Lấy Anh Rồi Đợi Anh Yêu Em


Cái bẫy của chị Lạc Kì [2]


Hôm nay ngày hẹn với Lạc Vân.


Tề Phàm rời giường từ sớm, tốn công tốn sức rửa mặt

gội đầu kĩ càng.


Tóc ngắn chỉnh lại, vì mắt có chút sưng nên trang điểm

mắt nám khói, mặc chiếc váy vàng ôm lấy ngực, đi giầy cao gót khoảng bảy phân

vui vẻ xuống lầu.


Thiên sứ nhìn cô, ca ngợi huýt một tiếng sáo.


“Thật đẹp, tưởng ngốc giống tôi vậy mà hóa ra thưởng

thức lại khác nhau thế.”


“Anh cũng hiểu được thế cơ à?”


Tề Phàm có chút kinh ngạc đến không ngờ, thiên sứ đối

với việc ăn mặc của cô luôn luôn soi mói .


“Đúng vậy, rất đẹp mà, trước kia quần áo của em bảo

thủ như nữ tu ý! Đàn bà con gái phải gợi cảm mới có thể hấp dẫn được đàn ông .”


“Vậy đàn ông như anh cần gì thì mới có thể hấp dẫn

được đàn ông thế?”


Bị anh trêu trọc, Tề Phàm không sợ chết đem mặt

nghiêng qua, vẻ mặt chế nhạo.


“Là thứ bên trong!”


Loại trình độ này thiên sứ căn bản sẽ không để ý, cô

tự vơ lấy mất mặt, bĩu môi lên xe.


“Nhưng mà Phàm Phàm này, trước kia dạng đạo diễn nào

gặp em cũng không thèm để mắt, Lạc Vân chẳng qua chỉ là chị người chồng cũ của

em, em còn coi trọng vậy, chẳng lẽ, chỉ cần dính dáng tới họ Lạc thì em đều yêu

ai yêu cả đường đi mà nghe theo à?”


Tề Phàm quyệt miệng trừng mắt nhìn anh, chỉ biết anh

không phun ra được cái gì hay, vừa mới còn khen cô tới mức nở mày nở mặt, nháy

mắt đã hắt một chậu nước lạnh lên cô! Anh không thể làm cho cô vui vẻ một lúc

sao! Được được, nhắc đến họ Lạc thì làm sao chứ!


Chịu đựng hai ông bà này, Hàn Phi lại có chút trầm

mặc, chỉ chuyên tâm lái xe.


Khi Tề Phàm nói việc này với anh, trực giác của anh

muốn cự tuyệt, nhưng Tề Phàm kiên trì, anh cũng không biết nên nói cái gì.


Anh lo lắng , là Lạc Kì.


Vào giới giải trí sắp ba năm, Tề Phàm sở dĩ ít diễn,

ba năm đó ít được để ý có nguyên nhân quan trọng nhất, đó là yêu cầu cứng nhắc

của Lạc Kì đối với cô.


Không làm người mẫu trang phục, cảnh thân thiết không

được diễn, ngay cả cảnh hôn cũng phải tìm góc độ!


Một người mới, lại có nhiều yêu cầu vậy, thử hỏi đạo

diễn nào nguyện ý tìm cô!


Ngay từ đầu, anh đã nghĩ, Lạc Kì sắp xếp hợp lý nhiều

yêu cầu vậy chẳng qua là tư tưởng của một tên muốn quấy phá, dù sao cô là tình

nhân hợp đồng của anh ta.


Nhưng, nhìn tình huống trước mắt thì quyết không phải

đơn giản như vậy.


Anh biết, cho dù là diễn trò, cũng không có người đàn

ông nào nguyện ý nhìn người con gái mình âu yếm quần áo hở hang của một tên

khác thân mật.


Hơn nữa, người đàn ông này vừa mới chịu kích thích của

ly hôn .


Anh nói với Phàm Phàm, Phàm Phàm lại chẳng để ý.


“Em đã ly hôn với anh ta, để ý tới anh ta làm gì!”


Ngoài miệng ngoan cố, nhưng khi nói lời này, ánh mắt

Tề Phàm cũng hơi mông lung.


Anh không sợ Lạc Kì tìm phiền toái, anh chỉ không muốn

Phàm Phàm bị thương tổn, anh tưởng tượng Phàm Phàm bảo vệ anh và thiên sứ nên

cũng muốn liều mạng bảo vệ cho cô.


======


Đến công ty Lạc Vân, trợ lý Lạc Vân nói cho các cô Lạc

Vân đang ở cùng thương nhân Hồng Kông bàn bạc hội nghị, mời các cô tới chờ

trước phòng họp.


Ba người ngồi trong phòng chờ nhỏ, nhìn qua có vẻ sạch

sẽ, trên cửa số còn có bóng đèn, một lúc lâu sau, Lạc Vân nhàn nhã đẩy cửa bước

vào.


“Thật ngại quá, để mấy người đợi lâu rồi.”


“Không lâu lắm, bọn em cũng vừa mới tới.”


Tề Phàm tủm tỉm trả lời.


Thiên sứ ném cho cô cái nhìn xem thường, vừa đến, vừa

mới qua 20 phút mà thôi!


Lạc Vân lộ ra nụ cười vừa lòng, vô cùng thân thiết ôm

Tề Phàm một cái, hai người đều đẹp như nhau, mắt không ngừng toát lên vẻ nhiệt

huyết.


Nhìn Tề Phàm dáng vẻ giống một cô dâu nhỏ, Hàn Phi và

thiên sứ tự dưng rét lạnh, rồi sau đó là vẻ tiếc nuối khó mài sắt thành kim mà

thở dài một tiếng, aiz, nô tính a, nô tính! (Ý bảo chị có

tính nô tì quen rồi)


“Mấy người là người đại diện và……”


“Thiên sứ là nhà tạo hình của em!”


Thấy Lạc Vân nhíu mày, Tề Phàm trả lời, thiên sứ nhe

răng cười với Lạc Vân.


“À, được, là thế này. Rất vinh hạnh có thể mời được

mấy bạn.”


“Phàm Y tuy là một công ty nhỏ, nhưng tôi đã để rất

nhiều tâm huyết ở nó, nên lần này quang cáo, tôi rất coi trọng.”


“À, còn nữa, tôi muốn nói chuyện với đoàn chụp ảnh của

tôi trước, mấy người không có ý kiến chứ?”


“Không có, bọn em nhất định sẽ phối hợp tốt.”


Tề Phàm lần này lại cướp lời Hàn Phi biểu đạt ngay ý

của mình.


Hàn Phi cũng gật đầu mỉm cười về phía Lạc Vân, tay lại

khẽ nhéo trên lưng Tề Phàm một phát, rốt cuộc là cô hưng phấn cái cái gì chứ!


Còn có bà chị Lạc này nữa, toàn bộ bọn anh thuộc Gia

Thượng, mà toàn bộ Gia Thượng lại thuộc về họ Lạc , hỏi bọn họ có ý kiến gì

không, bọn họ dám có ý kiến gì sao!


“Như vậy là tốt nhất, thời gian chị có hạn, tí chị đưa

tờ danh sách việc phải làm, đại khái khoảng giữa trưa sẽ xong.”


“Trợ lý của chị lát nữa sẽ đưa tờ quảng cáo lại, còn

có một chút mẫu ảnh chụp, em chụp vài kiểu trước, rồi chiều xuống dưới chúng ta

bàn lại công việc cụ thể sau.”


“Dạ, nghe lời chị hết ạ.”


Tề Phàm cười như mặt trời tỏa nắng, Hàn Phi và thiên

sứ mất mặt tới mức muốn đánh cô cho tới khi choáng váng rồi tha cô về tẩy não

mới mang ra đây.


Lạc Vân đi như một trận gió, Tề Phàm giơ tay nhỏ bé

khẽ xua hẹn gặp lại.


Hàn Phi rất muốn đưa thêm cho cô cái khăn tay, bảo cô

có thể quỳ xuống luôn cho lành.


Rất nhanh, trợ lý đem sách quản cáo và nội y đưa tới,

Tề Phàm vừa thấy chủ đề kì này, nét mặt toả sáng vừa rồi nháy mắt biến mất chỉ

còn hé ra khuôn mặt nhăn nhó, chỉ vì bốn chữ to trên mặt sách: Kiểu dáng

cô gái!


Tuy cô mới hai mươi hai tuổi, nhưng, nói thành cô gái

cũng hơi gượng ép một chút.


Huống chi trong cái vòng luẩn quẩn trẻ hay không trẻ,

cô thật sự không tính là trẻ.


Quyệt miệng ủy khuất nhìn thiên sứ và Hàn Phi, cô cẩn

thận hỏi.


“Phi Phi, thiên sứ, em còn tính là cô gái nhỉ?”


Lời vừa ra khỏi miệng, tự mình cũng có chút thấy ghê

tởm, là người mẹ có con, còn gọi là cô gái, có mà giả bộ nghi ngờ thôi!


Hàn Phi, thiên sứ nhìn nhau, đứng đắn nhìn cô, biểu

tình nghiêm túc rồi dùng sức gật gật đầu.


Tề Phàm buồn bực một chút cũng không giảm bớt, khẩn

trương gót giầy đảo quanh.


Qua gần hai tiếng nghiên cứu thảo luận với Hàn Phi và

thiên sứ thiết kế tâm lý vô cùng vững chắc, Tề Phàm rốt cục đã tin, mình còn là

một cô gái, hơn nữa còn là một cô gái rất còn non trẻ!


Thay quần áo xong xuôi, ngồi trong phòng nghỉ, Tề Phàm

có chút quẫn bách.


Tuy quyết định mới làm diễn viên, đã nghĩ đến ngày nào

đó sẽ có cảnh này, nhưng ba năm chưa bao giờ cô có kinh nghiệm này, nhất thời

khẩn trương tay chân không biết nên để chỗ nào.


Lâu lâu không thấy cô ra, thiên sứ lo lắng gõ cửa.


“Phàm Phàm, em có khỏe không? Không có việc gì chứ?”


“Không, không có việc gì, chỉ là, em có chút hồi hộp.”


“Phàm Phàm, nếu em nhất thời không tiếp thụ được,

chúng ta trở về, còn chuyện này Phi sẽ báo lại với Lạc Vân sau.”


Thiên sứ biết Tề Phàm ở rối rắm cái gì, anh không muốn

cô một mình khó chịu tránh ở bên trong.


“Được rồi mà, không có việc gì , chuyện gì mà chả có

lần đầu tiên !”


Hơn nữa lại là lần cuối cùng! Kỳ thật tâm lý Tề Phàm

có chút hối hận, nhưng ai bảo cô đáp ứng Lạc Vân rồi, đành phải kiên trì đến

cùng .


Đẩy cửa ra, bọc khăn tắm thật to, nhìn thiên sứ cười.


“Em chắc chắn thật sự không có việc gì?”


Thiên sứ muốn xác nhận lại, Tề Phàm hơi nhếch môi,

dùng sức gật gật đầu.


======


Mới hai kiểu, Tề Phàm vì hồi hộp mà, tay chân không

phối hợp, tươi cười cũng hơi cứng ngắc.


Một lúc sau, vì có Lạc vân ở đây, hơn nữa nhiếp ảnh

gia chuyên nghiệp chỉ đạo không có chút ánh mắt có ý xâm phạm, làm cho Tề Phàm

chậm rãi thả lỏng, rất nhanh tiến nhập trạng thái.


Lạc Vân nhìn một hồi, rồi rời khỏi, tìm đến một nơi

yên tĩnh gọi cho Lạc Kì.


Nhìn điện báo tên Lạc Vân, Lạc Kì không biết sao lại

có một loại dự cảm không lành.


Lạc Kì trúng kế


Dù có muôn vàn không muốn, Lạc Kì vẫn nhận mệnh ấn nút

nghe.


“Chị lại có chuyện gì thế!”


Ngữ khí tất nhiên là thập phần không kiên nhẫn .


“Sao cơn tức của em tôi lại to vậy? Em tôi phong lưu

phóng khoáng, cho dù là ly hôn nhưng bên người hẳn cũng phải có cả tập hợp mỹ

nữ, muốn tìm chuyện bất mãn, lại còn đến lượt phát sinh trên người tôi sao?”


Không sợ chọc giận anh, anh càng tức giận, Lạc Vân

càng cảm thấy, mình càng vui vẻ! (Chị em nhà này

bệnh!)


“Cho dù chị là chị của tôi, sinh hoạt cá nhân bên

người tôi cũng không đến lượt chị quan tâm!”


Người phụ nữ này người ngoài hành tinh sao, sao trong

đầu toàn chứa những tư tưởng không giống người.


“Tức giận ? Aiz, tức giận như vậy, không biết

chuyện kế tiếp chị nói có thể làm em tức muốn giơ tay giơ chân không.”


Nói tới đây, cố ý tạm dừng, chờ Lạc Kì hỏi tới.


“Thời gian quý giá, không muốn lắm chuyện với chị,

muốn nói thì nói, không nói tôi tắt điện thoại đây.”


Mấy ngày nay, vì Tề Phàm, anh lúc nào tâm thần cũng

không yên, đã thế lại bị bà chị này quấy rối.


Anh không cần chị phải đối xử thân yêu gì với mình,

nhưng ít ra cũng đừng rước thêm phiền toái cho anh chứ!


“Ai, con trai mà vậy thật không đáng yêu, trách không

được Phàm Phàm lại ly hôn với chú.”


“Nói chuyện tình của chị ý, đừng động đến Phàm Phàm!”


Trong giọng nói Lạc Kì có vội vàng có bảo vệ, làm Lạc

Vân cười tự tin.


“Sao bây giờ? Chị muốn nói với chú lại chính là chuyện

Phàm Phàm!”


“Cô ấy làm sao vậy!”


“Đừng nóng vội, cô ấy không sao. Chỉ là lần trước chị

nói với chú chuyện quảng cáo đó, chú không giúp chị, chị đây đành phải tìm

người khác. Người đầu tiên chị nghĩ đến là Phàm Phàm, cô ấy thật sự là một

người tuyệt vời, xinh đẹp, dáng người cũng đẹp, chậc, thật sự là hoàn mỹ.”


“Lạc Vân chị tốt một tí đi, Phàm Phàm không phải người

có thể động vào!”


Tay cầm điện thoại mà sắp bị bóp nát, Tề Phàm cô dám!


“Oa, chú tức giận a! Sớm biết chú tức giận, chị đã

không tìm cô ấy. Chị cũng không có cách nào, công ty mới khai trương, chi

tiêu hạn hẹp, muốn tìm cô ấy để nhờ chút thân tình. Nhưng mà chú tức giận lúc

này, cũng chậm rồi, cô ấy hiện giờ đang chụp ảnh……”


“Lạc Vân, tôi bảo chị dừng lại, bằng không tôi sẽ hủy

luôn công ty chị đấy!”


“Lạc Kì, chú nói một chút đạo lý được không? Chú

không giúp chị, chị không thể tìm người khác hỗ trợ sao!”


“Phàm Phàm cô ấy tự đồng ý đấy!”


“Nói tiếp, cô ấy là người của Gia Thượng của chú, tôi

coi như cũng là giúp người trong nhà đi.”


“Tôi lập tức qua ngay!”


Nói lời vô nghĩa với cô ta anh sẽ điên mất! Tề Phàm

sùng bái hoàn toàn không có đạo lý với Lạc Vân, nếu Lạc Vân tìm cô, cô nhất

định sẽ không cự tuyệt!


Hàn Phi là người chết sao! Anh sao có thể giao cô cho

anh ta chứ!


Lạc Kì ngồi trong xe không khỏi tự giễu, từ khi Tề

Phàm về nước, anh bắt đầu luyện được chiêu chạy như bay !


Đến dưới tòa nhà Phàm Y, vội vã vào thang máy của Lạc

Vân, lên thẳng tầng cao nhất, trong văn phòng cũng không một bóng người.


“Chị ở đâu thế!”


Lạc Vân cố ý để điện thoại vang một lúc lâu, thằng em

này phải có người trị nó, không thì sao nó có thể lớn lên được!


“Chị ở tầng 12 phía đông trước đại sảnh, Phàm Phàm

đang ở đó.”


Cô vừa nói xong, điện thoại liền truyền tiếng tút tút,

Lạc Vân không khỏi nhẹ xùy :“Thật không lễ phép!”


Lạc Kì vào phòng, hơn hai trăm mét vuông, chỉ có một

chỗ có ánh sáng.


Tề Phàm ngồi ngay giữa ánh sáng, anh chỉ cần liếc mắt

một cái, sẽ thấy luyến tiếc dời mắt!


Cô mặc trên thân bộ nội ý mềm mại màu phấn, trên đó có

nhiều hoa văn, bên ngoài viên ren trang trí, tạo thành vòm khum lấy dáng người

tuyệt hảo của cô.


Tề Phàm làm Lạc Kì kinh diễm, xấu hổ làm đôi mắt trở nên

quyến rũ, đôi môi mềm mại đỏ hồng, cánh tay trắng nõn, chiếc bụng phẳng, lại

còn cái mông nhỏ ……


Anh như thấy Tề Phàm lúc 18 tuổi, rõ ràng chưa lớn

hẳn, nhưng lại có dáng vẻ quyến rũ mị hoặc, lừa anh lên giường……


Sau khi cô rời khỏi anh, bao đêm khuya mộng mị, thân

thể muốn cô tới đau đớn, mỗi lần như nghe thấy cô ghé vào lỗ tai anh, dịu dàng

gọi: Lạc Kì, Lạc Kì……


Thấy anh thất thần, Lạc Vân hảo tâm nhắc nhở anh.


“Sao? Chị chỉ biết, Phàm Phàm cũng có thể gọi là một

cô gái có hương có vị, nhìn vẻ mặt chú nghĩ về ngày xưa, chị nghĩ, chú nhất

định cũng sẽ đồng ý với chị nhỉ.”


Nghe xong Lạc Vân nói, Lạc Kì đột nhiên bừng tỉnh, lúc

này Tề Phàm đang ăn mặc mát mẻ làm bộ làm dáng với một tên xa lạ, trong

lồng ngực có một cỗ hỏa phát không được.


Anh quay đầu lại, hung tợn trừng mắt Lạc Vân.


“Lạc Vân! Rốt cuộc chị muốn làm gì vậy?”


“Chị muốn làm gì, chị không phải đã sớm nói cho chú,

nhưng chú lại không đồng ý, chị đây đành phải nhờ Phàm Phàm thôi.”


“Dừng lại, tôi tìm người khác giúp chị chụp!”


Biết Tề Phàm đáp ứng cô rồi, sẽ không đổi ý, trừ phi

là chị nói không cần cô chụp nữa.


“Là chin cô gái chị nói kia chứ?”


“Không thành vấn đề!”


“Miễn phí?”


“Lạc Vân chị đừng có khinh người quá đáng, được một

tấc lại muốn tiến một thước! Nhẫn nhịn của tôi có hạn, như chị nói lúc trước,

giảm ba lần!”


“Lạc Kì, lần trước là chị cầu chú, chị đương nhiên trả

tiền. Hiện tại là chú cầu chị, chị không có đạo lý gì mà phải trả tiền a!”


Lạc Vân nói tất nhiên làm cho Lạc Kì không có cách nào

phản bác.


“Được, tiền tôi chi! Chị lập tức cho dừng lại cho

tôi!”


Mắt thấy Tề Phàm cười vô tâm vô phế, cô cười càng vui

vẻ, anh càng tức giận, chụp xong anh sợ anh tức giận sẽ chết luôn ở đây mất!


“Lạc Kì, chú sớm đáp ứng chị thì có phải xong lâu rồi

không, cần gì chị phải phiền toái Phàm Phàm đến đây một chuyến chứ!”


Lấy khăn tắm đưa cho Lạc Kì, Lạc Vân tỏ vẻ ngượng

ngùng, vậy mà lúc nói lý một chút ngượng ngùng cũng không có.


Lạc Kì căm giận nhìn cô một cái, một câu cũng không

nói, cầm lấy khăn tắm vọt tới trước mặt Tề Phàm, bao kín lấy cô.


“Lạc Kì, anh phát điên gì thế!”


Anh bỗng nhiên xông tới, Tề Phàm hoảng sợ, đè thấp

giọng rống anh. Thiên sứ, Hàn Phi bên cạnh cũng sửng sốt, thiên sứ vừa muốn

tiến lên, lại bị Hàn Phi kéo lại.


Đem Tề Phàm đang liều mạng giãy dụa lên xe, Lạc Kì lại

có chút thở gấp, cô gần đây ăn cái gì mà lắm sức lực vậy!


“Lạc Kì, anh bị bệnh à, tôi đang làm việc, anh vào làm

loạn cái gì!”


“Anh đương nhiên biết em đang làm việc, Hàn Phi làm

sao có thể đồng ý cho em tiếp nhận quảng cáo này, lời nói của anh, anh ta cho

là gió thoảng bên tai sao! Xem ra, em nên đổi người đại diện mới.”


“Anh thần kinh rồi! Tôi có công việc của tôi, đây là

công việc tôi muốn, không liên quan tới Hàn Phi!”


Không muốn nói chuyện với anh, Tề Phàm giãy dụa muốn

mở cửa xe, lại phát hiện nó đã bị anh khóa.


“Mở cửa, tôi muốn xuống xe!”


“Không mở!”


Động tác của cô quá mạnh, khăn tắm đã rớt xuống tới

thắt lưng, hiện tại, cô chỉ mặc nội y ngồi trong xe anh, độ ấm bên trong xe lập

tức như cao lên rất nhiều.


Cảm giác được ánh mắt nóng bỏng của anh, Tề Phàm cúi

đầu, kinh hô một tiếng, khóa mình lại trong khăn .


Phản ứng của cô làm cho Lạc Kì cảm thấy có gì không

vui.


“Không phải vừa mới hở ra rất vui vẻ sao giờ lúc này

lại che kín như vậy!”


“Vừa rồi là công việc, giờ thì dựa vào cái gì mà anh

được sỗ sàng như thế chứ! Nhanh mở cửa đi, để tôi xuống xe!”


======


Hai người tranh chấp không lâu thì Hàn Phi và thiên sứ

chạy vội đến, thiên sứ tiến tới, nhẹ nhàng gõ cửa kính xe.


Lạc Kì hít một hơi dài, mới hạ cửa kính xe xuống.


“Phàm Phàm, quần áo của em này. Chị Lạc nói hôm nay đi

về trước, cô ấy sẽ gọi điện thoại cho em sau.”


“Vâng, em đi thay quần áo rồi cùng các anh về.”


Hàn Phi đi tới, không để ý Lạc Kì, ánh mắt hỏi Tề Phàm

“Không có việc gì chứ?”


Tề Phàm lắc đầu, tầm mắt lại lưu lại trên mặt Lạc Kì.


“Để tôi xuống xe, bằng không tôi đạp vở cửa thủy tinh

này ra ngoài đấy!”


“Thiên Ân tìm em!”


Biết cô cái gì cũng có thể làm được, Lạc Kì dưới tình

thế cấp bách thuận miệng bịa chuyện một cái lấy cớ, Tề Phàm quả nhiên im lặng.


“Thiên sứ, anh cùng Phi Phi về trước đi, em đi thăm

Thiên Ân, tối nay gọi cho hai người sau.”


Tề Phàm tâm đau, cô biết, anh sao có thể tự đi tìm

mình chứ, hóa ra, là vì Thiên Ân.


“Được, đến lúc đó anh đi đón em.”


Hàn Phi đáp lại cô.


Thiên sứ gửi Tề Phàm một cái hôn gió, nói lời tạm

biệt, Lạc Kì quay đầu lại, vừa vặn thấy Tề Phàm hôn lại anh, trong lòng anh một

cỗ hỏa bức khí không tên bùng lên, một cước đạp chân ga, xe lập tức lao đi, Tề

Phàm hoảng sợ đến mức trắng mắt.


Người này, càng ngày càng không thể nói lý!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận