Lấy Anh Rồi Đợi Anh Yêu Em


Ngoài ý muốn


Bác sĩ mà Tề Phàm hẹn là bạn tốt của mẹ cô dì CổNguyệt

Lan. Bằng tuổi với bà Tề, lại độc thân, nhìn Tề Phàm từ bé đến khi lớn lên, bà

không có con cái nên coi Tề Phàm như con gái của mình, tự nhiên, bà cũng không

phải ít gặp Lạc Kì .


“Dì Nguyệt Lan!”


Tề Phàm thấy dì với mẹ rất giống nhau, vô cùng thân

thiết bổ nhào vào lòng bà.


“Sao giờ mới đến, muộn so với hẹn quá, dì còn tưởng

con có việc không thể tới, đang định gọi điện thoại hỏi có phải con muốn hẹn

lần khác không.”


“Có chút việc phải trì hoãn. Cái kia, ở đây có đông

người lắm không ạ?”


“Yên tâm, biết con lo lắng cái gì mà, đích thân dì sẽ

kiểm tra cho con. Nhưng, sao có khoảng thời gian không gặp mà con gầy vậy? Giờ

con là phụ nữ có thai, không thể giảm béo chứ!”


“Dì Nguyệt Lan an tâm, con tăng còn không kịp ý chứ!

Gần đây con đã chú ý, nhưng không biết vì sao, không béo được, có thể là dạo

này có nhiều áp lực quá, nhưng con sẽ cố gắng.”


“Còn nữa, Lạc Kì sao kì quá, con tới kiểm tra, anh ta

cũng không đi với con!”


Không đồng tình nhíu mày, đứa nhỏ Tề Phàm này rất muốn

theo đuổi Lạc Kì .


“Chuyện mang thai, con còn chưa nói với anh ấy ạ, với

lại đàn ông tới nơi này sẽ hay xấu hổ.”


Tề Phàm le lưỡi.


“Con là ngốc à, đứa nhỏ cũng có phần của nó, một mình

con có thể sao! Cũng nói, con ra ngoài phòng chờ khám bệnh mà xem bao nhiêu đàn

ông ngoài đó! Xấu hổ cái gì chứ! Đàn ông đến nơi thế này mới có thể hiểu được

tâm linh tinh túy, mới có thể học được cảm ơn, hiểu được phải tôn trọng đàn bà

phụ nữ!”


“Dạ, được rồi, con đã biết, con trở về sẽ nói với anh

ấy, tiện tay thay dì giáo dục lại anh ấy luôn!”


“Con mà nói được nó, nó sẽ không ra cái dạng này .”


“Dì Nguyệt lan à, con chỉ là thương không nói cho anh

ấy thôi!”


“Con đấy, thật sự là là đứa trẻ ngốc.”


Nguyệt Lan đau lòng vừa hận cốc đầu cô một phát.


Trong tình yêu, người nhường bước trước luôn là người

bị thương. Bà cũng từng như Tề Phàm, yêu đương liều lĩnh. Cả đời này, chỉ vì

một người đàn ông mà sống, cuối cùng,lại rơi vào cái kiếp cô độc suốt đời.


Con bé Tề Phàm tình cảm sâu như vậy, lại rơi vào cực

đoan, bà thật sự lo lắng nếu cuối cùng con bé lại giống bà!


Tề Phàm thay xong quần áo, nằm trên bàn kiểm tra, Cổ

Nguyệt Lan đi vào, bắt đầu kiểm tra.


Vẻ mặt Cổ Nguyệt Lan càng ngày càng nghiêm túc, môi

cũng gắt gao mân chặt, Tề Phàm có chút khẩn trương, nghi hoặc nhìn bà.


“Dì Nguyệt Lan, có cái gì không đúng sao?”


“Phàm Phàm, con ngừng kinh đã bao lâu rồi?”


“Con lâu không để ý, bất quá, ít nhất phải bốn mươi

ngày .”


“Phàm Phàm, cởi áo ra chúng ta kiểm tra lại.”


“Thật sự có vấn đề?”


“Phàm Phàm, đừng sợ, hãy nghe dì nói, có thể là thai

ngoài tử cung, nhưng bây giờ còn chưa thể xác định.”


Tề Phàm vẻ mặt khó có thể tin, tại sao có thể như vậy

!


Dì Nguyệt Lan vẫn đang mờ mịt, cô còn chưa hoàn hồn,

trong lòng không ngừng cầu nguyện, cầu nguyện cục cưng của cô không có việc gì.


Khi dụng cụ đi vào thân thể, cô nháy mắt cứng ngắc,

tuy rằng Cổ Nguyệt Lan vẫn trấn an cô, nhưng cô vẫn không có cách nào thả lỏng.


Bỏ khẩu trang xuống, vẻ mặt đau lòng của Cổ Nguyệt Lan

làm cho Tề Phàm tâm trầm xuống.


“Phàm Phàm, đừng khổ sở, con còn trẻ tuổi vậy, về sau

vẫn còn nhiều cơ hội.”


Cô lắc đầu, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống.


“Sẽ không , sẽ không, cục cưng của con sẽ không có

việc gì! Con không tin! Dì gạt con!”


Giãy dụa đứng dậy, cục cưng của cô không có việc gì,

phản ứng giống y hệt lúc cô mang thai Thiên Ân mà! Thiên Ân khỏe mạnh như vậy,

đứa nhỏ này cũng sẽ không có việc gì!


“Phàm Phàm, con bình tĩnh một chút! Hãy nghe dì nói,

giải phẫu phải làm sớm, dì đi chuẩn bị ngay đây, chậm thì cả con cũng nguy

hiểm!”


“Không, tôi sẽ không cho các ngươi thương tổn cục cưng

của tôi! Đừng, xin đừng lấy cục cưng của con! Dì Nguyệt Lan, con xin dì, đừng

bỏ cục cưng của con!”


Cô khóc hô to, Cổ Nguyệt Lan đau lòng ôm cô vào trong

ngực.


“Phàm Phàm, đừng như vậy, con còn trẻ vậy,Lạc Kì với

con về sau còn có rất nhiều cơ hội có thể có cục cưng mà.”


“ Dì Nguyệt Lan, dì không biết, sẽ không …. không còn

cục cưng nào nữa!”


Lạc Kì phải rời khỏi cô rồi, anh sẽ cùng Tương Hân ở

một chỗ, bọn họ sẽ không bao giờ còn cục cưng nào khác.


Cô khóc một lúc lâu, mới rốt cục im lặng, lệ vẫn không

ngừng theo khóe mắt chảy ra, ánh mắt dừng lại một chỗ.


“Phàm Phàm, nghe lời dì, đây không phải lỗi của con,

con đừng quá bi thương. Hiện tại lập tức gọi cho Lạc Kì, đứa nhỏ này nó

cũng có phần, nó phải cùng chịu trách nhiệm, huống hồ giải phẫu cũng phải có

người thân ở đây, dì đi sắp xếp ca mổ.”


“Vâng, phiền dì quá, dì Nguyệt Lan.”


Người dại ra, cô máy móc đáp ứng đứng dậy đi lấy điện

thoại.


Cổ Nguyệt Lan cảm thán ra ngoài sắp xếp phẫu thuật, cô

cầm điện thoại, lại chậm chạp bấm không xong.


Vì sao lại tàn nhẫn như vậy, vì sao đã cho cô rồi còn

muốn lấy lại!


Cô rất sợ, không biết nên làm cái gì bây giờ, chỉ biết

là, cô muốn nhìn thấy Lạc Kì! Phủ thêm áo khoác, cô chạy như điên ra khỏi bệnh

viện.


=======


Lạc Kì treo điện thoại, tâm thần không yên, Tương Hân

thật sự có chút nhìn không được .


“Làm sao vậy, Tề Phàm có chuyện gì sao?”


“Cô ấy nói không có, nhưng tôi cảm thấy, cô ấy hình

như có chuyện muốn nói.”


Lạc Kì hít vào một ngụm khói, trong long có loại cảm

giác hoảng loạn, rất lâu mà không chịu tản đi.


Vẻ mặt của anh, làm cho Tương Hân rùng mình, trong mắt

hiện không rõ sự cam lòng.


“Em hay đi tìm anh, có phải cô ấy không vui không ?

Nếu thế, anh nói cho em biết, về sau em sẽ chú ý .”


Cô cắn môi, dáng vẻ ủy khuất, làm cho Lạc Kì có chút

không đành lòng.


“Không phải, em không nên suy nghĩ bậy bạ, chúng ta là

bạn bè, tôi cũng đáp ứng sẽ chăm sóc em. Tề Phàm, cô ấy sẽ thông cảm .”


Nghe anh nói vậy, Tương Hân cắn môi, không lên tiếng.


Từ lúc cô chuyển khỏi Thịnh Thế, mỗi lần cô gọi điện

thoại cho Lạc Kì, anh đều nói có việc, nhưng nghe giọng thì lại đang ở

nhà.


Cô không biết vấn đề là ở đâu, chẳng lẽ là đêm đó do

cô chủ động nên dọa đến anh ! Nhưng là làm sao có thể, Lạc Kì là người nào mà

con chưa thấy qua một cô gái chủ động!


Hôm nay Lạc Kì vốn còn nói có việc, cô dễ dàng bịa

chuyện là sinh nhật mình không muốn ở một mình, Lạc Kì vậy mà tin thật, còn

mang cô đi chọn quà!


Cô không những không vui ngược lại còn cảm thấy tức

giận, một người yêu cô lâu như vậy sao có thể không nhớ rõ sinh nhật cô chứ!

(Cam: ** cái bà nì, ghét)


======


Tề Phàm lái xe đến Thịnh Thế, cô muốn nhìn thấy Lạc Kì

ngay lập tức.


“Lạc Kì, em ở Thịnh Thế, em muốn nhìn thấy anh ngay

lúc này.”


“Anh đưa Tương Hân về trước đã, rất nhanh sẽ về, em

vào trước chờ anh.”


“Em nói em muốn lập tức nhìn thấy anh!”


“Ôi ôi ôi, anh nhanh đây, vào chờ anh, em nghe lời

đi!”


Nhận được điện thoại của cô, Lạc Kì rốt cục thở dài

nhẹ nhõm một hơi, không khỏi cười mình bị coi thường, lại còn được hưởng thụ vẻ

đanh đá của cô. Nhưng chỉ dáng vẻ xấu xí khóc lóc om sòm của cô mới có thể làm

cho anh an tâm.


“Tề Phàm tới tìm anh có việc?”


Giọng Tề Phàm rất lớn, cô nghe được rõ ràng.


“Cô ấy, muốn đi là phải đi, mưu ma chước quỷ, không

biết lại muốn làm gì.”


Lạc Kì cười cười, cô gần đây càng ngày càng kỳ quái,

không chừng lại đang có chủ ý xấu gì đó.


Thoát khỏi thế giới của anh


“Sao chậm vậy!” Lạc Kì vừa đẩy cửa bước một chân đã

thấy khuôn mặt nhăn nhó oán giận của Tề Phàm.


“Em việc gì mà gấp thế!”


Ngồi bên người cô, thân thể tự nhiên tới sát phía sau.


“Nhớ anh chính là việc gấp! Muốn gặp anh chính là việc

gấp!”


Không thuận theo, không buông tha ôm anh, đầu đặt trên

ngực anh, không cho anh nhìn thấy khóe mắt cô còn giọt lệ trong suốt.


“Được rồi, chuyện của em đều là việc gấp, được rồi

chứ?”


Cô né anh mấy ngày, hiện tại lại chủ động tìm đến anh,

tâm tình anh cũng tốt hẳn.


Cô gần đây không giống như trước, không bám đuôi anh,

có đôi khi một ngày ngay cả điện thoại cũng không có.


Anh không quen với sự xa cách của cô, nhưng anh lại

không dám tìm tòi nghiên cứu nguyên nhân gì khiến cô như vậy.


“Biết là tốt rồi! Lạc Kì, em sẽ không phiền anh lâu

đâu, chỉ cần ngồi với em một lát, sau đó em sẽ tự về.”


Ngả người, nhắm mắt nằm trên đùi anh, lát nữa, cô còn

phải đi bệnh viện, bỏ đứa bé của bọn họ.


Trong lòng cô không ngừng cảm thấy có lỗi với anh, cô

không tính nói cho anh chuyện đứa bé, cô không muốn cho anh thêm phiền lòng.


“Được, anh ngồi cùng em, khi nào em muốn đi, em và anh

sẽ cùng nhau trở về. Mấy ngày nay em ở nào thế, nhà cũng không về?”


Tay xoa đầu cô, hô hấp từ từ chậm rãi, cô điềm tĩnh

nằm trên đùi anh, anh cũng hiểu được, thực thoải mái.


Tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên, anh không

khỏi nhíu mày, bất mãn bị quấy rầy.


“Lạc Kì, Tề Phàm đi rồi sao?” Là Tương Hân.


“Chưa, có việc?”


“Không có, em chỉ là có chút lo lắng, lo lắng cô ấy sẽ

tức giận.”


“Em suy nghĩ nhiều quá, tôi đã nói cô ấy sẽ không mà,

em không nên suy nghĩ bậy bạ , được không?”


“Em, em chỉ là bỗng nhiên ngực buồn bực khó chịu, cho

nên mới như vậy .”


“Em không thoải mái, vừa rồi sao không nói, muốn gặp

bác sĩ không?”


“Em không sao, chỉ là hô hấp có chút khó khăn, anh ở

cùng cô ấy thì tốt rồi, không cần phải xen vào chuyện của em.”


“Như vậy sao được, thôi, giờ tôi sẽ qua chỗ em, đưa em

đi bệnh viện.”


Nghe được từ bệnh viện, Tề Phàm thân thể cứng đờ,

nhưng Lạc Kì lại không phát hiện ra gì cả.


“Còn Tề Phàm……”


“Tôi sẽ nói với cô ấy.”


Tắt điện thoại, anh nhẹ nhàng vỗ vỗ má Tề Phàm.


Tề Phàm kỳ thật vẫn chưa ngủ, lời nói của Lạc

Kì, cô đều nghe được.


“Làm gì?”


“Tương Hân không thoải mái, anh muốn đưa cô ấy đi gặp

bác sĩ, em ở đây chờ anh, anh sẽ về nhanh thôi.”


“Đừng! Anh đã đáp ứng ở lại với em!”


Cô muốn tùy hứng một lần, cô hiện tại rất cần Lạc Kì!


“Phàm Phàm, Tương Hân cô ấy thật sự không thoải mái.”


Nghĩ đến cô chỉ là đang cáu kỉnh, anh thử giảng đạo lý

với cô.


“Em cũng không thoải mái!”


Tề Phàm ngồi dậy, cầm lệ trừng mắt với anh.


“Ngoan nào, đừng tùy hứng, cô ấy chỉ có một người,

không ai chăm sóc, anh không thể không để ý cô ấy. Em ngoan, anh sẽ về thật

nhanh. Hay là, anh gọi cho Lục Kiêu và Trác Thất lại đây cùng em, được không?”


Lạc Kì nhẫn nại lấy lòng cô.


“Tương Hân không phải chỉ có một người, cô ấy còn có

anh, em mới là chỉ có một người!”


Đúng vậy, cô mới là một người, ngay cả chồng, cũng

không là của mình .


“Tề Phàm, em còn như vậy, anh thật sự sẽ giận đấy.”


Không để ý tới sự tùy hứng của cô, anh đứng dậy định

đi.


“Không được đi!”


Gắt gao bắt lấy ống tay áo anh, Tề Phàm lần đầu tiên

làm trái ý anh.


“Hôm nay rốt cuộc em làm sao vậy? Thật khác thường.”


Lạc Kì khó hiểu, Tề Phàm bình thường cái gì cũng không

để ý, sao hôm nay lại không chịu nói đạo lý vậy!


“Coi như em khác thường cũng được, dù sao cũng đừng

đi, em chỉ muốn anh ở với em thêm một lát thôi, em đi rồi, anh lại đến gặp cô

ấy, được không?”


Trong lòng cô khẩn cầu, Lạc Kì, cầu xin anh! Đừng cự

tuyệt em!


Điện thoại lại vang lên, vẫn là Tương Hân, giọng cô

thực suy yếu, Lạc Kì càng nghe càng gấp.


“Tề Phàm, sao hôm nay em không nói đạo lý gì vậy!”


Muốn kéo cánh tay cô ra, cô lại sống chết túm ống tay

áo anh không chịu buông ra, anh từng chút gỡ từng ngón tay cô ra.


Tề Phàm nhịn không được nước mắt rơi xuống, mỗi một

ngón tay cô anh cậy ra, lòng cô liền vỡ vụn, khi anh phất ống tay áo, lòng cô

có cảm giác không gượng được.


Cô sai lầm rồi, cô không nên tới, cô không nên nhìn

thấy anh quyết tuyệt với cô vậy!


Cô sai lầm rồi, ngay từ đầu cô đã sai lầm, cô không

nên yêu anh, yêu anh còn chưa tính, cô không nên tính kế anh, gả cho anh!


Cô không nên nhiều lắm, hiện tại, cô đã bị báo ứng .


Mặt cô trắng bệch, anh có chút không đành lòng, nắm

lấy ngón tay cuối cùng của cô, muốn nói lời hay để dỗ cô, nhưng không mở được

miệng.


Cô nước mắt ràn rụa, lại vẫn dùng sức mỉm cười với

anh. Nụ cười đó rực rỡ cuối cùng lại hóa thành một mảnh tro tàn.


Tâm anh chấn động, mắt thấy thân thể cô đổ về phía

sau, anh không kịp đỡ cô, tâm lại nhói một cái.


“Phàm Phàm!”


Hét lớn một tiếng, ngồi ôm lấy cô, anh chạy ra ngoài.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận