng như thế, cực nóng lại gắng

vậy làm cho cô không thể xem nhẹ.


“Lạc Kì……”


Thân thể anh cứng đờ, chờ dục vọng bình ổn, anh lại bị

cô làm tức tới mức choáng váng mới có thể nói ra chữ ngủ, giờ lại tự mình chuốc

lấy khổ!


Cô còn dám gọi anh, cô còn gọi anh một tiếng, anh sẽ

thật sự biến cầm thú cho cô xem!


“Lạc Kì……”


“Nếu em không muốn ngủ, chúng ta có thể làm thứ khác

.”


Thân thể đưa về phía trước, uy hiếp đặt lên nơi mềm

mại của cô.


“Lạc Kì, đừng, em không thoải mái!”


Cô trợn tròn mắt, thân thể nháy mắt thẳng tưng, tay

lại ra sức chống cự anh. Phản ứng cô như vậy làm cho Lạc Kì gắt gao nhíu mày.


“Tề Phàm, đáng giận! Đây là em ép anh!”


Anh thực sự muốn xúc động mà bóp chết cô, hôm nay rốt

cuộc cô bị đứt cái dây thần kinh nào thế, cô sẽ thực hành bạo lực gia đình với

anh sao!


Anh không cho phép!


Một bàn tay ôm sát cô, một bàn tay lôi kéo tay cô

xuống phía dưới của mình, ánh mắt anh vẫn gắt gao nhìn chằm chằm Tề Phàm, cứ

như vậy nắm tay cô rất nhanh co rúm lại!


Tề Phàm muốn đánh cho Lạc Kì này không biết xấu hổ hư

hỏng này ngất luôn đi!


Nghe thấy thanh âm dâm mĩ, Tề Phàm đã có phản ứng,

phía dưới có dòng nhiệt tán loạn. Cô vừa xấu hổ, lại giãy dụa không ra, cắn lên

cánh tay đang quấn quit lấy mình một cái, Lạc Kì lại cố ý hưng phấn gầm nhẹ một

tiếng.


Trong miệng có vị ngọt mặn của máu, Lạc Kì để cô tùy ý

cắn, động tác thủy chung không ngừng, rốt cục anh ở một tiếng thở dài chấm dứt

tra tấn ngọt ngào này.


Rút khăn tay giúp Tề Phàm lau tay, Tề Phàm lại đoạt

lấy khăn tay xoay người, tự mình động thủ.


Biết cô thật sự tức giận, thân thể tiến tới chạm vào

lưng cô, khẽ cắn bả vai cô.


“Nếu không phải tại em gọi anh, anh đã nhịn được rồi.”

Nghĩ thế nào, lại bỏ thêm một câu: Ít nhất đêm nay cũng nhẫn được!


“Chỉ là em bị anh ôm không thở được!”


“Xin lỗi!”


Lệ Tề Phàm, làm ướt gối, anh luôn như vậy, khi

cô nghĩ đã đến lúc nên từ bỏ, lại cho cô uống mê dược.


Shadow nói, đàn ông là rượu, một khi đã chạm vào sẽ

say; Còn nữa đàn ông là độc, một khi chạm vào sẽ chết.


Anh nói Lạc Kì là độc, chạm vào không được.


Nhưng Tề Phàm lại cảm thấy, Lạc Kì là rượu, làm cho cô

say mê.



đôi khi, cô hy vọng anh là độc, để khi hết hy vọng thì kết thúc mọi chuyện .


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận